Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.12 – Tôi là Bê Tô, Nguyễn Nhật Ánh, Phạm Ánh Dương

Đã lâu lắm rồi em không đọc cuốn sách nào ngoài những chủ đề như kinh doanh hay tâm lý, quản lý. Lâu đến mức mà nhắc đến cái tên Nguyễn Nhật Ánh em lại cứ tưởng là diễn viên phim nào của đạo diễn Dustin Nguyễn cơ :))
 
Cuốn này do bị dụ dỗ mà em đã đọc nó trong chỉ trong vỏn vẹn 1 giờ đồng hồ. => Phát hiện ra là hồi này mình đọc nhanh hơn ngày xưa rất nhiều ^^ (Giá trị của mến sách mang lại là đây ^^) 
 
Mến sách - Tôi là bê Tô
Với những từ ngữ nhẹ nhàng, câu chữ đơn giản nhưng sâu lắng, gửi gắm được nhiều những câu chuyện ý nghĩa thông qua lời kể về cuộc đời của một chú chó có tên Bê Tô. Cái cách nó nhìn cuộc đời, chủ nhân, hay những người bạn cũng mang lại cho chúng ta nhiều bài học. 
 
Trong đó có một câu chuyện hết sức ý nghĩa, câu chuyện nói về ông quan huyện tên Bá Du, từ nhỏ cho đến lớn hễ mắc lỗi là mẹ ông lại bắt cúi xuống để đánh đòn, tuy nhiên ông không bao giờ khóc, một lần khi đã lớn tuổi, ông phạm lỗi, mẹ ông lại cầm roi đánh, mẹ đánh không đau nhưng ông cứ khóc suốt… Bà mẹ lấy làm lạ, hỏi: “Vì sao ngày trước mẹ đánh đau như thế mà con không khóc? Nay mẹ đánh nhẹ mà con lại khóc?” Bá Du gạt nước mắt thưa rằng: “Ngày trước mẹ đánh đau, con không khóc vì con biết mẹ còn khoẻ mạnh! Nay mẹ đánh con không đau, con khóc vì con biết mẹ đã già yếu lắm rồi! Không còn sức đánh con, cũng như không còn ở trên thế gian này với con bao lâu nữa! Vì thế con mới khóc!”
 
Ngoài ra những câu chuyện về tình cảm bạn bè, về giá trị sống được Nguyễn Nhật Ánh khéo léo đan xen vào trong những câu chuyện hết sức đời thường xoay quanh chỉ có vài nhân vật mà trong số đó phần nửa là chó vs mèo. Một nhân vật được khắc họa nữa là cậu bạn Bi Nô, một nhà hiền triết chó cái gì cũng biết, lúc nào cũng suy nghĩ thấu đáo hơn hết, một con cún hoàn toàn khác biệt với bạn thân của nó thế nhưng chúng lại là 2 mảnh ghép hoàn hảo với một tình bạn mà nhiều người ghen tị.
 
Qua cuốn sách giúp em không chỉ nhận ra được những bài học về cuộc sống. về tình cảm gia đình, về tình yêu, tình bạn mà cũng có cái nhìn khác biệt hơn về các loài vật, chúng cũng có tri giác, cũng có giao tiếp như con người, cũng từ đây em cảm thấy yêu động vật hơn các bác ah!
 
Bài cảm nhận đầu tiên cho tuổi mới của mến sách kèm theo lời hứa năm nay sẽ viết 12 bài cảm nhận sách, nếu không viết đủ em xin tự giác rời khỏi mến sách và ” kéo theo 1 vài thành viên đi cùng” :)) 
 
Chúc cả nhà buổi chiều vui vẻ!

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.11 – Căn bản kỹ thuật nhiếp ảnh, Bùi Minh Sơn, Trang xink

CẢM NHẬN SÁCH

 Cuốn “Căn bản kỹ thuật nhiếp ảnh”

Tác giả: Nhiếp ảnh gia Bùi Minh Sơn

 Mến sách - Căn bản kỹ thuật nhiếp ảnh

“Ít có bộ môn sáng tác nghệ thuật nào thường xuyên gắn bó với chu kỳ sống của chúng ta như nhiếp ảnh”. Đúng như nhận định đầu tiên trong Lời giới thiệu sách, từ xưa cho đến ngày nay từ khi ra đời chiếc máy ảnh (cách đây trên 150 năm) để có thể ghi, giữ, chụp lại những hình ảnh, những khoảnh khắc, từng chặng sống trong cuộc đời mỗi chúng ta, những khoảnh khắc nhờ chiếc máy ảnh chụp lại mà các thế hệ sau có thể chiêm ngưỡng những hình ảnh, tư liệu lịch sử quý giá hay những kỷ niệm dù nhỏ nhất như “hôm nay mình có tóc mới” (thực ra là cắt đi có 5 cm) mình phải đăng lên facebook mới được;))

Mình định viết nghiêm túc cơ mà thôi, viết thế này cho nhà mình đọc dễ vào hơn:D cứ hi hi, he he,  ha ha cho thoải mái :))

Quay lại với cuốn Căn bản kỹ thuật nhiếp ảnh” cái tên đã nói lên nội dung cuốn sách, 104 trang sách in trên giấy màu, được trình bày đơn giản, trực quan,  khá dễ đọc đối với những ai yêu thích chụp ảnh mà chưa có kiến thức gì về kỹ thuật nhiếp ảnh như mình chẳng hạn. Nhiều khi đứng trước những khung cảnh tuyệt đẹp mà mắt mình nhìn thấy, tâm hồn đang xao xuyến, ngất ngây mà không biết chụp sao cho đẹp nữa, chụp xong lại không thấy ưng. Mình từng tự hỏi thế nào là một bức ảnh đẹp? Người ta dựa vào đâu để đánh giá một bức ảnh là đẹp? Về mặt chuyên môn,một bức ảnh được đánh giá trên bố cục, đường nét, không gian, đặc biệt là tính biểu cảm (buồn, vui, háo hức, mỏi mệt, ngập tràn hy vọng, …)

Qua các chương 1 tác giả giới thiệu sơ lược về nhiếp ảnh, sự ra đời và phát triển của nhiếp ảnh, một số loại máy ảnh qua các thời kỳ. Cắt nghĩa từ nhiếp ảnh, chữ “nhiếp” theo từ Hán Việt có nghĩa là thay thế, nhiếp ảnh có nghĩa là ghi nhận sự vật, sự việc để thay thế bằng những bức ảnh.

