Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

7.5. Cảm nhận khóa tu “Mùa sen nở” – Nguyễn Minh Tuấn

Hi all,
Tháng này tớ viết cảm nhận khóa tu Mùa Sen Nở thay cho cảm nhận sách nhé, happy enjoying.

Đến với khóa tu Mùa Sen Nở bởi một cái duyên với Phật pháp, tôi thấy mình thật may mắn khi quyết định tham gia khóa tu này.

Tôi nói đây là thực sự là một cái duyên bởi lúc đầu tôi đã ko định tham gia khóa tu mà chỉ định đăng ký cho người anh họ tham gia, nhưng sau vì một duyên cớ gì đó mà khóa tu bị chuyển từ chùa Phổ Linh đến Côn Sơn Kiếp Bạc, và tôi đã quyết định xuống cùng người anh họ để trực tiếp trải nghiệm một khóa tu thiền dành cho các bạn trẻ, và cũng để cho bác tôi yên tâm khi người con trai của bác lần đầu tiên ở một mình xa nhà với những người bạn chưa từng gặp mặt.

Tôi xuống Côn Sơn vào tối của ngày đầu tiên của khóa tu, cảm giác đầu tiên là nơi diễn ra khóa tu đẹp tuyệt vời, là một khu sinh thái, rất nhiều cây xanh, rất nhiều hoa, và ấn tượng nhất là cái chòi lá lớn ở giữa sân chung, ở đó có một cái bàn dc làm nguyên từ một gốc cây rất to, phải tới 10 người ôm là ít. Tôi thấy mình như trong một chuyển du lịch nghỉ mát chứ không phải là một khóa tu thiền, không khí thiên nhiên tràn ngập khiến tôi nhanh chóng có cảm giác thoải mái khi bắt chuyện với những người bạn chưa bao giờ gặp mặt, mà hầu hết là trẻ hơn tôi đến cả chục tuổi, cảm giác này cũng giống hệt lần chúng tôi đi leo Fansipan vào dịp tết dương lịch, đi đường thấy ai cũng chào, chúc mừng năm mới và lại còn động viên cố lên nhé một cách khó nhọc vì mệt khiến người nghe phải bật cười :)). Tôi nhanh chóng kết thân với anh Quân Nova, và hai em rất thân thiện và nhiệt tình là Thuấn và Vui, mà hỏi ra mới biết Thuấn và Vui cùng học Bách Khoa như tôi, kém tôi tới 10 khóa mà lại còn ở rất gần nhà tôi nữa chứ, sau hôm đó hẹn khi nào về sẽ gặp khi tập thể dục ở CV Tuổi Trẻ.
Sáng hôm sau tôi bị dựng dậy bởi một “thanh niên” lớp 7 tên là Long, 4h30 sáng đã chạy quanh đánh thức cả phòng dậy, hehe làm một số cậu tức vì ở nhà vốn quen dậy lúc 8h sáng rồi mà. Đó là một buổi sáng rất đẹp, tôi lần đầu tiên hiểu thế nào là Thiền Hành, cùng nhau thiền hành tới chùa Côn Sơn, nghe giảng tích về sư tổ Huyền Quang, sau đó là hành đại lễ trước pháp quang của sư tổ, đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi hành đại lễ. Có thể các bạn trẻ thấy việc hành đại lễ là một việc làm ngớ ngẩn, nhưng khi bạn hành đại lễ sẽ giúp bạn giảm bớt cái tôi kiêu căng, sẽ giúp bạn sớm tiến bộ trên con đường đời của mỗi người hơn.
