Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

MS Off22 – 09.09.2013 – “12 cung hoàng đạo & DISC: Công cụ nhận diện tính cách 2 trong 1”

Gửi các anh/chị và các bạn

Mến sách https://mensach.wordpress.com/ tổ chức buổi off hàng tháng lần thứ 22 vào tối mai, ngày 09/9/2013 với chủ đề “12 cung hoàng đạo và DISC – Công cụ nhận diện tính cách 2 trong 1”

Địa điểm: My J cafe Số 27 ngõ 157 Pháo Đài Láng (Đi Ngõ 100 Nguyễn Chí Thanh sẽ nhanh hơn)
Thời gian: 18.30 – 22.00 ngày thứ 2, 09/9/2013
Chi phí dự kiến: 50k/người (đồ uống, hoa quả)

Lịch trình chi tiết:

Phần 1:
18.30 – 19.00: đón khách, làm quen, giao lưu do anh Thăng LV và chị Phạm Thanh Huyền phụ trách
19.00 – 19.30: Giới thiệu về Mến sách do anh Nguyễn Chung Nghĩa phụ trách

Phần 2:
19.30 – 21.30: Hải Sunsea trình bày chủ đề chính, bao gồm:
– Hiểu đúng về chiêm tinh học và 12 cung Hoàng đạo.
– Mến sách có những cung Hoàng đạo nào?
– Sử dụng 12 cung hoàng đạo như một công cụ để hiểu bản thân và hiểu người khác.
– Sử dụng công cụ tích hợp 12 cung Hoàng đạo và DISC
– Giải đáp thắc mắc

Phần 3
21.30 – 22.30: Mến sách sinh hoạt riêng
– Thống nhất hoạt động nhóm
– Vote mâu áo đồng phục
– Hát hò, nhảy múa ^^
Anh Ngo Quang Thuat tối mai có mang guitar đến được ko nhỉ?
Chị Chuông Gió mai rửa máy ảnh chị nhé
Tam Tam Nguyenvà Binh Pham Van mai viết review buổi off giúp em được không?

Đợt này, Mến sách mở event public chào đón các bạn quan tâm đến chủ đề tham dự với mục đích chia sẻ nội dung off và để các bạn tò mò về Mến sách hiểu hơn về chúng tôi 🙂

Đăng ký tại link https://docs.google.com/forms/d/1jCozCmeIgDtYiMRk-4IYAAOo8uHScHJodvwLwJJPBvo/viewform

Mọi thắc mắc xin vui lòng liên hệ
Ms. Ánh Nguyệt (1985)
Skype: anhnguyet_hro
Điện thoại: 0934350600
Email: anhnguyet.ql@gmail.com

Advertisements


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

MS Off21 – 23-25/8/2013 – Cao Bằng: Thác Bản Giốc & Pác Bó, Đỗ Quỳnh Anh

Bình thường mọi người đi du lịch bằng xe máy – gọi là phượt. Chúng tôi du lịch bằng ô tô, chúng tôi gọi là “Phạch”

NHẬT KÝ PHẠCH CAO BẰNG – 23-26/08/2013

IMG_7478

Trước Mỗi chuyến đi đều mang lại cho tôi cảm giác háo hức kinh khủng. Nhất là sự hùng vĩ, tươi mát của những vùng cao nguyên. Sau mỗi chuyến đi tôi đều lượm lặt được cho mình vài thúng dấu ấn, những thứ cứ gọi là … khó tả!

Hà Nội, Quốc khánh, một ngày mưa!

Đã 1 tuần từ khi đi Phạch Cao Bằng cùng những anh chị em đội MS. Ngồi ngắm nghía lại những góc ảnh của chuyến đi 3 đêm 2 ngày, Cảm giác hành quân dưới mưa cứ vẫn còn. Cảm giác chạm tay vào cột mốc biên giới cứ gọi là mát lạnh. Cảm giác đặt chân vào Hang Cốc Pó đầy thiêng liêng. Nhớ lại lời chị Chuông Gió: “Pắc Pó là nơi mà mỗi người dân Việt Nam nên đến một lần” Quả thật là quá chuẩn!

