Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.07.01 – Ta là ai, Duy Tuệ, Ánh Nguyệt

“Ta là ai” – cuốn sách được Chị Tâm tặng từ hồi sinh nhật 2012, hơn 3 năm để cuốn sách trên giá sách, hồi đó dở ra đọc rất khó vào đầu, nên cứ xếp nó ở đó, cũng có lần định mang đi tặng người khác, nhưng lại nghĩ mình chưa đọc thì tặng người khác mình sẽ nói gì về nó? Vậy là bạn ấy cứ ở trên giá sách hơn 3 năm!

1

“Ta là ai” là cuốn sách được chọn cho chuyến đi dự Đại lễ Cầu Siêu tại Điện Biên, dù mình đã định chọn sách về bác Hồ hoặc bác Giáp rồi, nhưng cuối cùng “Ta là ai” đã đồng hành cùng mình hơn 1000 cây số trong hành trình 4 ngày Hà Nội – Điện Biên – Hà Nội đó 🙂

Về chuyến đi 4 ngày Điện Biên đã có một vài note ở Điện Biên 2015 còn đây là vài cảm nhận về “Ta là ai” của Duy Tuệ!

Có vẻ như thiên thời địa lợi, nên mình đọc “Ta là ai” thời điểm này vào đầu từng câu từng chữ, biết Duy Tuệ sau khi được tặng cuốn sách này bởi bộ sách “Chắp cánh thiên thần” – một bộ sách rất tuyệt vời cho các bạn học sinh cấp 1, đọc ngôn ngữ của Duy Tuệ trong Chắp cánh thiên thần thấy sự gần gũi, đầy sự “thấy biết và tình yêu thương” trong đó, bạn không biết dạy con như thế nào thì bộ sách “Chắp cánh thiên thần” như một công cụ hữu ích và tích cực dành cho cả bạn và những đứa trẻ tuổi thiếu niên 🙂

2

Trở lại với cuốn sách “Ta là ai” – tác giả Duy Tuệ sử dụng ngôn ngữ đời thường để lý giải những khái niệm “khó hiểu” trong Phật giáo, làm cho mình hiểu một cách đơn giản cuộc đời của Đức Phật Tất Đạt Đa, và Phật Việt Nam là Phật Hoàng Trần Nhân Tông, hiểu về Tứ Diệu Đế một cách cơ bản 🙂

Trải qua 4 ngày quan sát và tham gia cùng hơn 5000 Phật Tử trong Đại Lễ cầu siêu, đa số họ đều ở lứa tuổi trên 50, những đứa 30 tuổi như mình chắc chỉ chiếm 5% trong số đó, mình thấy họ để thấy mình, mình thấy câu nói “Thứ nhất tu tại gia. Thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa” rất chính xác – người ta nói tu ở chùa còn dễ bởi có không gian, thời gian, và môi trường ủng hộ, khi có một sự việc xảy ra, người ta có thể tranh cãi nhau nhưng ở chùa thì còn có ngũ giới, còn có Đức Phật khiến người ta khi nổi tham sân si lên thì có lời nhắc hãy giảm nó xuống, chứ ở chợ thì ai nhắc bạn, ở nhà nữa, rồi với chính bản thân mình, nếu bạn không có một sự kỷ luật bản thân đủ lớn thì bạn sẽ chẳng bao giờ “tu” được.

Trong sách có 2 bài mình thấy khá thú vị, nên đánh lại ở đây để nhắc nhớ bản thân mình

  1. Ba sức mạnh của con người (T159)

Một người có 3 sức mạnh to lớn, đó là nhãn thông, khẩu thông và ý thông

Nhãn thông nghĩa là khi nhìn thấy bất cứ vấn đề gì, mình luôn cảm thấy dễ chịu, không phát ra ý kiến riêng. Ngược lại, nhìn gì cũng phát ra nhiều ý kiến, gọi là nhãn “kẹt”. Trong cuộc sống gia đình và xã hội, nếu biết nhìn bằng nhãn thông thì rất hạnh phúc. 

//Cái này mình luyện vẫn chưa tốt lắm 🙂

Khẩu thông nghĩa là mở miêng ra nói chuyện, trong lòng mình và người nghe cảm thấy phơi phới, thoải mái. Nếu mở miệng ra mà cả mình và người nghe đều cảm thấy bực bội, coi như khẩu “kẹt”. Từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ, mình nói rất nhiều, nên hãy cố gắng tập sao cho khi nói, lòng mình nhẹ nhàng và người nghe cảm thấy vui vẻ là được.

//Điều này rất khó làm, nhưng tập luyện thì có thể giảm thiểu được những lời nói khó nghe rất nhiều, suốt 6 năm qua mình vẫn rèn luyện, và có lẽ đã có những sự tiến bộ nhất định, nhưng cũng cần “tinh tấn” hơn nữa

Ý thông nghĩa là đứng trước mọi vấn đề, luôn cảm thấy bằng lòng, không chê bai, không phát ra những suy nghĩ đối lập với vấn đề. Còn thấy không hài lòng, phát ra những ý nghĩ hay nhận xét chê bai, bực bội, tức là ý còn “kẹt”.

// Cũng tập được một ít và phải rèn luyện nhiều hơn nữa ^^

  1. Đức Phật nói con người có năm “cái nhìn” (T161)

Đầu tiên là cái nhìn của hai con mắt thịt hay còn gọi là Nhục Nhãn, dùng để nhìn và thấy hữu tướng. Ví dụ nhìn một bông hoa, thấy hoa màu đỏ thật đẹp. Đó là nhìn bằng Nhục Nhãn. Dùng nhục nhãn thường đi liền với phân biệt. 

Thứ hai là cái nhìn của Pháp Nhãn. Nhìn theo Pháp Nhãn, mình thấy rằng bông hoa đủ nhân duyên thì nở, vài hôm sau lại tàn. Tức là đến rồi đi, không bền, không trường cửu. 