Sau đó cả đội gần 100 người thiền ngồi trước đền thờ Nguyễn Trãi, phải nói tôi rất ngạc nhiên khi khóa tu đột ngột bị dời từ chùa Phổ Linh lên Côn Sơn Kiếp Bạc mà vẫn có đông bạn trẻ tham gia như vậy, chưa kể tôi cũng không hiểu sao nhiều bạn trẻ biết thông tin về khóa tu này như vậy, mà phần lớn là 9X, có lẽ Phật giáo phổ biến hơn tôi nghĩ, tôi đúng là một con ếch ngồi trong giếng tự cho là mình có duyên với Phật pháp.
Tiếp đến là một tiết mục rất vui, thiền chụp ảnh :D, phải nói là phần lớn mọi người mới chỉ gặp nhau lần đầu nhưng dường như đã thân từ lâu rồi, cùng nhau tạo dáng rất là chuyên nghiệp, và nhắng nhít, tôi bấm máy liên hồi.
Điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa diễn ra vào buổi trưa, nơi bắt đầu cho buổi Thiền Ăn, phải nói là bữa cơm chay khá giản đơn, tôi tin là với nhiều cậu ấm cô chiêu hiện nay nếu thấy món này ở nhà thì chắc ko thèm động đũa. Nhg với không khí chung đầy tình thương, và cách gợi nhớ lòng biết ơn tới đất trời và những người làm món ăn đó cho chúng tôi, chúng tôi đã đánh chén những bữa ăn đó một cách ngon lành, mà thật sự là ngon, ko hề giả dối chút nào. Điều đó thực sự làm tôi ngạc nhiên vì tôi ko nghĩ là ăn các món đó lại có cảm giác ngon đến như vậy, là một kẻ vốn tin khoa học hơn là tâm linh, tôi có thói quen hỏi các câu hỏi tại sao, và thích thú với việc trả lời các câu hỏi tại sao như thế, tôi mạn phép giải thích câu hỏi tại sao thiền ăn là giúp ta ăn ngon hơn. Về bản chất cảm giác ngon là do cảm nhận của bộ não chúng ta sau khi tiếp nhận thông tin từ các giác quan mà quan trọng nhất là vị giác, sau đó là khứu giác và thị giác, cảm nhận của bộ não mỗi người mỗi khác cho nên có thể cùng 1 món ăn người này thấy ngon nhưng người khác thì lại thấy kinh khủng. Điều lý thú ở đây chính là cảm giác ngon còn phụ thuộc vào suy nghĩ trong tiềm thức của chúng ta về món ăn, về nguồn gốc món ăn, liên quan tới suy nghĩ về nguyên vật liệu làm món ăn và cả người làm ra món ăn đó. Bằng cách đánh thức những tiềm thức tốt đẹp trong não liên quan tới món ăn, nguyên vật liệu làm món ăn và cả những người đã nỗ lực làm ra món ăn đó sẽ giúp ta có cảm giác ngon miệng hơn, và quan trọng hơn nữa là Thiền Ăn dạy ta lòng biết ơn, tình thương yêu tới đất trời và tới những con người đã nuôi trồng và nấu cho ta món ăn đó. Cũng trong bữa trưa đó, tôi thấy nhiều bạn trẻ tự giác rửa bát đũa của mình, và ông anh của tôi cũng muốn tự rửa bát cho mình, tôi thấy trong lòng vui vui vì sự thay đổi đó của ông anh họ.
Ngoài Thiền Ăn, Thiền Hành và Thiền Ngồi, tôi còn học cả Thiền Buông Thư hay còn gọi là Thiền Nằm. Khi nghe về tác dụng tốt cho giấc ngủ, ít mộng mị của Thiền Buông Thư tôi đã nghĩ ngay tới việc “truyền bá” cho một vài người thân của mình, trong đó có mẹ tôi.