Đẹp vô cùng, tổ quốc ta ơi!

Toàn bộ chuyến Hành trình từ Hà Nội tới Cao Bằng khiến chúng tôi không khỏi ngây ngất trước vẻ đẹp trải dài của đất nước. Đầu tiên là Động Ngườm Ngao (Động Hổ) với vẻ đẹp nguyên sơ cực kỳ hấp dẫn. Khu Động với chiều dài hơn 1km đi bộ. Bên trong có hệ thống đèn chiếu sáng mờ mờ ảo ảo nhưng vẫn giữ được những nét tự nhiên. Khi đi vào trong, nền đá nhám không trơn dẫn đường cho chúng tôi đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Những nhũ đá trong động rất ấn tượng. Điển hình là nhũ đá lấp lánh như dòng suối bạc và nhũ đá nấm linh chi ngàn năm…. Trung tâm của động có khu thác nước từ đỉnh động thả xuống, đẹp như mái tóc của nàng tiêng. ACE tha hồ chụp ảnh, tung tăng. Nhưng đi trong động cần rất lưu ý, vì còn nhiều cát và khe hố. Vào động có hướng dẫn viên vẫn hơn!

Cách Động Ngườm Ngao không xa là Thác Bản Giốc như một bản anh hùng ca vang rộng khắp núi rừng. Quả thật đến Trùng Khánh mà ko đi Thác thật là phí cuộc đời. Từ xa xa đã nghe tiếng ầm ì của nước, không gian mát và mờ hơi sương. Đến gần mới choáng ngợp trước sự Hùng vỹ của Bản Giốc. Vào đúng mùa mưa, nước thác như dữ dội hơn, ngầu hơn, kiêu hãnh hơn. Tại thác có dịch vụ đi ghe đi thuyền ra gần thác nước và ra khu vực cột mốc 836. Mỗi thuyền chở được tầm 20 – 25 người. Dù có mưa gió bão bùng, ACE vẫn nhất trí ra thác để chạm tay vào cột mốc biên giới. Niềm tự hào dâng trào: TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM. Nghe đâu 1 nửa thác BG đã thuộc địa phận Trung Quốc. Nhìn sang bên kia sông cũng thấy đội bạn đi thăm thú nhiều. Có một điểm du lịch của ta còn học tập họ đó là để bảo vệ an toàn cho hành khách, mỗi thuyền nên có thêm áo phao cứu hộ, thay vì mới có phao bơi, kích thước khiêm tốn!

Ngược đường 90 KM, chúng tôi về TX Cao Bằng bình yên, sạch đẹp. Sau một đêm nghỉ ngơi tại nhà khách với những màn chúc rượu ngất ngây, với game team cười đau cả ruột, với mặt mày lấm lem vì thua bài, cả đoàn thức dậy sớm đi thăm thú phố phường. Khu vườn hoa trung tâm TX có một tượng đài Bác Hồ rất lớn, rất lý tưởng cho việc chụp ảnh lưu niệm!. Khu sân rộng với oto trẻ con, xe đẹp điện tạo cảm giác như đang đứng ở vườn hoa Lý Thái Tổ tại Hà Nội. Đặc biệt, đến TXCB là phải ăn phở chua! Cả đoàn đi vòng vèo trong phố CB, cuối cùng cũng tìm được hàng ăn –  nghe nói là đặc sản nên chúng tôi quyết tâm phải thử. Nhìn chung món này cũng từa tựa món miến hay phở trộn. Thành phần có: rau sống, lạc, thịt vịt quay, ba chỉ quay, lạp xườn. Quan trọng nhất có lẽ là nước trộn, ăn không quen thì thấy khá là chua (hơi hơi vị giấm). Đánh giá chung là ko quá khó ăn như quảng cáo mà rất ngon, béo béo, đậm đà!