Thứ ba là cái nhìn của Thiên Nhãn, là cái nhìn rộng lớn bao la, đa chiều. Thiên Nhãn khác với Pháp nhãn ở chỗ, Pháp nhãn nhìn nhân duyên đến rồi đi, còn Thiên Nhãn nhìn xuyên suốt cả thời gian dài, có thể tới hàng ngàn năm. Ví dụ, vẫn cây hoa đó, năm sau mình cũng thấy nó nở hoa không khác gì bông hoa năm trước, nhưng mình biết chắc chắn nó không phải hoa của năm trước. Một ví dụ khác, tôi nhìn bằng Thiên nhãn là quý vị đọc bài pháp này, tôi thấy và tin chắc quý vị khó mà quên được, và dứt khoát năm năm, mười năm hay hai mươi năm nữa, tâm quý vị sẽ mở. Đó là cái nhìn của Thiên Nhãn. 

Thứ tư là cái nhìn của Huệ Nhãn. Ví dụ, khi nhìn bông hoa bằng Huệ nhãn, mình thấy rất rõ đấy là bông hoa nhưng không nói nó đẹp, cũng chẳng bao xấu. Tức là không nghĩ gì cả, mà chỉ thấy đó là bông hoa. Đơn giản vậy thôi, đầu không vướng bận gì trong cái nhìn. Nếu mình nói bông hoa đó đẹp, sẽ có người nói, đẹp gì đâu, hoa hồng mới đẹp. Hay mình nói nó xấu thì người khác lại nói mình bị đui mắt rồi, hoa đẹp thế mà bảo xấu. Mình không nói bông hoa đẹp hay xấu, chỉ biết đó là bông hoa thôi. Khi nhìn, đầu phát sinh thanh tịnh và có thể trí thấy và cảm xúc tự do xuất hiện trong trạng thái an lạc. 

//Đọc đến đoạn này mới ngấm cái buổi trà đàm với thầy Trị về việc tu để đạt trạng thái cân bằng trong cảm xúc, không vui quá cũng chẳng buồn quá, cái đồ thị hình sin của cảm xúc có tần số sóng càng thấp thì tâm càng an – giờ mới ngộ ra một chút, và hiểu khác hồi đó 🙂

Thứ năm là cái nhìn của Phật nhãn. Phật nhãn nhìn bông hoa thế nào? Phật nhãn là cái nhìn khó nói, chỉ có trải nghiệm thì mới hiểu được. Phật nhãn nhìn bông hoa mà không biết là gì. Tức là hoàn toàn không có khái niệm nào về bông hoa, chỉ nhìn thấy nó như một cái bóng của bản thể vĩnh hằng đang hiện diện. Đây chính là cá mà Đức Phật gọi là Phật Nhãn, cái nhìn tột cùng từ sự thấy biết là Phật tính. 

Chúng ta đều có cả năm cái nhìn như trên nhưng mới chỉ sống được với cái nhìn thứ nhất, hoàn toàn bằng Nhục Nhãn. Cái nhìn này ghi nhận và phát triển các quan điểm sống như nó chính là mình hay mình chính là nó vậy. Phải biết mình còn bốn cái nhìn cần phải được mở ra. 

//Cũng hiểu hơn về chữ “mở tuệ” mà thầy Trị vẫn hay nói trong mỗi buổi học Thiền 🙂

Đa số mình thấy ở Pháp nhãn, nhưng chưa ứng xử được như cách mình thấy, Cấp độ Thiên Nhãn và Huệ Nhãn thì có nhìn được ở 1 vài việc, chưa đáng kể, còn phải tập luyện nhiều ^^

Đúng là cuộc sống khi không “chấp” thì sẽ rất an lạc và hạnh phúc!

Mấy ai làm được điều đó nhỉ 🙂

Trong “Ta là ai” còn rất nhiều câu chuyện khác để bạn ngộ dần ra mình cần phải điều chỉnh những gì, cuốn sách có lẽ cần đọc lại nhiều lần hơn nữa, và tự bản thân phải rèn luyện nhiều hơn nữa để mình luôn hạnh phúc!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.06.02 – Thuật sáng tạo và Giải quyết vấn đề, Brian Tracy, Trần Thu Dương

Chào cả nhà iu quý,

Đọc cảm nhận sách của cả nhà mà con em cứ thấy rạo hết cả rực. Ngẫm thấy thật xấu hổ vì mình dạo này bê tha và lười biếng quá. Bản thân tối nào chả ôm 1 cuốn gì đó đọc, đôi khi cảm hứng chỉ dừng lại ở 1 vài trang, đôi khi hứng thú hết nửa cuốn. Nhưng để nặn ra 1 trang cảm nhận thì thấy khó biết dường nào. L

Vừa rồi, con em cũng có tý tiếp thu tri thức từ cuốn sách: “ Thuật sáng tạo và Giải quyết vấn đề” của Brian Tracy. Thấy có khả năng áp dụng được một số kiến thức trong cuốn sách này nên chia sẻ cùng cả nhà. Một là vừa chạy theo chỉ tiêu của hội đề ra.  Hai là cũng để thoát khỏi cái tiếng bê tha và lười biếng đeo bám bấy lâu nay. Và ba là note lại để ghi nhớ. (Đặc biệt có tác dụng với đứa Luôn Luôn lắng nghe nhưng lâu lâu mới hiểu như em J)

Thuật sáng tạo và Giải quyết vấn đề, Brian Tracy, Trần Thu Dương

Cuốn sách nằm trong nhóm sách về phát triển cá nhân và thiên hướng dành những người làm Sales hoặc R&D nhằm tìm kiếm ra ý tưởng mới trong kinh doanh và sản phẩm. Tuy nhiên, cuốn sách cũng có rất nhiều thông tin thú vị mà mình dù không làm trong lĩnh vực Kinh doanh vẫn có thể áp dụng và làm theo được. (Ý tưởng thì cần có tất cả các ngành nghề chứ đâu phải mỗi sales cả nhà nhỉ? :D) Và bởi lẽ theo “Thuật sáng tạo và Giải quyết vấn đề” sự sáng tạo giống như là đường đọng lại dưới đáy cốc café. Việc của bạn chỉ là khuấy nó lên và thưởng thức mà thôi.

Cuốn sách có 21 chương và có rất nhiều kiến giải để có thể khơi gợi sự sáng tạo của bản thân chúng ta, giúp ta có thể giải quyết vấn đề hiệu quả nhất. Tuy nhiên con em chỉ tựu chung lại một số ý cơ bản như sau:

  1. CON NGƯỜI: Ai cũng có 10 tỷ tế bào não và số lượng ý tưởng và suy nghĩ của bạn tạo ra với 10 tỷ tế bào này lớn hơn rất nhiều lần so với số phân tử được biết đến trong vũ trụ.