Chương 2 đầy tính kỹ thuật căn bản về máy ảnh, từ nguyên lý quang học ghi lại hình ảnh đến cấu trúc một số loại máy, các khái niệm như tốc độ màn trập, độ nhạy, khẩu độ ống kính, tiêu cự..vân vân..

Mình tóm tắt vào đây coi như note để mình học bài:

 

– Tốc độ màn trập: màn trập như một cánh cửa của một gian phòng tối, khi mở cửa ánh sáng bên ngoài sẽ tràn vào, nhiều hay ít phụ thuộc vào thời gian mở cửa lâu hay mau. Ví dụ: chỉ số tốc độ 2 có nghĩa là thời gian màn trập mở ra là 1/2 giây; chỉ số 2000 là 1/2000s. Những máy nhà nghề chính hiệu mới có tốc độ T (màn trập được cài mở thường trực như máy Nikon F4, F5, Canon F1)

– Độ nhạy: là chỉ số được dùng để thể hiện độ bắt sáng, được viết tắt là ISO, chỉ số ISO cáng lớn thì phim / bộ cảm biến có độ bắt sáng càng nhạy. Thông thường các máy KTS có chế độ Auto ISO tiện dụng, máy tự cài đặt để thích ứng với điều kiện ánh sáng khi chụp.

– Điểm ảnh, độ phân giải của máy ảnh: là số lượng điểm ảnh tối đa mà máy ảnh có thể chứa trên một file ảnh.

– Cân bằng trắng: để hiệu chỉnh cho ra moitj file ảnh đúng màu, màu sắc của hình ảnh được trung thực với những nguồn sáng thực tế khác nhau như (ngoài tời nắng, trong bóng râm, dưới ánh đèn neon, đèn flash…

Ngoài ra máy ảnh KTS có rất nhiều chức năng hỗ trợ người dùng mà có khi chúng ta chưa khai thác hết như chế đọi chụp từng ảnh ( ký hiệu S), chế độ chụp liên tục (), chế độ chụp BKT chụp mỗi lần 3 file kế tiếp với 3 mức độ sáng khác nhau, chế độ đo sáng AE, lấy nét AF.

– Ống kính: là hệ thống thấu kính hội tụ và phân kỳ.

Tiêu cự trung bình: 44-50 mm

Tiêu cự >50 mm là tiêu cự dài, ống kính tele

Tiêu cự th đổi ở những ống kính Zoom

– Ảnh hưởng của tiêu cự lên ảnh chụp: tiêu cự càng ngắ thì hóc thu hình  ảnh càng rộng.

– Luật viễn cận: tiêu cự dài, chiều sâu ảnh sẽ bị thu ngắn lại, hậu cảnh bị kéo gần lai: với tiêu cự ngắn, hậu cảnh sẽ xa hơn so với thực tế.

 

– Khẩu độ ống kính: để điều chỉnh dung lượng ánh sáng, khẩu độ càng lớn thì dung lượng ánh sáng đi vào phim càng ít. Khẩu độ phổ biến từ 1.4 đến 32.

– xích độ: là khoảng cách từ ,mặt phim đến vật thể được chụp; những ống kính Macro chuyên dùng chụp cận cảnh sẽ có xích độ tối thiểu ngắn hơn. Ống kính có xích độ vô cực hình ảnh nhận được luôn rõ nét.

Khẩu độ đóng càng nhỏ (8, 11, 16…) vùng hậu cảnh càng rõ, khẩu độ mở càng lớn (1.4-3.5-5.6-) hậu cảnh càng mờ.

Tiêu cự càng dài thì vùng ảnh rõ càng nông

Kết hợp với yếu tố xích độ, (xích độ càng ngắn vùng ảnh rõ càng nông) lại ta có chế độ chụp ảnh macro rất đẹp ( gần rõ, xa mờ, gần như xoá phông)

 

Đối với máy ảnh KTS ta thấy có những chế độ chụp thông dụng như:

– Tự động cân chỉnh ánh sáng để cho ra một tấm ảnh đúng sáng (chế độ này thường bị sai khi chụp ngược sáng hoặc hậu cảnh quá sáng hoặc quá tối so với chủ đề)

A(Av): tự động  tốc độ/ tưj động ưu tiên khẩu độ: ng chụp phải chọn khẩu độ trước

S (máy Canon ky hiệu Tv): : tự động ưu tiên khẩu độ, ta phải chọn toics độ trước

P: tự động theo chương trình: máy ảnh sẽ tự hoạt động theo từng cặp thông số khẩu độ và tốc độ đc lập trình sẵn, chế độ này rất tiện lợi khi chụp ảnh trong điều kiện ánh sáng không quá yếu.

Auto: chế độ này giống như chế độ P (Program) nhưng có hỗ trợ điều chỉnh thay đổi tiêu cự hay bổ sung đèn Flash nếu cần, ảnh cũng không bị nhoè do rung máy. Đấy muốn chụp ảnh đơn giản nhất có thể thì cứ chế độ Auto mà xài nhé!