Về đồ ăn khác trong suốt chuyến đi, tôi chưa thực sự ấn tượng về đồ ăn nơi đây. Nhưng đánh chén 1 vài món cũng rất là ưng. Gà hấp rất ngon (đều là gà nhặt lá đá ống bơ trên đồi nên miễn bàn). Măng cuộn thịt, không hẳn là lạ, nhưng trình bày đẹp, ăn vừa miệng. Rau… xào – ăn tại TP Cao bằng, rất ấn tượng món này mà không biết là rau gì =)) bác nào biết bảo tớ với. Canh rau sắng tựa tựa rau ngót, nhưng ăn bùi và đậm hơn. Bí xanh ăn rất đậm và ngọt, có khi là do trồng bằng nước suối. Cá bống chiên giòn – thành thật ăn được em nào giòn cũng rất ngon, n do ăn lặp lại, cộng với có vẻ nguội nguội nên tôi ko mê mẩn món này!

Ngày thứ 2 dành trọn cho Vùng đất Pắc Pó thiêng liêng – rất cao, rất đẹp và rất sáng! Ấn tượng đầu tiên là khu tưởng niệm Bác Hồ với những ô cỏ tương tự quảng trường Ba Đình. 79 bậc thang dẫn lên nhà tưởng niệm trên cao. Nhìn từ đây có thể thấy những dòng suối chảy quanh, những bức tường núi đá bao phủ bốn phía tạo cảm giác vững chãi nhưng không kém phần thơ mộng! Cả đoàn vào làm lễ dâng hương, và viết lưu bút. Những bức tường đá được chạm khắc nhiều hoa văn và hình ảnh lịch sử. Ngòa trời Mưa lách tách, nhưng vẫn hưng hửng nắng. Một cảm giác gì đó thật sự xúc động. Chúng con đã tới!

Đi sâu vào khu Pác Pó là suối LeNin và Núi CacMac. Dòng suối xanh mát trải dài vòng quanh khu du lịch và gắn liền suốt cuộc hành trình Pác pó. Chúng tôi đi thăm Lán Khuổi Nặm, trên đường có qua một hang động nhỏ, nghe đâu là nơi cất giấu nhiều tài liệu mật thời chiến. Nhưng vì hang tối um nên một vài TV chỉ khám phá tới cửa rồi về. Lán Khuổi nặm rất chắc chắn, nền và thanh đều được làm bằng tre hay trúc gì đó, vàng ươm, không biết lán có được gia cố không, nhưng vẫn đậm nét hoang sơ. Nơi đây đã diễn ra rất nhiều cuộc họp bí mật của BLĐ cấp cao thời chiến.

Trở về lối cũ, đi dọc suối Lenin 500m, chúng tôi vào khu di tích Hang Pắc Pó. ACE sau này đừng nhầm, vì thật ra hang đá Bác làm việc tên là Hang Cốc Pó, không phải Pắc Pó. Ngay cửa vào có biển chỉ dẫn và cầu để đi vào hang. Nơi có một tấm phản dài bác đã nằm, có ấm nước cũ và tàn tro của bếp, có tượng CácMác và những tấm đá hình thù khác lạ. Người đã ở đây!

Cách hang Cốc Pó không xa là khu nền nhà ông Lý Quốc Súng, giờ chỉ còn là khu nền nhà cũ, nơi Bác Hồ đã sống và làm việc tại Pắc pó trong những ngày đầu tiên. Dù mệt bở hơi tai, nhưng không thể không đến cho biết!

Ở chính giữa khu di tích, là nơi “Bàn đá chông chênh lịch sử đảng”, nơi Bác làm việc, làm thơ, câu cá. Địa thế của Pác pó quá tuyệt vời và chọn nơi đây quả thật là sáng kiến. Trải qua thời gian, chiếc bàn cũ vẫn còn, mùa mưa, suối nguồn đổ về che lấp nhiều phần, nhưng vẫn đẹp, vẫn hùng vĩ, vẫn nên thơ!

Con đường về còn một nơi mà chúng ta không thể bỏ qua: Khu tượng đài Kim Đồng. Hy sinh năm 14 tuổi vì việc nước, cậu bé đã vào thơ và vào lòng mỗi người dân Việt Nam. Khu tượng đài đang được xây dựng lại, hai mẹ con Kim Đồng được ở gần nhau. Tượng đài cậu bé làm cho mỗi người nhìn đều nhận thấy sự hồn nhiên trong sáng của cậu nhóc giao liên!.