Hai ngày tu ngắn ngủi để lại cho tôi nhiều cảm xúc, tâm trí trở nên thanh tịnh hơn, có thêm nhiều người bạn tốt, mà điều lí thú nhất là những thay đổi với tôi sau khóa tu. Tôi áp dụng thường xuyên Thiền trong cuộc sống hàng ngày, đặc biệt là trong công việc. Ngồi máy tính nhiều, tôi đặt chuông 30p kêu một lần mỗi lần tôi hành thiền 2 phút, tôi thấy mình làm việc tập trung hơn hẳn, và giữ dc sự tập trung và minh mẫn ổn định suốt cả ngày làm việc, điều đó thật là tuyệt vời. Trước đây mỗi khi chuyển đang làm việc này sang việc khác tôi phải mất 10-15p hay thậm trí hơn để dứt hẳn việc cũ, tập trung cho việc mới, nay áp dụng phương pháp thiền tôi có thể tiến hành bước chuyển sự tập trung sang việc mới nhanh hơn rất nhiều lần.
Một tác dụng khác của phương pháp Thiền mà tôi học dc tại khóa tu, hay còn gọi là Thiền Chánh Niệm, là nếu áp dụng nó thường xuyên thì sẽ giúp ta dần giảm bớt tà niệm, tăng cường chánh niệm trong cuộc sống hàng ngày, tôi mới áp dụng chưa lâu nhưng tôi hoàn toàn tin tưởng vào điều đó. Các bạn thử xem sao. Tôi thực sự khuyên các bạn trẻ, học sinh cấp 3, sv đại học nên có một trải nghiệm như vậy, sẽ rất có ích cho quãng đường sau này của các bạn.

TuanNM


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

7.4. Tối đa hóa năng lực nhân viên, William J. Rothwell, Ánh Nguyệt

Tham gia buổi sinh hoạt chuyên môn của HRA tháng 6 với chủ đề “Talent Management” – một chủ đề khá nóng hiện nay với hầu hết các HR, nội dung của buổi ngày hôm đó cũng có rất nhiều kỹ thuật đáng để học tập và áp dụng (mình sẽ đề cập sau), hôm nay viết bài cảm nhận về cuốn sách đã được giới thiệu vào cuối buổi sinh hoạt đó 😛

Chị Nam Phương đã giới thiệu với HRA-er một cuốn sách – cuốn mà mình đã thấy từ khi nó mới được Alphabooks xuất bản, nhưng chỉ vì cái bìa sách hơi phản cảm nên mình đã không mua nó ngay thời điểm đó 😀

“Tối đa hóa năng lực nhân viên” của William J. Rothwell (The manager’s guide to maximizing employee potential) – đúng như tên gọi của nó, cuốn sách viết ra những chỉ dẫn tuyệt vời để bất cứ một người quản lý nào (có nhân viên) sẽ biết cách thực hành và phát huy được năng lực vốn có của những nhân viên của mình.

Với 14 chương sách là 14 công việc mà một người muốn/đang là quản lý đều cần phải thực hiện hàng ngày. Cuốn sách không chỉ nêu ra lý do tại sao bạn cần phải làm việc đó, mà còn đưa ra cho bạn những công cụ để bạn thực hiện những điều đó dễ dàng hơn. Ví dụ như trong chương 14: Tự phát triển – tác giả nêu lên lý do tại sao nhà quản lý lại cần phải tự phát triển? Và phương pháp để tự phát triển là lập kế hoạch phát triển cá nhân (IDP: individual development plan), lợi ích của sự tự phát triển …

Cuốn sách này không chỉ dành cho các HR chuyên nghiệp mà nó còn đặc biệt cần thiết và hữu ích với những ai đang làm quản lý, cuốn sách sẽ cung cấp cho bạn hiểu rõ:

  1. Tầm quan trọng của quản lý nhân tài.
  2. Xác định và chuẩn bị người thay thế (cho mình ấy 😉 )
  3. Đánh giá năng lực cá nhân
  4. Tuyển dụng và lựa chọn nhân tài
  5. Đào tạo và bồi dưỡng nhân tài
  6. Khuyến khích lập kế hoạch sự nghiệp và tổ chức tư vấn hướng nghiệp
  7. Huấn luyện kỹ năng làm việc và phát triển
  8. Đánh giá nhân viên và cung cấp phản hồi hàng ngày
  9. Quản lý nhân viên tiềm năng (HiPo), nhân viên làm việc hiệu quả (HiPer) và nhân viên chuyên môn cao (HiPro)
  10. Chuyển giao tri thức và các mối liên hệ công việc
  11. Giữ chân nhân tài
  12. Làm việc với nhiều loại người (hãy luôn suy nghĩ: khác nhau là tốt cho những bước nhảy)
  13. Hành động hiệu chỉnh và giảm biên chế
  14. Tự thân phát triển