Thật sự đây một tài nguyên lớn nhưng không phải ai cũng “lôi” chúng ra tự nhiên được, mà phải có PHƯƠNG PHÁP KÍCH HOẠT. J

  1. BA ĐỘNG LỰC CHÍNH ĐỂ SÁNG TẠO:

–          Các mục tiêu được khao khát một cách mãnh liệt: Không có người không sáng tạo, chỉ có người không có mục tiêu CỰC KỲ mong muốn nào mà thôi.

–          Các vấn đề gây áp lực: Nếu một vấn đề hoặc trở ngại cản trở bạn đạt được điều gì đó quan trọng, bạn sẽ vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình có thể sáng tạo đến nhường nào để giải quyết vấn đề đó.

–          Các câu hỏi đúng trọng tâm: Trong cái cuộc đời hơn 27 mùa lá rơi rớt đã có nhiều lần bản thân con em đứng giữa ngã ba đường, phân vân không biết nên thế nào và cảm thấy rằng những câu hỏi trực diện và đúng trọng tâm đã giúp mình rất nhiều trong việc giải quyết tốt vấn đề. Bạn càng đặt các câu hỏi chính xác và đúng trọng tâm, khả năng sáng tạo của bạn sẽ càng tăng nhanh thông qua các câu trả lời khả thi.

  1. CÁC PHƯƠNG PHÁP KÍCH HOẠT LÊN Ý TƯỞNG (Có rất nhiều pp nhưng em xin liệt kê và tổng hợp lại 1 vài cách hay nhất và hữu dụng nhất mà em đang thực hiện và thấy có thể học được từ cuốn sách này nhé)
  1. a) Mind storming:

–          Phương pháp này Brian Tracy nhấn mạnh tới việc tạo ra số lượng chứ không phải chất lượng của ý tưởng.

–          Việc tạo ra 20 câu trả lời cho 1 câu hỏi, bạn sẽ có nhiều lựa chọn và khi bạn càng viết, ý tưởng của bạn sẽ càng dồi dào hơn. Hãy cố gắng và buộc mình tiếp tục viết cho đến khi có ý nhất 20 câu trả lời. Tạo việc này thành thói quen, cách ý tưởng của bạn sẽ dần dần trở thành chuỗi logic.

–          Sau khi có được 20 câu trả lời rồi bạn hãy xem xét lại chúng và chọn ít nhất một ý tưởng để đưa nó vào thực hiện luôn.

Hiện tại con em cũng đang cố gắng để áp dụng phương pháp này mặc dù cố gắng nặn ra 20 ý tưởng cho 1 câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng em thấy chả đơn giản chút nào. Bởi vì câu trả lời này với câu trả lời khác có cảm giác như na ná giống nhau, nhưng chinh vì như thế tới lúc tổng hợp lại cảm thấy ra được khá nhiều điều thú vị. Bắt tay vào thực hiện ý tưởng cảm thấy dễ dàng hơn, có lúc còn thấy thoải mái và nhanh nhẹn hơn trong cả 1 ngày dài. J

  1. b) Brainstorming

Sau khi có Minds rồi thì ta có thể dung Brains để phát triển thêm ý tưởng. Cách làm của phương pháp này là như thế nào:

–          Cần 1 nhóm người lý tưởng với số lượng từ 4 đến 7 người. (ít hơn 4 người có xu lướng thu nhỏ số lượng và chất lượng của các ý tưởng còn nếu nhiều hơn 7 người thì nhóm sẽ cồng kềnh và một vài người không có cơ hội để đưa ra ý tưởng tốt nhất).

–          Đô dài thường có của 1 buổi brainstorming là từ 15-45 phút. 30 phút là tốt nhất. Việc tạo ý tưởng trong thời gian nhất định và bị giới hạn sẽ làm tăng số lượng và ý tưởng 1 cách đáng kể.

–          Mục đích của buổi này để tạo ra nhiều ý tưởng nhất trong thời gian ngắn và thường ý tưởng tốt nhất được đưa ra vào cuối buổi brainstorming

–          Ghi nhớ không phán xét bất cứ ý tưởng nào. Mọi ý tưởng đều là tốt

–          Phải cần có 1 trưởng nhóm và 1 thư ký để lead và ghi chép lại toàn bộ các ý tưởng.

  1. c) Phát triển những phẩm chất của thiên tài như sự tập trung, tìm kiếm các mối quan hệ nhân quả, sử dụng một phương pháp có tính hệ thống

….

Anyway có rất nhiều phương thức và cách để phát huy tính sáng tạo cho mỗi vấn đề. Từ khởi nguồn của sáng tạo ta sẽ tìm ra được một lời giải đáp hiệu quả nhất.

Nếu muốn biết nhiều phương thức hơn, mọi người có thể dành thời gian để đọc kỹ hơn nữa nhé.

 

Em xin chốt 1 câu mà e thích nhất trong cuốn sách này:

“Những người có lối tư duy máy móc có xu hướng bi quan và tìm kiếm lý do cho việc bất cứ thứ gì mới hay khác biệt thì không dùng được hoặc không thể dùng. Mẫu người này liên tục tìm kiếm cách mà mọi thứ bạn nói hoặc gợi ý khác biệt như thế nào với những gì đã xảy ra trong quá khứ hoặc niềm tin hiện tại của mọi người. Khi ai đó nhìn thấy sự khác biệt hoặc xung đột, ý kiến của bạn ngay lập tức bị đánh giá thấp hoặc bị vứt bỏ.”

Do đó, để phát huy ý tưởng chúng ta cần tránh đưa ra định kiến, quy chụp những thứ mà chúng ta mới tìm kiếm ra, phát hiện ra.