Điểm cuối của chuyến đi là một bất ngờ. Cả đoàn được bố của Hải Sunsea mời ăn tối tại TP Thái Nguyên. Thật trùng hợp rằng hôm 24 cũng là sinh nhật của Papa bạn Hải. Cả đoàn vui vẻ hát vang bài hát mừng sinh nhật và được oánh chén một bữa lẩu trâu ngon cực kỳ!

Hà Nội Phố, 1h sáng ngày 26/8. Chúng tôi đã trở về! Một hành trình trọn vẹn!

MỖI HÀNH TRÌNH, KHÔNG ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ ĐI NGẮM CẢNH!

Đường đèo và những trải nghiệm quanh co!

Xe khởi hành lúc 7h30 tối, ngày 23/08, tại Hà Nội. Tổng đoàn có 19 chú, cộng cả anh LX là 20. Vừa đẹp cho 1 hành trình. Điểm qua các gương mặt thân quen thì thấy toàn bộ sậu và cạ nhà. Ai ai cũng thân thiện và dành tình cảm nồng nhiệt cho nhau. Vì thế mà sau 1 hồi điểm danh, mỗi thành viên gần như thoát xác và trở nên “mát mẻ” với những cái tên mỹ miều: Dương dâm dê, Huyền Hùng hục, Phong phầm phập, Hương hâm hấp, Anh ám ảnh (it’s me!) Hải hôi hám, Quyên quần quật, Hường hở hang, Quý quỷ quyệt, Khương khinh khỉnh, Hùng hổn hển, Tuấn tong teo, Trang trùng trục, Trang trần trụi, Linh lồng lộn, Nguyệt ngang ngược, Mai mỡ màng, nghĩa ngo ngoe, Nam nông nổi. Ngôn từ đầy sự trong sáng, đề nghị quý anh chị không tưởng tượng lệch chủ đề.

Nối tiếp chương trình đầy luyến láy là bài tâm sự mang âm hưởng tình yêu của Hải …”hôi hám”. Chủ đề mà 90 % FA của xe tỉnh cả ngủ để tham gia. Đến đúng cái đoạn bí kíp làm sao để ko FA thì tôi ngủ xừ mất. Bắt đầu 1 đêm dài!

Thật thà mà nói lâu lắm rồi mới có cảm giác say xe. Chưa có chuyến xe nào mà tôi lại mong muốn được đến nơi sớm hơn thế. Cảm giác mệt, đói, nhưng không thể ăn, choáng choáng cùng những suy nghĩ mơ hồ làm trời đất hơi bị đảo lộn. Rút kinh nghiệm lần đi chơi khác, bản thân mình cần ăn no, hít thở sâu và thư giãn. Tiếng kể chuyện về tình yêu tình báo của Hải béo, tiếng cười râm ran của cả đoàn, êm đềm cũng ru tôi ngủ được 1 chập.

Mưa, à không: giông. Lúc tỉnh táo còn nghe anh em, mọi người cười đùa, còn khi mọi thứ đã chìm vào giấc ngủ. Tôi chỉ mơ màng nghe tiếng gió, tiếng mưa và tiếng xe gầm gừ trong đêm. Không ít lần cảm nhận những con đường sóc nảy đom đóm. Thi thoảng xe còn phải dừng lại cân nhắc khi đi qua những đoạn đường trơn, đường đang làm dang dở. Đầu óc nửa tỉnh nửa ngủ vẫn còn tự lẩm nhẩm: lạy giời đường vẫn ngon, chúng con còn đi tiếp :”>

Lộ trình đi về quả thực mang lại cho chúng tôi nhiều cảm xúc. Con đường anh lái chọn là một loạt những đoạn đường đổ đèo quanh co. Nếu như lúc đi, quang cảnh tối om, ngủ gà ngủ gật cũng chỉ cảm nhận những khúc cua nghiêng ngả. Thì ánh nắng buổi chiều đem lại trước mắt chúng tôi cơ man là “báu vật”!