 

Đọc qua bạn sẽ thấy đây toàn là các công việc của HR, nhưng thật sự khi đọc kỹ từng trang cuốn sách, bạn sẽ thấy đó chính là việc của bản thân nhà quản lý, với bất cứ ai có nhân viên, họ đều phải được trang bị những kỹ năng này, và thực hành nó một cách thuần thục, có như vậy, bạn làm quản lý mới dễ dàng, hiệu quả, và tự phát triển được bản thân mình 😛

Có những điều được đề cập trong cuốn sách mà ngay cả bản thân mình cũng thấy khá bất ngờ khi thấy đó là công việc của nhà quản lý chứ không phải của bộ phận nhân sự.

Đọc “Tối đa hóa năng lực nhân viên”, các HR sẽ biết tạo ra các chương trình đào tạo cho đội ngũ quản lý cấp trung, cung cấp cho họ cái nhìn tổng thể về kỹ năng quản lý, những điều nên làm, những điều nên tránh, và những điều cần phải thực hành hàng ngày … HR sẽ phải là người luôn đi theo tư vấn/hỗ trợ để các nhà quản lý làm tốt hơn nhiệm vụ của mình. Có như vậy, các công việc sự vụ của HR sẽ không có quá nhiều phát sinh do nhân tài nghỉ việc chỉ vì một lý do là không phù hợp với cấp trên trực tiếp (đôi khi lý do này đơn giản chỉ là cách giao tiếp của 2 người với nhau) … hay do tuyển mãi không được một người phù hợp vào vị trí mà nhà quản lý sắp nghỉ việc hoặc sắp lên một vị trí cao hơn (cuốn sách cung cấp cho nhà quản lý những phương pháp có thể đào tạo người kế nhiệm mình ngay tại thời điểm hiện tại)

Đây là một cuốn sách thật sự nên đọc cho những nhà quản lý ^^

Chỉ có điều mình vẫn không thích cái bìa sách chút nào 😛 – hình ảnh nhà quản lý là cái đòn bẩy giúp nhân viên phát triển và để mình cũng phát triển thì hợp lý hơn với nội dung cuốn sách (bìa bằng  TA đâu có hình ảnh phản cảm như vậy nhỉ :P)


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

7.3. The Truth about HIRING THE BEST, Cathy Fyock, Trần Thu Dương

Nợ Mến Sách tháng vừa rồi, thật xấu hổ quá. Thấy cả nhà hừng hực khí thế nên e cũng phải thực hiện lời hứa của mình: viết cảm nhận bù. J

Đây là cuốn sách chị TP của em cho em mượn đọc trong tháng vừa rồi đấy ạ, do là sách viết bằng E nên cũng mất 1 thời gian em mới hoàn thành được nó. Nhưng đọc xong thì em thấy thật sự thích thú và muốn chia sẻ nó tới mọi người.

The Truth about HIRING THE BEST – Cathy Fyock

Cathy Fyock là một nhà chiến lược về việc làm – một nhà lãnh đạo trong việc cung cấp những hiểu biết và giải pháp cho một lực lượng lao động đã lão hóa hay thay đổi. Trong hơn 20 năm, bà đã kết hợp kiến thức của mình để đưa ra các giải pháp hiệu quả đối với các vấn đề về lực lượng lao động. Bà là một người có tài năng trong việc thu hút và truyền cảm hứng làm việc cho người khác, góp phần nâng cao năng suất trong một thị trường lao động dễ bay hơi.