Ngoài ra còn có các chế độ chụp chuyên dụng như: chụp chân dung (ký hiệu đầu người), chụp ảnh phong cảnh (ký hiệu trái núi), chụp ảnh chuyển động( tốc độ màn trập nhanh bắt đứng đối tượng đang chuyển động nhanh), chụp đêm, chụp cận cảnh (ký hiệu bông hoa) như chị Chuông Gió và em Ánh Nguyệt hay chụp hoa lá ý

Chế độ tự cân chỉnh (ký hiệu M- manuel): chế độ này người chụp phải tự chọn khẩu độ, tốc độ thích hợp với ISO đã cài (ảnh minh hoạ đính kèm- Bảng cân sáng mẫu, dựa trên ISO 100).

Ví dụ: trời nắng tốt ta có thể đặt khẩu độ 16, tốc độ 60

 

Chương 3 đối với mình rất thú vị vì chương này tác giả đề cập đến chủ đề Tạo hình trong nhiếp ảnh (khái quát về bố cục, đường nét, không gian ảnh)

Phần này chúng ta phải xem hình minh hoạ sẽ rất dễ nhớ, nhưng rất tiếc cái máy ảnh của mình đang hỏng từ sau vụ đi thác Bản Giốc hứng nước mưa về tưởng cảm cúm thông thường ai dè ốm liệt giường, liệt chiếu L nên giờ không có máy để thực hành

 

Bố cục trong không gian phẳng của bức ảnh có thể phân ra 5 loại:

– Bố cục cân đối: thường chia không gian ảnh thành 2 phần bằng nhau (thẳng đứng, nằm ngang, đường chéo) thường sử dụng khi chụp ảnh hồ sơ, ảnh kiến trúc, thờ tự, quảng trường, tượng đài,…tạo cho ảnh sự nghiêm trang, cân đối.

– Bố cục chuẩn mực tạo nên một không gian hài hoà có chính, có phụ, ngta xác định ra các điểm mạnh, đường mạnh, ngta chia mỗi chiều của bức ảnh ra thành 3 phần bằng nhau, từ đó vẽ các đường song song với các cạnh, ta cứ hình dung bức ảnh như cái bánh chưng nhé, có 2 dây  lạt nằm ngang, 2 lạt thẳng đứng, giao điểm của các dây lạt đó gọi là điểm mạnh, dây lạt là đường mạnh:D, ok?

 

Những điểm mạnh, đường mạnh cho phép ta tạo những điểm nhấn “trọng lượng thị giác” của bố cục.

 

 

Không chỉ đường thẳng đứng và đường song song mà đường chéo, đg cong cũng là đường mạnh khi xuất phát từ một góc bức ảnh đến điểm chia 1/3 của cạnh đối diện (ảnh minh hoạ).

Điểm mạnh được hình thành bởi giao điểm của đg cong/ đg chéo đó với đg thẳng đứng hoặc đg nằm ngang chia không gian ảnh ra thành 2 phần. Phần không gian chứa 3 cạnh của bức ảnh là phần không gian ưu tiên, chủ đề rơi vào các điểm mạnh trên đg cong/ đg chéo

 

+ Vùng mạnh và vùng tựa: khi chụp chủ đề nằm trong một bối cảnh có nhiều mảng khối thì ta cần ứng dụng thêm vùng mạnh và vùng tựa. Vùng mạnh đc tạo bởi 1 đường mạnh và 2 điểm mạnh trên đg thẳng đó. Ta sẽ có 4 vùng mạnh.

+ Vùng tựa nằm ở rìa bức ảnh, khép góc không gian ảnh, rất hiệu quả khi dùng để gói không gian khi hậu cảnh quá trống, dư thừa.

Vùng mạnh và vùng tựa dùng để bố cục thêm vững chãi và tập trung theo chủ đề.

 

– Bố cục hỗn hợp: kết hợp bố cục cân đối và bố cục chuẩn mực trên cùng một bức ảnh

 

– Bố cục trong ảnh chân dung: vì khuôn mặt là chủ thể ta nên dặt khôn mặt trên điểm mạnh hay đg mạnh, đặt mắt nhân vật vào điểm mạnh.

 

– Bố cục phá cách: là bố cục không theo một phương thức nào cụ thể, đắt giá nhất ở ngôn ngữ ảnh phải rất đặc biệt mới đc xem là thành công!

– Cắt cúp ảnh để chỉnh lại bố cục theo ý muốn

Hee, chúng ta chụp ảnh theo cảm hứng, không theo chuẩn nào cả thì có thể gọi là phá cách đấy nhỉ:))

 

 

* Về đường nét: đg nét giữ vai trò phát ngôn cho nội dung bức ảnh

– Đường thẳng đứng: luôn cho chúng ta cảm giác vươn cao, vững vàng, mạnh mẽ,..nghiêm trang

Đường nằm ngang cho ta cảm giác bao la, êm đềm, nhẹ nhàng, thanh thản,.

– Đường chéo thể hiện sự sinh động, cố gắng vươn lên nó hàm chứa nội dung mang nhiều thử thách (chụp hướng từ trái qua phải, từ dưới lên trên)

– Đường cong: mềm mại, gợi cảm, cho ng xem nhiều cảm xúc

– Đường đồng quy: tạo sự tập trung thị giác, tạo sự đồng tâm, hiệp đồng…

– Đường zic zắc: có thể thể hiện sự gập ghềnh, khó khăn nhưng cũng thể hiện sự nhí nhảnh, vui nhộn,?

– Đường viễn vọng: như ảnh một hành lang sâu hun hút, .. tạo cho người xem cảm giác xa xăm, vắng lặng, hồi tưởng, xao xuyến, đơn côi..

– Đường hỗn hợp: ngược xuôi, bề bộn rắc rối, bế tắc nhưng cũng thể hiện vẻ nhộn nhịp,.. Tuỳ từng bức ảnh và tuỳ theo rung cảm của người xem mà bức ảnh có thể truyền tải khá nhiều ý nghĩa.

 

* Về không gian ảnh: là không gian được giới hạn bởi khung ngắm của máy ảnh, ko hoàn toàn giống như nhìn bằng mắt thường.