Cái lợi của Phạch bằng Ôtô là tha hồ ngắm nghía cảnh quan. Những thung lũng xanh tươi trải dài hai bên đường. Xa xa, những ngọn đồi phủ nắng Lấp lánh sau cơn mưa. Mây trắng bập bùng, ôm áp hết núi này đến núi nọ. Chúng tôi lần lượt đi qua những con Đèo uốn éo. Nghe đồn đèo Mã Phục là một trong tứ đại đỉnh đèo nổi tiếng. Khu đèo ngắn, nhưng hùng vỹ với 2 khối núi đá lớn nằm hiên ngang như 2 chú ngựa chiến cai quản núi rừng (thật ra cái này về nhà tôi mới gu gồ xem tại sao gọi là MP, chứ lúc nhìn mắt cứ tròn, miệng cứ há, đâu có để ý được xem có đúng là 2 hòn núi to ko :v cũng tiêng tiếc).

Cảm giác đổ đèo thật là phấn khích, mà cũng ko kém phần hồi hộp. Những khúc cua gặp xe chiến hữu đi ngược chiều làm cả đoàn cứ gọi là bao nhiêu chữ Á cứ Ồ cả ra. Đi những cung đường như thế này, phần lớn phải cảm ơn tay lái vững chắc của người lái xe. Bất giác nhớ đến những anh em lái xe ở Công ty (bệnh nghề nghiệp), chuyên đi những cung đường Tây Bắc. Độ khó, độ quanh, độ dốc còn hơn cả khu vực Đông Bắc này. Nhiều khi cũng phải thừa nhận “nghề này chẳng biết trước thế nào”. Thế mà anh em vẫn chiến, vẫn yêu và gắn bó với núi rừng biết bao nhiêu năm trời. Thật là đáng trân trọng!

Mưa và đoàn người cứ đi!.

Trùng Khánh kính chào quý khách lúc 6h sáng ngày 24/08 – Mưa giăng giăng mờ cả núi rừng!. Nhà nhà người người vẫn chìm vào giấc ngủ,  Cả hội ngẩn tò te ngán ngẩm nhìn cơn mưa mỗi lúc 1 mau. Mưa ko đến nỗi quá to, nhưng việc đi núi mà mưa là 1 vấn đề lớn. Nghe đâu công an biên phòng còn ko cho mọi người đi ra thác khi mưa để đảm bảo an toàn. Đến nơi mà ko được ra thác thì chắc đập đầu vào gối tự tử mất >”<. Mưa ơi là mưa.

Men sach - chu S 1

Đã máu thì đừng hỏi bố cháu là ai! 20 cái áo mưa đã sẵn sàng. Bên kia nhà nghỉ có mỗi cái biển “Vành đai biên giới” dưới mưa xối xả, thế mà hết iẻm này đến iẻm khác chạy vù qua vù lại với mục đích chụp ảnh tự sướng. Sau khi nghỉ ngơi và xì xụp mì tôm thịt trâu, Anh chị em hò reo phấn khởi và quyết chí mặc áo đội mưa đi chơi. Hành trình dưới mưa hóa ra lại vô cùng thú vị. Từ lúc nối đuôi nhau lên động Ngườm Ngao, tới lúc rồng rắn ra thác, đến khi lội bì bõm ở suối LêNin, hay bị lạc trên đường đi vào hang Pắc Pó. Mưa và áo mưa nối liền cả hành trình. Có lẽ vì thế mà chuyến đi lại mang âm hưởng tuyệt vời kiểu khác. Nào là hát ầm ĩ dưới mưa. Nào thì là hò reo gọi nhau: NGỘ KHÔNGGGGGGGGGGG – SƯ PHỤUUUUUUUUUUUUUU. Nào là nem nép đi sát vào nhau cho ướt ít hơn 1 tí. Nào là áo mưa rách tả tơi, mặc cũng như không mặc. Nào là cảm giác lành lạnh của mưa ngấm vào da thịt. Nào là người ướt thì kệ ướt, nhưng máy ảnh nhất thiết phải khô. Mấy anh jai kinh nghiệm hơn thì mang hẳn áo mưa từ nhà đi, thế là hội đàn em được dịp bám ké.