 

The truth about Hiring the best” là một trong những cuốn sách hay và nổi tiếng của bà. Cuốn sách đưa ra những chiến lược hiệu quả trong việc xác định ai sẽ là người tốt nhất.  Đồng thời nó cũnghướng dẫn nhân viên nhân sự và những nhà quản lý làm thế nào để xác định các ứng cử viên tốt nhất và đủ điều kiện nhất để thuê, làm thế nào để đi tới việc tuyển dụng nhân viên như vậy; làm thế nào để tiến hành cuộc phỏng vấn “thuận chèo mát mái” nhất, chi tiết quá trình lựa chọn trong việc tìm kiếm người vào vị trí đó, …. Bằng việc đưa ra 50 “the truth” bà đưa ra bằng chứng rằng: tất cả mọi thứ đều được thể hiện chỉ trong cuộc phỏng vấn ngắn ngủi, và quyết định của bạn sẽ quyết định luôn chỉ sau 1 thời gian ngắn.

Theo nhiều chuyên gia đánh giá thì: “The truth about Hiring the best” nên được coi như là cuốn sách cần thiết cho bất cứ ai làm việc trong mảng tuyển dụng và thuê nhân viên cho một doanh nghiệp địa phương, khu vực, quốc gia hoặc quốc tế.

Ngoài ra cuốn sách cũng đưa ra 1 số những điều cần tránh trong việc interview các ứng viên – những câu hỏi mà không liên quan đến công việc như:

–          Anh/chị đã lập gia đình chưa? Hay vẫn độc thân? (không biết ở VN có nên áp dụng câu hỏi này không nhưng trong cuốn sách này viết theo lối tư duy của Mỹ – là không nên hỏi, mọi người cùng tranh luận nhé). Anh/chị bao nhiêu tuổi cũng là 1 câu nói mà người Mỹ không thích hỏi 😀

–          Anh/chị có bao nhiêu đứa con?

–          Kế hoạch của anh/chị trong thời gian tới là gì? …..

Với việc đan xen những ví dụ và những kinh nghiệm thực tiễn vào trong cuốn sách tạo thành những dẫn chứng sắc sảo để giúp cuốn sách thu hút người đọc hơn. Những điều nên làm, nên tránh đều được tác giả liệt kê rõ rang khúc triết. Cứ mỗi 1 “the truth” thì có khoảng 3-4 trang sách lý giải về nó – điều này rất thuận lợi trong việc bạn thích tìm hiểu về cái “the truth” nào nhất mà bạn quan tâm. J

Do đây là sách gốc từ nước ngoài, và là sách được cho mượn cho nên anh/chị nào quan tâm thì liên hệ với em để photo và đọc nhé. ^^!

Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ, và chờ bài tiếp theo cuả e ha! :>


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

7.2. Nếu Bạn Muốn Thứ Mà Bạn Không Bao Giờ Có Thì Hãy Làm Điều Mà Bạn Chưa Bao Giờ Làm, Nossrat Peseschkian, Nguyễn Thị Tâm

Nếu Bạn Muốn Thứ Mà Bạn Không Bao Giờ Có Thì Hãy Làm Điều Mà Bạn Chưa Bao Giờ Làm

Tác giả: Nossrat Peseschkian;

Xuất bản: NXB Hải Phòng, 03 – 2007

Cuốn sách mà vừa mới nghe tựa đề thôi đã thấy rất thú vị, làm cho ta muốn khám phá. Vậy nên trong buổi Off3, khi được chị Hải Thanh (Một HR -Trainer & Mến sách er) giới thiệu tựa đề và tặng cuốn sách mình rất vui, tự nhủ về sẽ “thanh toán” ngay vào buổi hôm sau.