Ví dụ: tiêu cự ống kính góc rộng khiến không gian rộng và sâu hơn.

 

Theo góc độ máy: chụp từ trên cao xuống, hất từ dưới lên, chụp góc máy ngang,..

Theo sắc độ: muốn bức ảnh có chiều sâu, không gian ảnh rộng hơn, xa hơn ta dùng hiệu ứng gần đậm xa nhạt nếu hậu cảnh sáng và ngược lại

Ảnh sắc độ nhẹ sẽ cho cảm giác lãng mạn, thanh khiết, êm đềm..

Theo màu sắc: màu lạnh, không gian ảnh sẽ thoáng đạt, rộng rãi hơn

Màu nóng cảm giác chật hẹp hơn

 

Gói không gian thừa, vận dụng tiền cảnh để gói không gian ảnh lại khiến tác phẩm có bố cục vững vàng hơn.

 

* Tác giả nhắc chúng ta lưu ý khi chụp ảnh chân dung:thứ nhất là nguồn sáng nên chọn nguồn sáng thuận

Thứ hai đặt đối tượng ở đâu? Nên đặt mắt đối tượng nằm trên đg mạnh, cho đối tượng nhìn vào vùng sáng nào đó mắt sẽ long lanh, có thần sắc hơn

Thứ ba, bối cảnh nên chọn hậu cảnh thuần nhất như nền trời, mảng cây, bức tường, nên tránh những hậu cảnh có đường nét cắm vào chủ đề

Nên chụp chân dung với khẩu độ mở lớn để xoá phông, làm mờ hậu cảnh

Chủ đề sẽ nổi bật hơn

 

Thứ tư là nên ghi nhận trực cảm, nên tự nhiên, nhân vật càng thoải mái càng tốt, tuyệt nhất là ghi lại những khoảnh khắc đẹp…

 

* Khi chụp ảnh phong cảnh: nên trang bị ống kính góc rộng, ống tele, nên đóng khẩu độ nhỏ (11, 16, 22, 32…) để ảnh có độ nét sâu, ngoài ra dùng kính lọc phân cực cảnh trời mây nước sẽ đẹp hơn (mình ko rành chỗ này đâu!)

 

* Chụp cảnh đêm lung linh sắc màu: mình từng thắc mắc khi xem một số bức ảnh chụp đường phố về đêm, mình thấy những vệt sáng chạy dài muôn màu sắc như dấu vết để lại của xe cộ trên đường rõ lung linh

Khi chụp với tốc độ màn trập chậm, những điểm phát sáng sẽ vẽ lên những vệt sáng, dài hay ngắn tuỳ theo thời gian phơi sáng (tốc độ màn trập) , nên đóng khẩu độ nhỏ để lấy độ nét sâu.

Máy nên đặt ở độ nhạy ko quá cao ISO 100-400, tốc độ chụp B hoặc tốc độ âm

Và cuối sách là một số ảnh minh hoạ rất là đẹp nhé, tha hồ ngắm, sách màu đọc thích thế đấy!

Finished! 

1:20am 29/10/2013.

P/s: Tham khảo một bức ảnh của Nhiếp ảnh gia Việt Nam mới đoạt giải đây MS nhà mình xem và bình luận nhé:

http://dantri.com.vn/van-hoa/mot-buc-anh-xuc-dong-cua-viet-nam-doat-giai-nhat-anh-quoc-te-805215.htm

 

Dân trí đưa tin ngày hôm nay 20/11 khiến mình nhớ ra và có hứng gửi bài đấy (mình thì vẫn giữ thành tích hạng Bét cho đến phút chót vì Mến sách nhà mình có quá nhìu cây viết trẻ, khỏe, đầy nội lực còn mình thì chưa già đã lười viết rồi ^^:D)

Cảm ơn các bạn nào đã đảo mắt qua bài này nhé!!! :X

Mình là Trang xink (fb: Elina Xink)^_^

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.10 – Người trộm bóng, Marc Levy, Đỗ Quỳnh Anh

Em mần 1 số loại tiểu thuyết thì rất nhanh. Thích cuốn này, chia sẻ với cả nhà nhé:

Đọc liền tù tì trong đêm để hết 281 trang sách. Đến giờ thì mắt mình đã sưng húp sau 1 đêm ít ngủ với nước mắt nước mũi cứ gọi là …(ba chấm)

Lối viết của Marc Levy nhẹ nhàng, hài hước, có phần phi thực tế, dễ để con người ta cuốn vào những cái mộng đẹp rồi lại nửa thực nửa hư. Nhưng đọc “Người trộm bóng” mình không hề hối tiếc. Cuốn tiểu thuyết với nhiều góc nhìn, nhiều nhân vật đem lại cho người đọc những thang bậc cảm xúc rất khác nhau. Những chuỗi sự việc nối tiếp nhau không quá lạ lẫm nhưng đánh thức nhiều giác quan và suy nghĩ. Một cuốn sách đậm chất tâm tình!

Mến sách - Người trộm bóng

Tình người – ”Hãy tìm cho mỗi người cậu lấy đi cái bóng một tia sáng nhỏ bé thắp sáng cuộc đời họ, một mảnh ký ức còn bị che dấu của họ…!”

“Rồi con xem, mọi chuyện sẽ ổn thôi…” là lời động viên mở đầu cho cuộc sống của một cậu bé tại ngôi trường mới. Mọi thứ đều lạ lẫm, đều đáng sợ. Những ánh nhìn, những cái cười nhạo, sự hằm hè của kẻ to lớn, nỗi buồn trong án phạt của tuần đầu tiên, những cảm xúc đơn phương với cô bạn cùng lớp. Sự cô đơn càng sâu khi người bố của cậu bỏ nhà ra đi, với một người phụ nữ khác. Cảm giác của một đứa trẻ bị thất hứa, chờ đợi mỏi mòn mà không một tin tức, không lời hỏi thăm… quả thật là trống trải.