DSC07384

Dân chơi không sợ mưa rơi, nếu mà mưa quá, dân chơi che dù! Quan trọng không phải trời mưa hay nắng, mà quan trọng là chúng ta chơi với mưa và nắng như thế nào!

Dịch vụ nhẹ nhàng, con người thân thiện

Một cảm giác chung khi đi Cao Bằng, dù qua Trùng Khánh, TP Cao Bằng, hay Pắc Pó, là con người nơi đây rất nhẹ nhàng, thân thiện. 1 Chị chủ nhà dễ tính hỗ trợ liên hệ cho chúng tôi chỗ ăn, chỗ ngủ. 1 anh hướng dẫn viên tận tình che ô, soi đèn cho từng thành viên đi qua đường ngập nước. Một chị bán hàng lưu niệm, mặc cả thì không giảm giá, nhưng để cả nhóm tha hồ tự sướng với mũ cao bồi. 1 nhóc con ngồi cùng mẹ bán hàng nước, xí xớn chụp ảnh cùng mấy cô xì tin 😀 Một cậu bé ở khu tượng Kim Đồng: gặp người đi vào thì chào cô, chào chú, gặp người đi ra thì chúc lên đường bình an. Dẫu rằng biết chẳng tự dung mà được chào hỏi như thế, nhưng gương mặt ngây ngô và giọng nói nhẹ nhàng của em vẫn làm cho người nghe thấy rất thú vị.

Ít nhất thì chuyến đi không có cảnh chèo kéo khách, không có sự vồn vã ồn ào của công tác kinh doanh du lịch. Ấn tượng nhất là dịch vụ VSCC (vệ sinh công cộng). Dù là Trùng Khánh hay Pắc pó, WC đều rất sạch sẽ, Phí dịch vụ được đưa ra mang tính tự nguyện (2000 VNĐ/lượt), không thấy có người phải đứng canh. Các địa điểm du lịch vẫn mang phần lớn vẻ đẹp của thiên nhiên, núi rừng. Tôi thấy thật sự thoải mái và nhẹ nhàng khi tiếp xúc mọi người trong suốt quá trình lang thang.

Mồ hôi và máu và nước mắt

Phần lớn hành trình leo trèo đều cuốc bộ. cũng không rõ là có mồ hôi không, vì người thì ai cũng ướt sũng nước mưa. Cảm giác vui vẻ cũng lấn chiếm hết sự mệt mỏi. Có chăng mệt là do được chém gió nhiều quá, ai cũng phải mỏi cơ miệng :”>

Ấy thế mà cũng đổ máu. Núi rừng thì không tránh khỏi vắt vét. Khu vực lán Khuổi Nặm là địa điểm số 1 dễ bị vắt cắn. Một số anh chị em xí xớn vào thăm nán, khi đi ra đều tung tăng cùng 1 vài chú vắt. Riêng tôi ưu ái được hiến máu cho 3 chú. Cảm giác ban đầu khá là rùng mình và có phần khâm phục khả năng bám víu nhanh và nguy hiểm. Thế rồi tôi cũng phải lấy hết dũng khí để bóc mấy cái con đen đen đó ra. Vắt độc ở cái nó làm cho máu loãng ra và khó đông. Nhưng cũng may là chú này cũng bé, máu tôi thì tốt. Chụp được cái ảnh để đời thì máu cũng đông lại rồi. Sau về nhà mấy ngày mới thấy hiện tượng của đau đau tê tê. Lần sau có đi núi rừng phải cẩn thận hơn thật.

Chuyện để đời nhất vụ này là phát hiện bí mật của nữ anh hùng ai – cũng – biết – là – nữ – anh – hùng – nào – đấy. Nàng ko sợ trời, không sợ đất. Nhưng thấp thoáng con vắt ở chân là nàng hét vang cả núi rừng. Cả đoàn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, con vắt cũng buông tay sau khi xin nàng ít máu. Cơ mà nàng đã rơm rớm nước mắt cho đến khi cả hội bò ra cười và xoa chân cho nàng.

Nhớ đời đi lán!