Cuốn sách mỏng, vỏn vẹn 112 trang vậy mà không như dự kiến, mình mất mấy ngày để bắt đầu đi, bắt đầu lại cuốn sách với những trang đầu, kỳ thực thấy khó “tiêu hóa” với những lời giới thiệu nội dung cuốn sách có vẻ ý nghĩa nhưng ngôn từ hơi khó hiểu (Có thể do ban đầu người dịch chưa lôi cuốn người đọc) hoặc do mình chưa thực sự chú tâm đọc.

 

Sau một số “cố gắng” để đọc cuốn sách không thành, mình quyết định vào quán trà để đọc nó. Chọn cho mình một quán trà nhỏ, cùng chén trà, ngồi liền mạch trong 4 giờ đồng hồ. Mình đã kết thúc cuốn sách rồi trở lại lời tựa để thấm thía hơn thông điệp mà tác giả muốn truyền đạt. Và cuối cùng là thu hoạch bằng một bài cảm nhận.

 

Có thể nói là đúng như lời giới thiệu trong Lời nói đầu: “Khi đọc cuốn sách này, có lẽ bạn sẽ không thể ngừng lại. Đó chính là sức cuốn hút của quyển sách”. Hãy cùng xem mình đã cảm nhận được gì từ cuốn sách nhé!

Tựa đề sách như khẩu hiệu “Liệu pháp tâm lý tích cực” –  những liều thuốc tốt cho tâm hồn được minh họa xuyên suốt bằng các câu chuyện về một “Kẻ lang thang” là những bài học giúp giải quyết sự xung đột giữa người với người.

 

Với cách giới thiệu đơn giản và độc đáo, các bài học được diễn đạt qua các chủ đề. Mỗi chủ đề đều được bắt đầu bằng một câu chuyện và một câu châm ngôn, cách ngôn, cùng với một số ví dụ cụ thể có liên quan đến “Kẻ lang thang”. Và chúng được tiếp nối bằng những ví dụ chi tiết hơn  với những giải thích rõ ràng làm sáng tỏ mỗi câu chuyện. Xen vào đó là một số câu hỏi“đặc biệt” “thần kỳ”giúp ta hiểu và làm sáng tỏ thái độ của chúng ta đối với mỗi câu chuyện.

Những câu chuyện nhỏ là những bài Thánh ca, truyện tranh, chuyện kể, chuyện cười, chuyện ngụ ngôn, và những câu chuyện cổ tích đôi khi hài hước có tính thư giãn tưởng như không ăn nhập với những châm ngôn, cách ngôn hiện đại được rút ra sau đó nhưng nó khơi dậy sự cảm nhận sâu sắc của người đọc về mối quan hệ giữa người với người, hướng tới tinh thần sống tích cực thông qua những tình huống kịch tính trong chuyện. Các cảnh tượng đẹp trong chuyện giúp ta rút ra bài học thấm thía theo trí tưởng tượng của riêng mình. Đồng thời chúng phản ánh lại các tình huống và đưa ra cách giải quyết, cho thấy kết quả của nó. Qua mỗi câu chuyện, tác giả không nhấn mạnh các đạo lý mà đưa ra những nhận định có tính hai mặt để người đọc có thể chấp nhận hoặc bác bỏ.

Một ví dụ điển hình và thú vị là chủ đề Sự rộng lượng xoa dịu con tim – Biết cho và nhận, tác giả bắt đầu bằng câu chuyện hài hước và sâu sắc “Người chủ nhà tham lam”: “Một vị khách đến nhà một người chủ của mình sau một chuyến đi dài nhưng người chủ không hề mời vị khách dùng bữa với lý do rằng, kho dự trữ thức ăn của ông ta đã cạn kiệt. Sau khi nhìn thấy những cánh đồng bội thu và nhiều gia cầm trong trang trại qua cửa sổ, vị khách mới hỏi chủ nhà là phải trả công cho một người giết mổ bao nhiêu. Ông nói rằng ông có ý định làm thịt con ngựa của mình và chuẩn bị một bữa ăn bổ dưỡng cho tất cả mọi người. Nghe vậy người chủ nhà mới hỏi: “Nhưng rồi anh sẽ về nhà bằng cách nào bây giờ?” Vị khách trả lời rằng: “Bạn của tôi ơi, nếu ông cho phép thì tôi sẽ mượn một con trong số đám gà vịt của ông để cưỡi về nhà vậy.”…