Hiện thực con em cũng mới chỉ chập chững áp dụng 1 vài “thuật” của ông ấy thôi. Chắc sẽ cần phải luyện thêm dài dài và nhiều nhiều để có thể tăng khả năng sáng tạo. J

Chúc cả nhà cuối tuần may mắn, vui vẻ và sức khỏe ngập tràn nhé.

vàng.com!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.06.01 – The alchemist Nhà giả kim, Paulo Coelho, Phạm Ánh Dương

Đã lâu em chỉ mải đọc để giải quyết những vấn đề mình gặp phải mà quên mất là vẫn còn mục tiêu đã đặt từ năm trước. Tới khi bang chủ nhắc mới nhớ ra phong trào break li mít của mình :))

Đi luôn vào cuốn sách, nhân duyên cũng là do bác Tony “Tony buổi sáng” giới thiệu nên em mới đọc. Bác này cũng bắt mấy đứa con dượng “-tên hay gọi các bạn TNV tham gia vào chương trình do page lập nên – viết cảm nhận sách. Cái này thì em đoán không chừng là học tập của mến sách nhà mình. Do đọc nhiều bài của Liệt Dương Hoàng Tử nên hâm mộ quá mà sinh nông nổi.

Theo như cuốn sách thì thời đó “Nhà Giả Kim” như một vị thánh vậy, hẳn phải là một người vô cùng thông tuệ, chăm chỉ, giàu có và đầy quyền lực.

Cơ mà sau khi đọc xong câu truyện thì cái danh “Nhà giả kim” hay bất cứ những nhân vật quyền lực nào xuất hiện trong câu truyện chỉ làm nền cho hành trình khám phá bản thân và chứng tỏ bản lĩnh của mình với cô gái sa mạc tên Fatima của chàng trai chăn cừu Santiago.

The alchemist Nhà giả kim, Paulo Coelho,

Cậu xuất hiện trong câu truyện như một cậu bé chăn cừu tầm thường nhưng lại có niềm tin vào những giấc mơ. Khi được một nhà tiên tri Di gan giải mộng rằng cậu cần đi tới Kim Tự Tháp ở Ai Cập (Cái này ở Việt Nam khỏi đi xa, cứ ra đường nào mới làm, đầy kim tự tháp..lol). Cùng với đó là sự xuất hiện của một ông vua xứ Salem đầy huyền bí, người đã thắp sáng cho ước mơ  to lớn của anh chàng bé nhỏ.

Đúng như cuộc sống vốn dĩ khắc nghiệt, khi bạn quyết định rời bỏ vùng an toàn thì tự nhiên mọi khó khăn sẽ ập đến, cậu bị một thanh niên lạ mặt mới quen lừa hết số tiền bán lừa làm lộ phí đi Ai cập của mình. Cậu chán chường, muốn từ bỏ mọi thứ nhưng trong hoàn cảnh trên răng dưới dép thì cũng chẳng làm được gì, cậu nghĩ tới việc đi làm thuê để kiếm tiền mua lại đàn dê của mình.

Sự việc tưởng như sáng láng khi cậu ngày một thành đạt với vô số tiền bạc kiếm được từ việc giúp ông chủ bán pha lê nhưng lại là ngõ cụt cho con đường chinh phục mơ ước của cậu. Rồi một ngày khi cậu đã có đủ số tiền để mua gấp vài lần đàn dê trước đây, cậu quyết định rời đi, và cậu lại làm theo tiếng gọi của con tim.

Để tới Ai cập cậu phải qua sa mạc hoang vắng đầy chết chóc bởi cái nóng, cái lanh, bởi chiến tranh tàn khốc giữa các bộ tộc. Nhưng trong than thường có kim cương, đây cũng là lúc mà cậu tìm được một nửa của đời mình, nàng Fatima xinh đẹp yêu kiều, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ để chờ cậu thực hiện cho được ước mơ đời mình.

Càng đi xa cậu càng cảm nhận rõ nét hơn từ những thứ mình quan sát, từ những dấu hiệu mà mẹ tự nhiên đưa tới, rồi cậu có thể nói chuyện với gió, với mây, với mặt trời, và cậu trở nên mạnh mẽ, đầy huyền ảo khi khiến nhà giả kim và tên đại tướng cướp đứng hình trong trận chiến kéo dài liên miên.

Cậu đi, đi đi và cuối cùng cũng tới sa mạc, mẹ thiên nhiên lại cho cậu dấu hiệu về nơi ẩn chứa kho báu. Cậu đào đào đào nhưng đào mãi không thấy, kho báu ở nơi nào khác? Chắc chắn phần kết cuốn sách có viết, ai muốn biết tự đọc nha.

Chúc cả nhà ngon mắt!

PS: Một câu chuyện hết sức ý nghĩa của nhà thông thái.

Một anh chàng muốn biết ý nghĩa của hạnh phúc là gì, biết được có một nhà thông thái ở nước xa xôi kia, anh ta vượt bao khó khăn tới viếng thăm thì được nhà thông thái đưa cho 1 chiếc thìa và nhỏ vào đó 2 giọt dầu đồng thời bảo anh ta đi quanh tòa lâu đài của mình trong khi ông còn đang tiếp những vị khách khác.

Anh chàng đi rất lâu mới hết tòa lâu đài, khi quay lại, nhà thông thái hỏi:

NTT: Anh thấy những gì?

Chàng trai: Con thấy nặng trĩu tay và hoa mắt bởi luôn chú ý tới chiếc thìa và 2 giọt dầu.

NTT: Vậy cậu không thấy những nét đẹp hoa mỹ của tòa lâu đài rồi, hãy đi lại một lần nữa coi.

Chàng trai đi lại một vòng nữa, lần này anh ta chiêm người toàn bộ những cảnh vật mà mình đi qua, thật vô cùng rực rỡ, hào nhoáng. từ đồ thủ công mỹ nghệ, tới đồ chạm khắc bằng vàng, rồi những tấm thảm ba tư tuyệt đẹp. Một hồi chàng trai quay lại gặp nhà thông thái:

NTT: Anh thấy những gì?

Chàng trai: Con thấy blah blah…

NTT: Anh hãy nhìn tay mình coi

Chàng trai nhìn xuống tay và hốt hoảng khi anh ta đã đánh rớt hai giọt dầu.