Điều kỳ lạ xảy ra khi cậu bé này nhận ra mình có thể hoán đổi và giao tiếp với những cái bóng, của bất kỳ ai. Khi một kẻ cô đơn bỗng cảm nhận được sự cô đơn của chính những người xung quanh: từ ông bảo vệ già ở trường học, người mẹ tất tả nuôi con, kẻ thù đáng sợ hàng ngày, một bé gái chơi trò ô con thỏ, đến một bé trai xa lạ trong bệnh viện, một bà cụ bị chính những đứa con bỏ rơi … Ban đầu là sự sợ hãi, chối bỏ, nhưng sau đó là sự cảm thông, kết nối. Cậu bé – sau này trưởng thành là một sinh viên trường Y, đã làm rất tốt xứ mệnh và quyền năng đặc biệt của mình trong việc đem lại những hạnh phúc giản đơn nhưng cực kỳ ý nghĩa cho những người xung quanh.

Ai trong mỗi chúng ta đều có một lớp vỏ quá dày, đối phó với công việc, với cuộc sống hàng ngày mà lãng quên và không nghe thấy tiếng thở than dài trong chính sâu thẳm con người. Ai trong mỗi chúng ta cũng có lúc mải miết chạy theo ham muốn cá nhân mà quên dừng lại … vỗ vai hay nắm tay người ở ngay cạnh mình. Hình tượng cái bóng, trải dài và ám ảnh. Cái bóng như một vật trung gian mà cũng chính là người bạn kết nối hay níu kéo chúng ta sống chậm lại, thở, lắng nghe. Cái bóng đại diện cho những tâm tư thầm kín, nỗi đau khổ được giấu kỹ hay những cảm xúc hân hoan mà ít được bộc lộ. Bài học tình người được gửi gắm với ngụ ý: Chỉ khi biết được lý do chính xác của vấn đề, chỉ khi đặt mình vào hoàn cảnh và địa vị của người khác, chúng ta mới có thể thấu hiểu, mới tháo gỡ được từng nút thắt trong cuộc sống để thắp sáng lên, bất cứ điều gì!

 

Cho đến cuối chuyện, cái bóng không còn được nhắc nhiều, nhưng những gì cái bóng thầm thì dần dần đã được truyền tải qua những cuộc nói chuyện đối mặt. Con người trực tiếp bộc lộ tâm tình – không còn là những cái bóng mà là những con người thật với nhau. Điều đó mới thật là giá trị.

 

Đi sau vào những tình tiết cụ thể, chúng ta không thể bỏ qua hình ảnh người mẹ với tình yêu thương quá lớn lao. Lời gửi gắm cuối cùng gần như trọn vẹn thể hiện được tình yêu của một người mẹ cô đơn – “Cái hộp này thuộc về con, đáng ra nó không bao giờ được tồn tại mới phải, mẹ mong con tha thứ cho mẹ. Mẹ của con, người luôn yêu con và sẽ mãi yêu con.” Bà mất đi người chồng, mất đi tình yêu của bản thân. Mọi sức sống còn lại bà dành cho đứa con trai bé bỏng. Từ bà là hình ảnh của một người phụ nữ nghị lực và tần tảo, chịu nhiều vất vả nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp lịch thiệp và nhã nhặn. Từ cách dạy con, chia sẻ với con, cách bà nói về công việc, mọi cách yêu thương và thể hiện tình yêu đều giản dị và sâu sắc. Nhưng suy cho cùng, bà cũng là một phụ nữ bình thường như bao người khác, một người phụ nữ bị bỏ rơi cũng khó thể lành vết thương quá lớn. Sự ích kỷ của bà hé mở ở cuối chuyện chỉ khiến người ta thấy nghẹn ngào và xót xa, thấy đáng thương nhiều hơn đáng trách.

Nhân vật chính quả thật may mắn khi có bên cạnh rất nhiều mối quan hệ đáng trân trọng. Mình yêu mến nhân vật “Luc” – NV cậu bạn chí cốt, như chính sự bình bị và chân thành của anh. Một người có hoài bão, đam mê, nhưng luôn nghĩ và hy sinh vì gia đình, bạn bè, và cả những người xa lạ. Mỗi hành động của anh đều đặt lợi ích của người khác lên cao hơn của mình. Chính tình bạn đẹp đã xoa dịu những ngày tháng cô đơn bên trường học của nhân vật “tôi”, đã gửi gắm ước mơ thành đạt trong bước chân của NV “Tôi”, đã luôn sẵn sàng bên cạnh và giúp đỡ “Tôi”, tất cả mọi điều dù là nhỏ nhặt nhất. Ở Luc còn toát lên một niềm đam mê, và một tình yêu lớn lao với nghề nghiệp. Cậu đã rất may mắn khi nhận ra được đam mê của chính cuộc đời mình và không còn gì phải ngần ngại khi quyết định theo đuổi đam mê đó, và đã, đang, sẽ thực hiện công việc đó bằng cả trái tim.

 

Em đã đợi anh bốn mùa hè, anh đã không giữ lời hứa, anh không bao giờ quay lại. Cánh diều đã chết, em chon cất nó ở đây, biết đâu một ngày kia anh sẽ tìm thấy nó.” – Tình yêu trong ngòi bút của Marc Levy đẹp mà day dứt. Tình yêu của một cậu bé 12 tuổi và một cô bé không thể nói, không thể nghe. Một thứ tình yêu quá đẹp khi mà cả hai còn vô cùng trong sáng. Mọi sự sẻ chia và cảm nhận đều thể hiện qua ánh mắt, hành động, chữ viết. Cô bé có tiếng cười như một thứ âm thanh cao vút, ngân nga – Tựa như tiếng đàn Violincent – và biết cách viết lên những ngôn ngữ bay lượn qua cánh diều, qua mây trời. Cậu bé luôn cảm thấy cô đơn nhưng thấu hiểu và lắng nghe được tâm hồn cô ấy nói. Câu truyện đậm chất tình, lãng mạn cuốn người đọc vào không gian riêng của hai nhân vật chính, cứ lưu luyến mãi không rời. Thế nhưng người đọc sẽ phải bất ngờ khi câu chuyện rẽ sang một hướng khác, mở ra những bí mật sâu kín chưa được tiếp lộ, bất ngờ đến ngẩn ngơ. Tưởng chừng như cái kết đã lặng đi trong nỗi buồn không thể níu kéo nhưng sự xuất hiện của những cái bóng lại mở ra những tình tiết thú vị và đầy gợi mở.