 “Trước mặt tôi đây là bạn bè tôi, anh em tôi, sau lưng tôi đây là bạn bè tôi, anh em tôi, xung quanh tôi đây là bạn bè tôi, anh em tôi”

Điều gặt hái lớn nhất từ chuyến đi lần này, ko hẳn là những trải nhiệm khám phá thiên nhiên, mà chính là những khám phá từ những người đồng đội. Tôi tin là chuyến đi cực kỳ thành công, khi mỗi chúng tôi đều cảm nhận được từ nhau, các thành viên, mới hay cũ, những cá tính, những ưu điểm hay những điều củ chuối, rất riêng mà lại rất chung!

Một Chuông Gió bản lĩnh, quyết đoán, sâu sắc và cũng là một cao thủ về “Bơm vá”!. Được bình chọn là nhân vật ẤN ra TƯỢNG nhiều nhất đoàn, chúng tôi luôn tin tưởng chị ngày càng gặt hái được nhiều thành công trong lĩnh vực Nhân sự và nghề tay trái là buôn thạch cao!

Một Ánh Nguyệt ngang ngược theo đúng nghĩa. Hành trình đi lạc ở Pắc Pó để mấy chị em leo tít lên gần đỉnh núi. Những tưởng sếp bảo anh em về ăn cơm ko vào hang nữa, nên tôi liên tục hỏi: đi nữa ko chị, đi nữa ko chị. Nhưng bà chị đang ốm cúm cả tuần, người thì đẫm nước mưa vẫn hớn ha hớn hở và lao băng băng: ĐI CHỨ, ĐI CHỨ! Nhờ vậy mà chúng tôi đã đi trọn vẹn được các điểm đến của Pắc Pó. Ra về không phải hối tiếc. Người đồng hành cũng chính là người tạo động lực lớn nhất. Cảm ơn chị rất nhiều!

Một Thanh Huyền tươi trẻ và gương mẫu. Trong mọi hoạt động, chị luôn là người đi đầu thực hiện để cánh đàn em noi theo, nhưng cũng luôn sáng tạo và đưa ra những ý tưởng mới phù hợp cho chuyến đi. Một bà mẹ hai con không lúc nào tắt nụ cười trên môi!

Một Chung Nghĩa điềm đạm và chu đáo. Nhưng không kém phần nhí nhắng. Điển hình là chuyến đi này anh đã bộc lộ bản chất trong tối với trí tưởng tượng phong phú và điệu cười man trá khiến ai cũng phải cười như nắc nẻ =))

Một Hường hở hang rất là tốt bụng, mỗi lần nhắc tới tên chị, ai cũng cảm thấy mát mẻ và hào hứng, chị là nguồn vui khởi nguồn cho nhiều câu chuyện!

Một Hồ Hương với cái tên mỹ miều “hâm hấp” nhưng tính cách lại rất sâu lắng, dịu dàng! Nàng là biểu tượng “Nàng tiên xanh” đem lại hòa bình cho trái đất với phong cảnh chụp ảnh kính râm nghiêng đầu nghiêng nón!

Một Hùng Phi hiền lành ít nói, nhưng có cái nick name rất chi là hành động và gợi mở mọi trí tưởng tượng phong phú.

Một Bạch Tuyết (Mai) trắng trẻo …mỡ màng. Tửu lượng vào hàng nhất nhì MS =]] Nàng khiến bao anh phải nghiêng ngả mỗi khi nàng nâng chén và phong cách nói chuyện rất là duyên dáng!

Một Minh Tuấn suy tư và sâu lắng. Luôn sẵn sàng chia sẻ yêu thương với các quan điểm từ bản thân. Anh có  phong độ tốt về cân nặng, mà chả hiểu mem nào ưu ái tặng anh nick name: tong teo 😀

Một Đức Hải bụ bẫm với lịch sử hào hùng liên quan tới 12 cung hoàng đạo :v phải nói rằng anh chàng có khuôn mặt trẻ thơ này ngày một tiến bộ về ngôn từ, phong cách nói chuyện và kể chuyện, khả năng đeo bám và cả độ lỳ trong cưa cẩm 😀

Một Hồng Quyên nữ tính dễ nói, dễ cười, luôn đem lại cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu với mọi người trong mọi cuộc trao đổi. Nàng là lựa chọn hàng đầu cho những người mong muốn có đồng bọn để chia sẻ!