Bấy giờ nhà thông thái mới nói:

Hạnh phúc đơn giản chỉ là tận hưởng những điều tuyệt diệu xung quanh ta mà không quên đi hai giọt dầu.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.05.03 – Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Haruki Murakami, Ánh Nguyệt

Mùa hè, cái nắng gay gắt như thế này, nếu bạn có thể đứng yên mà không phàn nàn về cái nóng cũng đã là cả một sự đấu tranh nội tâm rồi, vậy mà Haruki Murakami – tác gia đương đại nổi tiếng của Nhật Bản với những cái tên rất quen thuộc với người đọc VIệt Nam như Rừng Na Uy, Biên niên ký chim vặn dây cót, 1Q84…. – có thể chạy được 26 dặm tương đương với 42km từ thành Athens đến cánh đồng Marathon (hướng ngược lại so với câu chuyện truyền thuyết về cuộc đua Marathon). Đó là mùa hè năm 1983, lần đầu tiên ông ấy chạy bộ một khoảng cách dài như vậy – hồi đó ông ấy 33 tuổi, và từ đó đến khi viết và xuất bản cuốn sách (2005 – 2007) là quãng thời gian hơn 20 năm ông ấy vẫn duy trì chạy bộ 1h/ngày, mỗi năm tham gia ít nhất 1 cuộc đua Marathon trên thế giới và cuộc đua dài nhất ông ấy tham gia là cuộc đua tại Saroma Hokaido với quãng đường 100km – người ta gọi là siêu Marathon (có thể tìm hiểu thêm tại link http://en.wikipedia.org/wiki/Lake_Saroma_Ultramarathon)

Ai mà biết được con người có thể làm được gì nhỉ?

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Haruki Murakami 1

Đọc qua vài trang web thì thấy chạy Marathon xong sẽ giúp bạn có trí nhớ tốt hơn… nhưng câu chuyện của Murakami thì khác, ông chạy bộ để viết được những cuốn tiểu thuyết mà chỉ sau 1 tháng xuất bản ở Nhật thì nó có mặt ở khắp thế giới bằng rất nhiều loại ngôn ngữ khác nhau.

Có 1 đoạn trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki mà mình rất thích, xin trích đoạn ở đây

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Haruki Murakami 2

“…Nhưng, thật lòng mà nói, nếu tôi muốn viết một tác phẩm tầm cỡ thì tăng cường sức mạnh và sức chịu đựng của mình là một điều bắt buộc, và tôi tin đây là cái gì đó đáng làm, hay ít ra thì làm thế cũng tốt hơn nhiều so với không làm gì cả. Đây là một ý kiến cũ rích, nhưng như người ta nói: nếu có gì đó đáng làm thì nó đáng để ta cố gắng hết sức – hay trong một số trường hợp là vượt quá cả sự cố gắng hết sức của ta.

Để đối phó với một cái gì không lành mạnh, một người cần phải càng lành mạnh càng tốt. Đó là phương châm của tôi. Nói cách khác, một tâm hồn không lành mạnh đòi hỏi một thân thể khoẻ mạnh.”

Tôi đọc “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” sau khi tự mình trải nghiệm việc chạy => đi bộ quanh Hồ Tây vào một buổi sáng chủ nhật cuối tháng tư, quãng đường tôi đi bộ đó chỉ có 17km thôi, thậm chí còn chưa đến, mà tôi phải mất hơn 3 tiếng, nhưng cũng đủ thấy việc đó là việc mình có thể làm được, cũng như leo Fan mà chả tập tành gì vậy :P, chỉ cần có một tâm thế thoải mái và ý nghĩ rằng mình sẽ làm được điều đó, không phụ thuộc vào khoảng thời gian cố định, thì cuối cùng bạn sẽ đạt được cái bạn muốn, đó là kinh nghiệm của tôi 🙂

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Haruki Murakami 3

“Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” cũng là cuốn sách duy nhất tôi đọc của Haruki Marakami đến thời điểm hiện tại, tôi nghĩ đọc xong cuốn này tôi có thể hiểu tại sao ông ấy là tác gia nổi tiếng thế giới bây giờ mà chẳng cần đọc thêm những cuốn sách dày cộp kia (nhà tôi có tất cả các sách mà Nhã Nam dịch từ Nhật vì đó là sở thích của em gái tôi), nên thỉnh thoảng chán những dòng sách mà tôi hay đọc, tôi lại xuống cái giá sách đó nhặt tạm 1 cuốn để đọc cho thay đổi không khí. Và điều đó lý giải vì sao sau khi đi “chạy bộ quanh hồ Tây” về tôi lại vớ cuốn sách này để đọc – thật ra nó cũng là “Luật hấp dẫn” mà thôi!

Đọc xong “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” tôi thấy mình học được nhiều điều từ con người này, học được sự kiên trì của ông khi theo đuổi 1 thứ chẳng liên quan đến một thứ khác cũng trong chính con người ông – tưởng là không liên quan mà lại rất liên quan. Nó giúp tôi nhìn lại bản thân mình, cũng như việc hàng ngày tôi vẫn thích chụp hoa cỏ chó mèo – những thứ mà tôi nuôi trồng và post lên trang fb của mình, nhiều người không thích thì vào để lại lời nhắn thể hiện ý đó, nhưng những người thích lại nói trực tiếp với tôi những câu đại loại như “à, con mèo nhà chị trông xinh nhỉ, mỗi lần em buồn em lại mở ảnh của chị ra xem”, “nhà em có nhiều loại hoa thế”, “sáng nào em cũng post hoa lên như vậy anh thấy rất thú vị”…. đại loại cứ nghe như thế thôi – tôi không phải post cho ai phản hồi, đơn giản tôi post cho cái sự muốn của chính bản thân tôi. Cũng giống như việc tôi viết cảm nhận sách, chẳng phải để cho ai đọc cả, viết blog cũng vậy, tôi chẳng cần ai đọc, vì mục tiêu của tôi là để thoả mãn cái sự muốn sắp xếp các con chữ lại với nhau, giúp não tôi nhớ 1 vài thứ tốt hơn, và cũng giúp tôi tra cứu lại những thứ tôi đã được nghe, được học khi cần thiết – tôi vốn là một đứa có trí nhớ không tốt, tôi không giỏi nhớ tên người khác và tôi cũng không có ý định cải thiện nó, tôi thật bướng bỉnh, và tôi biết mình như vậy!

Vậy đó, cuốn sách này rất muốn một người anh của tôi đọc được, dù mỗi ngày anh ấy chỉ chạy có 2-3km gì đó thôi, nhưng tôi muốn anh ấy duy trì được việc đó thường xuyên, nó sẽ là một thói quen giúp anh rất nhiều trong cuộc sống!