Trong sâu chuỗi tình yêu, không thể không nhắc đến một nhân vật đáng chú ý: Sophie, trong vai một người bạn thân trên mức bình thường. Một cô gái yêu thương mãnh liệt. Nhưng cũng vô cùng bản lĩnh và cá tính. Thật chẳng dễ dàng gì khi cô phải đối mặt với sự thật về mối quan hệ mình đang có. Sophie đã yêu, muốn được tình yêu ấy đáp lại, nhưng khi nhận ra điều ấy không thuộc về mình, cô đã rất thẳng thắn trao đổi và quyết định dứt khoát chia tay. Thật may mắn rằng tới cuối chuyện, cô cũng đã tìm được hạnh phúc cho chính mình.

Bên cạnh những tình tiết thú vị, đẹp và đầy lôi cuốn. “Người trộm bóng” cũng còn để lại trong khán giả đôi chút suy tư. Tình tiết cây chuyện càng về sau càng nhiều, nhân vật cũng nhiều khiến cảm giác đôi chỗ sách đọc hơi nhanh mà không đọng lại. Mô típ chuyện không phải là quá mới, nhưng dù sao vẫn tạo được sự bất ngờ cho người đọc.

Mở đầu bằng hình ảnh những cái bóng và kết thúc cũng bằng những cái bóng. Đọc xong cuốn sách này, có bạn nào bỗng nhiên quay sang nhìn, thậm chí là nói chuyện với cái bóng của mình chưa?!

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.09 – Hạnh phúc theo quan niệm của Phật giáo, Ngô Hùng

Dear cả nhà,

Hòa trong không khí phấn khởi chào đón sinh nhật mến sách 2 tuổi. Em xin có cảm nhận ngắn gọn sau khi đọc bài viết về “Hạnh phúc theo quan niệm của Phật giáo” ngắn gọn như sau:
Phật dạy: Con người có 4 loại hạnh phúc là:
1. Hạnh phúc có vật sở hữu (vật chất)
2. Hạnh phúc có tài sản (vật chất)
3. Hạnh phúc không nợ nần (vật chất)
4. Hạnh phúc không bị khiển trách (tinh thần – giá trị con người)
>> Tất cả được tạo nên bởi sự hợp pháp, hợp lý, hợp tình! 3 loại hạnh phúc đầu không bằng 1/16 của hạnh phúc thứ 4 vì đó được tạo nên bởi giá trị con người!!! 
>> Giá trị con người không phải ở chỗ địa vị cao hay thấp, hay tiền bạc ít hay nhiều mà ở chỗ có biết tự trọng hay không???

Đức Phật cũng dạy 4 điều để giúp con người có được hạnh phúc và bảo vệ được hạnh phúc:
1. Phải có tài khéo
2. Phải có năng lực tốt
3. Phải hăng hái
4. Phải biết rõ NGHỀ của mình

Phật dạy rằng con người phải biết lo cho tương lai và hạnh phúc của mình. Người căn dặn: “Lúc thiếu niên cường tráng đã không kiếm ra tài của, cũng chẳng lo tu hành, thì già chẳng khác gì con cò già trên bờ ao, không kiếm ra mồi, ủ rũ chết mòn”

 
100% chúng ta an lạc ở đây đều là trẻ trai, trẻ gái cường tráng, nên chúc cả nhà thấu hiểu lời Phật dạy để tu thân, tích đức, tài cho hậu vận nhé :))
 
Have a nice weedkend!!!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.08 – Lựa chọn của trái tim, Nicholas Sparks, Love Rosemary

Nicholas Sparks là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất cả trong và ngoài nước Mỹ vì một lý do: Ông viết những câu chuyện cho thấy niềm khao khát điều quý giá nhất mà con người sở hữu là: tình yêu!

—-

Nhẹ nhàng và mang tới những rung động chậm, sâu sắc, cuốn tiểu thuyết tình yêu của Nicolas Spark là câu chuyện đẹp giản dị xoay quanh những năm tháng từ tình yêu đến cuộc sống hôn nhân trong đời những con người trẻ tuổi, để rồi hơn một lần đặt nhân vật chính và chúng ta đối diện trước những câu hỏi khó khăn về tình cảm, hy vọng và sinh mệnh:

“Ta nên đi xa tới đâu nhân danh tình yêu? Chỉ riêng hy vọng thôi có đủ để kéo dài một sự sống?”

Lua-chon-cua-trai-tim

Nhân vật chính là ai? Họ là người thế nào?

Travis Parker: Trong một thị trấn nhỏ ven biển vùng Bắc Carolina, Travis Parker, một bác sĩ thú y, là một người đàn ông thành đạt ở tuổi 30, anh đã có mọi thứ một người đàn ông mong muốn: công việc tốt, những người bạn hay, một ngôi nhà nhìn ra biển, du thuyền riêng , một cuộc sống tự do phóng khoáng, anh yêu động vật, trẻ nhỏ và tất nhiên. Anh độc thân 🙂

Gabby Holland: Một y tá tại bệnh viện nhi mới chuyển tới sống cạnh nhà Travis. Cô xinh đẹp, nhiệt tình, thông minh, tốt bụng, vị tha, kiên nhẫn, một mẫu con gái truyền thống điển hình, luôn ngoan ngoãn sống theo định hướng của cha mẹ, để vô tình không phát hiện được những niềm yêu thích đặc biệt riêng hay những khả năng tiềm ẩn trong cô. Cô có sự nhút nhát, bộc trực , đôi chút ngốc nghếch. Gabby đang yêu một người đàn ông khác rất thực tế, Kevin và nghĩ rằng sẽ chấp nhận chờ đợi một cuộc sống hôn nhân với anh.