Một Thu Dương dâm dê, cá khô hay mắt ốc. Dù ở trạng thái dìm hàng như thế nào, cô ấy vẫn tươi cười như mùa thu tỏa nắng. Không phải ai cũng có thể giữ cho mình phong độ mặt dày như thế. Cô ấy là nguồn vui là tâm điểm bơm vá của cả đoàn. (Và mỗi lần được chúng tôi động viên như thế, cô ấy lại ngày một mặt dầy hơn!)

Một Ms Trang PTT bụ bẫm tươi mát, luôn trẻ trung, rạng rỡ. Khả năng thiên phú mang lại cho chị dáng vẻ trùng trục mà lại rất duyên cùng với khuôn mặt chưa nói đã cười hớn ha hớn hở!

Một Phạm Trang mới quen, nhưng hiền lành dễ tính, đặc biệt ôm rất vừa tay, hy vọng thời gian tới có dịp đồng hành cùng chị nhiều hơn ở MS 😀

Một Long Khương hóm hỉnh và đa phong cách. Không còn là dáng vẻ chỉn chu hàng ngày của một nha sĩ, anh thực sự nổi bật với vai trò mua vui khuấy động từ ngôn từ đến điệu bộ cử chỉ. Sự thay đổi trong tính cách của anh cũng là một bất ngờ lớn với cả đoàn và nhờ đó cả đoàn được bao phen cười đau cả ruột!

Một Trần Nam ngoại đạo đi cùng nhưng rất chu đáo và tốt bụng. Anh luôn là người đi đầu trong những chặng đường khó, tận tình giúp đỡ mọi người trong nhiều hoàn cảnh. Và cũng là một nhân vật nhập vai Công chúa rừng xanh số 1 =))

Một Vương Linh mới mẻ, xì tin và tươi tắn. Nổi bật bởi gương mặt sáng dịu hiền nhưng cũng rất cá tính. Đặc biệt là tài ăn nói và đối đáp! Đây cũng là nhân vật được …tỏ tình nhiều nhất chuyến đi :”>

Một Chu Quý trầm tĩnh, ít nói, nghe đồn là con người của công việc. Nhưng về cuối cuộc hành trình cũng đã được khai thác và cởi mở hơn rất nhiều cùng với phong cách nói chuyện hóm hỉnh và thực ra cũng rất là nhắng :D.

Một anh Thắng lái xe luôn điềm tĩnh trứơc chiêu trò của các em. Luôn vững tay lái và tạo dựng sự an toàn trong suốt cuộc hành trình. Không thể không nói: Cảm ơn anh!

Một Quỳnh Em thân thiện (tự sướng), thành viên trung thành của đội bơm vá, đã ko nói thì thôi, nói là phải phấn đấu bơm vá!

Tự nhiên tôi nhận ra một điều, dường như giữa chúng tôi ko còn khoảng cách. Dù có dìm hàng nhau nhiều như thế nào, chúng tôi vẫn tạo cho nhau một không khí thân thiện và thoải mái. Dường như đi cùng nhau, chúng tôi thỏa sức bộc lộ điểm mạnh, cũng như điểm yếu của mình. Đó là điều mỗi thành viên chúng tôi luôn trân trọng!

ms - Chu S

Bản thân tôi cảm nhận được quá nhiều điều từ “Phạch” Cao Bằng, cũng là nhờ tích cóp, nhặt nhạnh ngôn từ phong phú của tất cả thành viên MS. Hy vọng mấy dòng ngắn ngủi này sẽ giúp ACE hồi tưởng lại chuyến đi đầy thú vị và cảm nhận được rằng bản thân mình là một thành phần không thể thiếu để tạo nên những điều thú vị ấy. Hy vọng các thành viên khác dù ko đi cùng cũng ko quá gato :v mà cũng hòa mình vào không khí chung của ACE.

Hẹn gặp lại cả nhà vào dịp chơi – ăn – cười khác!

Thân yêu!

Ma xó