Còn tôi, tôi có thói quen riêng của mình, và tất nhiên là không phải chạy bộ 🙂

Để làm được 1 điều gì đó khác biệt, bạn hãy chọn cho mình 1 thói quen nhẹ nhàng có thể thực hiện được hàng ngày, và duy trì nó suốt cuộc đời, ngày này qua ngày khác, dù trời nắng hay mưa, dù bạn có bận việc nọ hay việc kia và dù bạn ở bất cứ độ tuổi nào … – đó là điều tôi học được qua cuốn sách!

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Haruki Murakami 4


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.05.02 – Chuyện con mèo dạy hải âu bay, Luis Sepúlveda, Nguyễn Minh Tuấn

Vô tình nhìn thấy cuốn sách do vợ mang về, chợt thấy cảm hứng muốn đọc cuốn sách này trào nên khi đọc đoạn giới thiệu hết sức tuyệt vời ở mặt sau cuốn sách:

chuyen_con_meo_day_hai_au_bay__luis_sepulveda
“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảng khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc ko hề nghĩ tới việc biến con thành 1 con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm dc điều đó. Con là 1 con chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay.”
Vậy là tớ quyết định đọc và đọc ngấu nghiến cuốn sách mỏng đó, quả thực là một câu truyện rất tuyệt vời về tình thương yêu, câu truyện vốn dc viết cho trẻ con nhưng những bài học từ nó thì dù người trưởng thành như mình cũng phải cố gắng nhiều mới thực sự học dc. Vì là truyện viết cho trẻ con, nên sử dụng một góc nhìn vô cùng đáng yêu, rất giống với cách mà các cô bé cậu bé nhìn thế giới này, trong con mắt của tác giả thế giới của những chú mèo hiện lên vô cùng sinh động, vô cùng đáng yêu, ôi sao mà khi lớn mình lại nhìn thế giới này khô không khốc thế nhỉ, chẹp.
Câu truyện bắt đầu từ chuyện con người đổ chất thải là những thùng dầu xuống biển, và cơn sóng kéo ập thứ chất thải nhầy nhụa đó lên mặt biển đúng lúc một cô chim hải âu tên là Kengah vừa ngụp lặn xuống biển để bắt cá. Khi nổi lên cô bàng hoàng nhận ra xung quanh ko còn ai, và cái thứ chất nhầy quánh đen đã chùm lên người cô, dính đặc lớp lông của cô lại, cánh và đuôi cứ vướng víu ko cử động bình thường dc. Cô cố hết sức để bay, nhưng cứ dc vài mét lại rơi xuống vì cái đuôi vốn để điều hướng ko thể cử động bình thường được, cuối cùng cô nhịn đau lặn xuống rỉa hết những chất dính ở đuôi đi, và lấy hết sức bình sinh bay vượt lên, và lần này thì cô thành công, cô lựa sức gió cố gắng bay vào đất liền. Khi hết sức, cô rơi ào xuống một cái sân thượng, và ở đây cô đã gặp chú mèo béo Zorba. Zorba rất sửng sốt khi thấy một con chim đen xì rơi uỵch xuống trước mặt chú, phản ứng đầu tiên của chú là giật mình sợ hãi, và ngay sau đó chú nhận thấy con chim kia đã gặp điều gì chẳng lành, và chú đã vượt qua cảm giác khó chịu bởi cái mùi hôi thối phát ra từ con chim kia để lại gần liếm liếm cái chất bẩn trên mặt và hỏi xem có thể giúp gì cho chú chim đó dc ko. Linh cảm mình sẽ ko sống dc bao lâu nữa, cô chim Kengah vội vàng ngăn Zorba chạy đi kiếm đồ ăn cho cô, và bắt Zorba hứa với mình 3 việc, cô nói: tôi sắp chết rồi, tôi sẽ lấy hết chút sức còn lại để đẻ ra một quả trứng, tôi mong anh sẽ hứa với tôi 3 việc:
– Anh ko dc ăn quả trứng này.
– Anh sẽ ấp cho quả trứng này nở ra, và anh sẽ nuôi nâng bảo vệ nó.
– Anh phải dạy nó tập bay.
Zorba thì chẳng nghĩ xa đến thế, chú hứa luôn rồi vội chạy đi tìm một cái gì đó mà nó nghĩ là cô chim tội nghiệp kia có thể ăn được. Zorba trở lại cùng hai bạn mèo của nó ở bên cảng: Secretario và Đại Tá cũng là lúc chú thấy cô chim trút hơi thở cuối cùng. Dưới con mắt của tác giả, mỗi nhân vật, mà người lớn vẫn gọi là mỗi con vật, hiện lên vô cùng sinh động, có một tính cách riêng, ko con nào giống con nào, mỗi con một vẻ thậm trí là kì quặc, khùng khùng nhưng ta đều cảm thấy chúng vô cùng đáng yêu. Ôi nếu mà ta nhận ra sự khùng khùng của người khác cũng toát lên vẻ đáng yêu dễ thương của riêng họ thì cuộc sống này sẽ tuyệt vời biết bao.
Tiếp theo câu truyện là quá trình Zorba cùng đám bạn mèo của nó, Secretario, Đại tá, Einstein, Bốn Biển thực hiện lời hứa với cô chim Hải Âu, với khẩu hiệu, việc của một con mèo là việc của tất cả con mèo ở bên cảng này. Quá trình này dc miêu tả lại vô cùng dễ thương, từ việc Zorba nâng niu, ấp cái quả trứng mà cứ phải giấu giấu con người sợ bị phát hiện, rồi đến chuyện tìm đồ ăn cho bé chim mới chào đời, rồi thương lượng với đại ca chuột để đám chuột ko đụng vào bé chim, rồi đặt tên cho bé chim mà lại ko biết bé chim này là đực hay cái để mà đặt tên, nên chạy đi hỏi tứ tung, tra cứu cả từ điểm bách khoa toàn thư cách phân biệt chim hải âu đực hay cái mà ko có, và vô vàn vướng mắc khác dc miêu tả vô cùng sinh động và dễ thương. Cuối cùng đến việc khó nhất, dạy bé chim bay.
Thoạt đầu, bé chim Lucky ko muốn tập bay, vì cô muốn mình giống mẹ Zorba, muốn sống như một con mèo, nhóm mèo dù vô cùng yêu thương bé chim bé bỏng của tụi nó, nhưng vẫn muốn bé chim học bay, bởi tụi nó nghĩ hải âu thì phải bay, tụi nó yêu Lucky như yêu một chú chim hải âu. Và nhóm mèo cứ để mong muốn học bay của Lucky đến một cách tự nhiên, và rồi ngày đó cũng đã đến khi Lucky nhìn thấy những con chim hải âu khác sải cánh trên bầu trời, và nghe Bốn Biển kể về chim Hải Âu.
Sau rất nhiều lần dạy bay thất bại, nhóm mèo đã phải đi đến một quyết định vô cùng quan trọng, phá vỡ quy tắc sống còn của loài mèo, đó là đi “nói chuyện để nhờ sự giúp đỡ của con người”, thực ra các con mèo vốn có thể nói chuyện với người, nhưng chúng phải che dấu khả năng của mình tránh để loài người kia bắt chúng vào những rạp xiếc, tiêu khiển, hay đem ra thí nghiệm này nọ …
Và cuối cùng thì các chú mèo đã quyết định phá vỡ quy tắc quan trọng nhất của loài mèo, và lựa chọn theo cảm tính một thi sĩ, người có tâm hồn vô cùng bay bổng, bởi chúng nghĩ người có tâm hồn bay bổng thể hẳn có thể biết cách dạy Lucky bay, và vì Zorba có niềm tin vào người thi sĩ đó sẽ ko vì biết bí mật của chúng mà phá hoại cuộc sống loài mèo. Và cảm giác của những chú mèo đã đúng, chàng thi sĩ kia đã giúp Lucky bay dc, khi dc thả từ nóc nhà thờ thành Micheal, Lucky đã bay vượt lên, sải cánh trên bầu trời trong sự hạnh phúc của cả chú cùng cả những con mèo ở cái cảng biển này.
Chúc các bạn có dc những giây phút trở về tuổi thơ với câu truyện này,