Chuyện gì xảy ra với những con người ấy?

Gabby Holland xuất hiện trong một tình huống khá nực cười: Đập cửa nhà Parker để đòi sự công bằng cho Molly – chú chó cưng của cô nàng bỗng dưng mang thai, mà cô nghĩ “thủ phạm” chỉ có thể là Mobby – chó cưng của chàng!!!!

Mối quan hệ “hàng xóm” của Travis và Gabby đã bắt đầu như thế, từ sự quan tâm tới thú cưng, rồi những cuộc dạo chơi trên du thuyền, những buổi tiệc đêm, một ánh nhìn âu yếm, một nụ hôn bất chợt… Travis nhận ra mình đã “phải lòng” Gabby, dù sự thật là cô đã có bạn trai. Bất chấp tất cả, họ đã đến với nhau và kết thúc bằng một cuộc hôn nhân hạnh phúc, hai đứa trẻ xinh xắn, dễ thương. Travis và Gabby giống như hai mảnh ghép ăn khớp với nhau trong một bức hình, người này hỗ trợ cho người kia, dẫu không tránh khỏi những cãi vã hay xích mích của mối quan hệ hôn nhân thông thường, nhưng họ là một gia đình hạnh phúc, không ai có thể phủ nhận điều đó, cho đến một ngày tai nạn ô tô thảm khốc xảy ra.

“Ngày hôm sau, anh tỉnh dậy trong đau đớn với một cánh tay bị nghiến nát, còn Gabby thậm chí đến giờ vẫn chưa một lần tỉnh lại.”

Gabby ở trong tình trạng sống thực vật trên giường bệnh. Lúc này Travis đứng trước một lựa chọn khó khăn: nghe theo tiếng gọi trái tim mình hay là làm theo lời hứa với Gabby – lời hứa trong một bản di chúc sống, cam kết rằng sẽ để cho Gabby ra đi thanh thản nếu cô rơi vào tình trạng hôn mê như hiện tại. “Cái chết bao giờ cũng buồn, song cũng là điều không thể tránh, nên đó là lý do đầu tiên em ký vào tờ di chúc sống. Bởi em yêu anh và các con rất nhiều.”

Người ta nên đi xa đến đâu, nhân danh tình yêu? Hơn một lần, Travis đã tự hỏi bản thân mình như thế. Và cũng hơn một lần, anh để cho trái tim mình lên tiếng, để cho tình yêu dẫn đường. Chúng ta nên đi xa đến đâu? Thật khó để biết được khi cuộc đời này là muôn vàn khó khăn thử thách và những giới hạn mà đôi khi do cuộc sống, đôi khi do chính bản thân con người ta đặt ra. Những giới hạn là cần thiết để cân bằng và duy trì cuộc sống này, nhưng nhân danh tình yêu, cũng có lúc chúng ta cần phải tìm cách vượt qua giới hạn để sống tiếp. Đó là điều mà Travis đã làm, tin tưởng tuyệt đối vào sự lựa chọn của trái tim mình. Và anh đã đi xa hơn chính bản thân mình tưởng tượng, vượt qua giới hạn của sự sống và cái chết bằng sức mạnh duy nhất: thương yêu. Anh chọn để Gabby sống thực vật và chăm sóc cô hàng ngày với tình yêu thương chưa bao giờ vơi trong suốt những ngày tháng ấy.

Cuối cùng Gabby cũng tỉnh dậy. !

Có gì đặc sắc trong câu chuyện?

Nhẹ nhàng, sâu lắng, mạch văn đều đều tuôn chảy, Nicholas Sparks không lợi dụng kịch tính nhưng vẫn có sức dẫn dụ độc giả để chính họ có thể tìm lại được những rung động yêu thương của chính mình: gặp gỡ, làm quen, trở nên thân thiết, chìm đắm trong cảm giác nhớ nhung trống vắng rồi yêu thương và cuộc sống hôn nhân có cả sóng gió và hạnh phúc. Bên cạnh đó có sự hóm hỉnh, ấm áp trong giọng văn, yếu tố để làm thế giới truyện vừa lãng mạn, ngập tràn tiếng cười, tình yêu, niềm hy vọng vừa có cả những phút giây đau nhói.

Tác giả muốn truyền tải điều gì?

Rằng trong cuộc sống này, hạnh phúc không khó để kiếm tìm. Nó có thể ở ngay bên cạnh bạn, hàng ngày, hàng giờ. Thế nhưng việc tìm được hạnh phúc và nắm giữ nó lại hoàn toàn khác nhau. Để giữ gìn hạnh phúc, bạn cần rất nhiều đức tin, yêu thương và kiên nhẫn. Cho nên hãy nắm chặt tay khi còn có thể, và hãy để cho trái tim mình tự chọn đường đi…!

500_d455aa8a-edb0-4b6c-bbfa-2afba1bfbac6


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.07 – Tiếng chim hót trong bụi mận gai, Colleen McCullough, Lê Ngọc Hồi

Bạn có bị ám ảnh bới một cuốn sách nào không? Với tôi đó chính là Tiếng chim hót trong bụi mận gai của nữ văn sĩ người Úc Colleen McCullough. Tiếng chim hót trong bụi mận gai là một tiểu thuyết kinh điển, xếp ngang hàng với “Cuốn theo chiều gió” của Margaret Mitchell. Đây là tác phẩm được McCullough thai nghén trong vòng bốn năm và hoàn thành trong 10 tháng. Đặc biệt, hầu hết thời gian viết Tiếng chim hót trong bụi mận gai,  McCulloug vừa làm công việc y tá rất bận rộn tại bệnh viện Yale, vừa tranh thủ những phút yên tĩnh hiếm hoi của các buổi tối và ngày cuối tuần để sáng tác.