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Off MS tháng 5_ Case study mang tên HÙNG NGÔ!, Phạm Văn Bình

HIỆP 1: ĐÀM ĐẠO VỀ TÍN HIỆU TÌNH YÊU

8h mới có mặt ở Ko do Café, quái lạ sao nhiều người lạ thế ???

Đúng lúc Tân bang chủ của MS chia sẻ câu chuyện về “ Tín hiệu tình yêu” . Phần chia sẻ bắt đầu với Case study rất chi là “ lạ”, kể về một tình huống mà một nhân vật “ toàn mặc áo Mến sách chụp ảnh mà không đi off MS bao giờ”, vì thế nên bang chủ quyết định “ chiếu cố” cho xuất hiện trong bài chia sẻ của MS!!!

Case như sau: Trong một lần Off MS, có một cô gái xinh đang ngồi trên ghế, anh Hùng Ngô có vẻ kết và đến ngồi ngay cạnh cô gái đó. Trong diễn biến tiếp theo, anh Hùng Ngô phải ngồi cạnh ở đó và nhìn cô gái nói chuyện với bác Quốc Uy đang ngồi đối diện!!! ( quá lộc cho bác Uy).

Vì sao?

Vì anh Hùng Ngô đã đốt cháy giai đoạn. Theo Bang chủ chia sẻ, TÁN TỈNH cần phải Thu hút trước ( có thể ngồi đối diện, phát các tín hiệu thu hút trước như vuốt tóc để thể hiện sự nữ tính…).

…->THU HÚT -> THỪA NHẬN -> TRÒ CHUYỆN -> ĐỤNG CHẠM -> LÀM TÌNH->…

Ý kiến phản biện từ các Nữ cao thủ của MS cho rằng, có thể bắt đầu bước đầu tiên một cách “ linh động”, ví dụ  LÀM T… trước ^^ ( vãi gái MS !). Theo sư tỷ Chuông gió, tất cả các bước đầu đều xuất phát từ bước LÀM TÌNH. Một số ý kiến cho rằng, bang chủ cần thêm các Video HD vào các bước đề minh họa cho trực quan ( !!!).

Phần chia sẻ của Bang chủ bị lu mờ trước phần xung phong lên chia sẻ “ Bí quyết tán zai” của …ông lão Minh Tuấn ( Tác giả bài viết không có nhu cầu tán zai nên dù cố vẫn không ghi lại được đoạn này J)

Được truyền cảm hứng, Chuyên gia “ yêu” Hải Sunsea chia sẻ câu chuyện về Ứng dụng Maketing vào “ tán zai” ( sao mấy hôm ko gặp mà zai MS thành ra thế này !!!). Nói theo Maketing, sản phầm có 2 thứ cần bàn đến đó là CHẤT LƯỢNG và GIÁ CẢ.

Sản phẩm muốn bán với giá cao thì phải tốt, nên khi gặp phải tỏ ra kiêu để a ấy thấy mình cao giá, phải theo đuổi mình. Nếu sản phẩm chưa tốt, thì phải nâng cao giá trị để bán được giá cao ( ví dụ nhờ can thiệp dao kéo ). Còn nếu sản phẩm chưa tốt mà muốn bán thì phải có thêm “ khuyến mại” ( “ khuyến mại” là cái gì thì các cao thủ tự hiểu nhé).

Cũng theo cao thủ Hải sunsea, nếu bỏ qua Maketing thì tình yêu cần có 2 thứ: CẢM XÚC và KỸ NĂNG. Nếu có cảm xúc mà không có kỹ năng thì sẽ bị vụng về, nếu có kỹ năng mà không có cảm xúc thì giống Sở Khanh ( ai tự thấy mình giống giơ tay ^^).

Chốt lại, Tình yêu không có mẫu số chung! ( tóm lại là chẳng hiểu gì cả ^^làm sao mà hiểu được tình iu nhỉ???).

HIỆP 2: CHỐT PHƯƠNG ÁN ĐI DU LỊCH

Sau một hồi cãi vã trên tinh thần xây dựng cao, nhóm MS đã chốt được nội dung đi du lịch như sau:

–          Thời lượng: 2 ngày 2 đêm ( Tối thứ 6 đi, chiều Chủ Nhật về)

–          Địa điểm: Hồ Ba Bể

–          Trưởng đoàn: Bang chủ

–          Kinh phí dự kiến: 1.500.000đ/ người

–          Thời gian: Tháng 7 hoặc 8.

Tóm lại, off Ms có hai nội dung: Tìm hiểu về tín hiệu tình yêu và Chốt phương án đi du lịch. Kết quả là chưa chốt được nội dung nào đến nơi đến chốn ^^ ( MS vẫn giữ được phong cách nhỉ ^^).

 

Người dìm hàng,

BÌNH PHẠM VĂN


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.05.01 – Hướng dẫn sử dụng cơ thể người, Ngô Thanh Trung, Nguyễn Thái Phong

Thực ra, khi nghe tên cuốn sách này tôi mường tượng ra người ta sẽ vẽ lên mô hình người, rồi hướng dẫn cách sử dụng các bộ phận trong cơ thể để làm gì đó, hay khám phá ra một điều gì đó, đại để như hoạt động của các chức năng và cách sử dụng hiệu quả chẳng hạn. Tuy nhiên, lại rất khác khi đọc, vì đúng là cuốn sách nói về cơ thể người, nhưng không phải là chức năng của tất cả các bộ phận, mà chủ yếu nói về Lục phủ – ngũ tạng, những bộ phận quan trọng nhất cấu thành lên hệ thống Khí – Huyết của cơ thể, khiến cho cơ thể có thể hoạt động tốt và lâu dài. 

 Sach-huong-dan-su-dung-co-the-nguoi-Chi-voi-54000d

Điểm nổi bật tôi nhận được trong quá trình đọc cuốn sách này đó là cảm giác quen thuộc, tôi cảm nhận như tôi đã gặp và quen biết với chủ nhân cuốn sách này rồi, hoặc là tôi đã từng bắt gặp những kiến giải này ở đâu đó trong quá khứ rồi. Tôi đặc biệt yêu thích cái kiến giải về việc để sống tốt, rèn luyện tốt, người ta không hẳn chỉ cần ăn uống – ngủ nghỉ, mà NÊN có một đời sống tâm linh nữa. Đời sống tâm linh ở đây là gì? Có thể là niềm tin về các giá trị sống tích cực, sự tin theo và thực hành một tôn giáo nào đó, chỉ cần điều đó khiến bạn thanh thản, an nhiên thì tất nhiên cuộc sống của bạn sẽ trở lên dễ dàng hơn rất nhiều, tốt đẹp hơn rất nhiều. Dẫn tới sức khỏe của bạn cũng sẽ nhanh chóng được cải thiện. 

 

Căn cứ vào hoạt động của cơ thể người, Trung Y cho rằng cơ thể có các nhóm chức năng chủ yếu qua sự hoạt động của Lục Phủ – Ngũ tạng. Tất cả các bệnh tật trong cơ thể đều do sự hoạt động không thông suốt của hai nhóm bộ phận này mà ra, đặc biệt là Ngũ tạng (gồm: tâm, can, tỳ, phế, thận). Đối với cá nhân tôi, do mắc bệnh thiếu máu lâu ngày nên người lúc nào cũng cảm giác mệt mỏi, hơi thở không sâu, da sạm và thô. Cho nên, việc đi ngủ sớm sẽ quyết định quá trình tái tạo và sản xuất máu, khiến cho khí huyết đầy đủ, thực hành ngủ sớm dậy sớm liên tục từ 3 tháng, 6 tháng đến 1 năm tự nhiên cơ thể sẽ tràn trề khí huyết, lúc đó cơ thể có thể tăng trọng lượng nhưng hình dáng thì vẫn vậy, việc tăng trọng lượng được ước định là lượng máu trong cơ thể tăng nhưng kích cỡ bộ phận không hề tăng. Ngoài bệnh thiếu máu, các bệnh khác như hen suyễn, đau nhức xương cốt, sinh gai xương, u bướu, ung thư, viêm gan, viêm phổi, viêm mũi dị ứng, bệnh thận, bệnh gout… đều có phát sinh từ việc khí huyết cơ thể kém, cơ thể không đủ máu để thực hiện các chức năng, do vậy phải sử dụng năng lượng dự trữ trong các tế bào để vận hành, dẫn tới bệnh tật ngày càng trầm trọng.

 

Tác giả còn đề cập đến rất nhiều vấn đề bệnh tật khác, mà mới nghe tên bệnh, thực sự rất sốc, người ta thường mất rất nhiều tiền và thời gian để đi chữa “ngọn” mà không biết “gốc”. Gốc là KHÍ HUYẾT, ngọn là BỆNH, là THỂ TRẠNG. Người ta thường nhìn thấy ngọn mà không biết thực chất cơ thể người là một bộ máy vi diệu, tạo hóa sinh ra con người đã cài đặt sẵn chương trình TÁI TẠO. Vậy hãy sống đời sống thông minh, hãy biết cách ăn, ngủ, sinh hoạt đáp ứng năng lực tự tái tạo của cơ thể, để thực sự khỏe mạnh từ bên trong.

 

Bên cạnh việc chỉ ra các nguyên nhân gây bệnh và tư duy của y học phương tây hiện đại, tác giả còn hướng dẫn cách kích hoạt các kinh mạch để lục phủ ngũ tạng được khơi thông, chữa lành bệnh tật thông qua việc thực hiện đều đặn Nhất thức tam chiêu: Ngủ sớm dậy sớm, vỗ đảm kinh, xoa bóp tâm bao kinh. 

 

So sánh cơ thể con người như máy tính, chỉ cần cắm sạc điện đầy đủ (khí huyết), sử dụng đúng (làm việc, tư duy và sử dụng năng lượng phù hợp) thì cơ thể sẽ khỏe mạnh kéo dài, giảm thiếu bệnh tật ở mức thấp nhất. Đây là một cách nhìn về cơ thể rất biện chứng. Thiết nghĩ chúng ta nên thực tâm quan sát lấy cơ thể mình, tôn trọng yếu tố cấu tạo tự nhiên và sử dụng chúng đúng với chức năng mà tạo hóa đã ban cho. 

 

Tôi đang hàng ngày học hỏi và từng bước thực hành. Còn bạn thì sao? 

Hãy đọc và chia sẻ lại cảm nhận của bạn về cuốn sách này nhé!