Mến sách - Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Xuyên suốt tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai là câu chuyện tình đẹp, đau đớn và cảm động giữa Meggie và vị cha xứ Ralph. Để quên Ralph, Meggie đã kết hôn với Luke O’Neill, chuyển đến một vùng khác để sống. Nhưng cùng với sự hờ hững đến tàn nhẫn của Luke O’Neill, tình yêu đau đáu nơi sâu thẳm trái tim của Meggie và nỗi khao khát của Ralph, chẳng bao lâu sau họ lại đoàn tụ.  Và bi kịch bắt đầu từ đó.

Tôi thích sự hoang dại, mạnh mẽ, cả ước mong cháy bỏng và một tình yêu cuồng nhiệt đến si mê của Meggie dành cho Ralph . Tôi thích cách cô ấy đấu tranh để giành giật và “trả giá” cho ước mơ của mình, mặc những xung đột tâm lý , những rào cản  đạo đức, danh vọng hay kể cả Đáng Tối Cao.. Cô gái ấy đã cháy hết mình cho tình yêu  duy nhất của đời mình. Tôi đã thấy một Meggie đầy đau đớn, vùng vẫy, nhưng cũng thật kiên cường và kiêu hãnh. Tôi cũng đã thấy một Ralph yêu trong nỗi khắc khoải, giằng xé, và vị kỉ, bới “Ta yêu Chúa nhiều hơn”. Tình yêu luôn đẹp, nhưng cũng có thể là bi kịch.

“Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hốt vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và hoạ mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được.Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính Thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại… Ít ra thì truyền thuyết nói như vậy”.

Nếu là bạn, bạn có chịu trả một nỗi đau vĩ đại để có được những gù tốt đẹp nhất không, bởi có những thứ chỉ đến một lần trong đời, chỉ khi ta biết nắm bắt và gìn giữ.

 

Ngọc Hồi


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.06 – Chân ngắn sao phải xoắn, Huyền Lê, Nguyễn Thị Hường

 Huongcoi đã quay trở lại với truyện ngắn Chân ngắn sao phải xoắn của tác giả Huyền Lê. Vào 1 ngày đẹp trời lượn lờ mạng và đọc thấy trong mục giới thiệu sách, truyện hay và đọc ngày thấy cái tiêu đề và giới thiệu về nó. 1 buổi tối đẹp giời, thay vì buồn vì bị bỏ rơi do lạc nhau ở chợ đêm, lượn ngay ra Đinh Lễ và tậu em nó về :))
Mến sách - Chân ngắn sao phải xoắn
    1 cuốn truyện ngắn, hài hước, dí dỏm, kể về 1 cô gái 25 tuổi, mặt đen, mắt híp. Nhan sắc thuộc dạng khó cải tạo, dù sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng cặp chân của cô ấy thì mãi mãi dừng lại ở 89 phân ^^ . “Dù vậy, tôi chả bao giờ thấy phiền lòng, nói một cách rất khiêm tốn thì tự nhận thấy mình có duyên, chỉ có điều, cái nét duyên dáng đó đang ở dạng hết sức tiềm ẩn, mà cho đến hiện nay, chưa có ai ngoài tôi  khám phá ra nó”. Một cô gái đầy cá tính và tự tin.
   1 cô gái chết mê chết mệt các zai đẹp. Đấy cái đẹp ai cũng phải ngắm :D. Có ai cưỡng lại được đâu, có giới nào hờ hững được đâu :)) Từ 1 cô gái không chú ý gì đến ăn mặc, phong cách …  đến khi đi làm gặp được zai đẹp theo định nghĩa của cô ấy, zai đẹp được cô ấy đặt cho cái tên “Lãng tử”, và từ đó cô ấy thay đổi phong cách ăn mặc cho nữ tính hơn, làm rất nhiều thứ để gây ấn tượng với zai đẹp … Không những theo đuổi zai đẹp, cô ấy như vậy nhưng cũng có anh chàng theo  vì vậy các bạn gái đừng bao giờ nghĩ mình sẽ không có ai theo hãy tự tin lên … đó là chuyện công sở của chân ngắn. Còn bên ngoài công sở cô ấy lại quen 1 anh cảnh sát giao thông, 1 anh chàng mà hễ cứ gặp cô ta là bị cô ta hành :)) (vì cái tội bắt lỗi cô ấy vi phạm giao thông và ấn tượng ngay từ lần gặp đầu tiên với cái tên kỳ lạ theo cô ấy: Vương Lực Hoành hehe). Mà đặc biệt là không hiểu sao cô rất hay bị bắt, đặc biệt hơn nữa là Vương Lực Hoành này lại quay lưng với nhà cô đang ở mà cô không biết. Và sau này lại là người cùng cô ấy bước dài trên con đường đời :). Liệu có phải các cặp đôi mà lấy được nhau là cứ phải có sự đối lập thế không hay là như em Hải Sunsea từng nói trong 1 bài trình bày về các cung hoàng đạo, chúng ta nên chọn người cùng cung hoặc là cung đối lập với nhau hehe. Kể ra mấy nhân vật nhưng không thể không kể đến 2 thằng bạn thân của cô ấy, những con người luôn bên cô khi cô buồn, cô vui, giải quyết thắc mắc cho cô… đọc những đoạn mà liên quan đến 2 bạn này lại thấy thương thay cho 2 thằng bé :))
    Câu chuyện với lối kể chuyện rất dí dỏm và đời thường, thú vị, không chỉ kể hết ra đây được. Các bạn nên tự tin về bản thân mình. Một câu chuyện nên đọc để relax rất tốt 🙂
P/s: Ai muốn mượn đăng ký nhé 😀