 

Với nhiều câu châm ngôn hay, “Biết là chưa đủ mà còn phải biết vận dụng kiến thức. Ước mơ là chưa đủ mà còn phải biết cách ước mơ thành sự thật.” – (Johann Wolfgang von Goethe) để lại cho mình nhiều ấn tượng nhất.

Và nội dung góp phần mình tích cực trong suy nghĩ nữa là Năm bước của Liệu pháp tâm lý tích cực:

Bước 1: Quan sát/Giữ khoảng cách

Bước 2: Thực hiện một bản tóm tắt

Bước 3: Khuyến khích tạo tình huống

Bước 4: Dùng ngôn từ

Bước 5: Mở rộng mục tiêu

Cuối sách, một bài học được rút ra từ kinh nghiệm điều trị nỗi sợ hãi tương lai là đặt ra các mục tiêu: Sự lạc quan, ý nghĩ tích cực, cuộc sống mới, không sợ hãi tương lai… giúp mình thấy “thông thoáng” hơn trong tư tưởng và như được tiếp thêm “năng lượng”.

Ngoài các nội dung trên, cuốn sách cũng nhắn nhủ hãy “Quẳng gánh lo đi và vui sống”. Trong cuộc sống bạn luôn có cơ hội lựa chọn – “Phiền muộn hay vui vẻ: Cuộc đời sẽ trở nên ngắn ngủi đối với những con người phiền muộn”.

 

Và phải chăng như tựa đề cuốn sách đề cập tới những điều chúng ta chưa bao giờ làm thực tế là những điều đơn giản, dễ hiểu nhưng không ít người chưa làm được, đó là suy nghĩ và sống tích cực để có được thứ mình không bao giờ có?!

 

Cảm ơn tác giả và người tặng sách!

 

Ghi chú: Lời nói đầu: “Cuốn sách này được ưa chuộng đến mức ngay từ lần xuất bản đầu tiên, ấn bản tại Đức đã được tái bản rất nhiều lần và nó đã trở lên phổ biến…”) của Giáo sư Emeritus – Học viện Khoa học Y học Quốc Gia, New Delhi, Ấn Độ.

 

PS: Bài cảm nhận này Tâm đã viết từ khá lâu, nhưng hôm trước mới review lại và share lại cảm nhận với cả nhà. Vì có thể như Nguyệt nói, với mình là “đã qua” nhưng với người chưa đọc thì khác?


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

7.1. Tôi đã lấy miếng phomat của anh, Deepak Malhotra, Phạm Văn Bình

TÔI ĐÃ LẤY MIẾNG PHO MÁT CỦA ANH

Tác giả: Deepak Malhotra

 

Tháng trước âu yếm cái máy tính mạnh quá nên cái ổ cứng ra đi mang theo bài cảm nhận sách của tháng trước, hôm nào gặp phải nộp tiền phạt cho chị Ánh Nguyệt thôi, còn tháng này bỏ hết mấy cái deadline sau xương sống để viết bài cảm nhận sách gửi tới cả nhà.

Vừa đọc xong cái quyển TÔI ĐÃ LẤY MIẾNG PHO MÁT CỦA ANH mấy hôm trước, công nhận là nó làm cho con người ta như chợt tỉnh giấc, ngồi suy ngẫm lại xem mình là ai, mình có đang chạy trong mê cung nào không? Và trong đó mình giống chú chuột nào?

 

 

Cuốn sách được tác giả cho là “Trả lời cho câu hỏi Ai đã lấy miếng pho mát của tôi”. Đó là một câu truyện kể về những chú chuột sống trong mê cung, từ khi sinh ra đến khi chết đi chỉ làm một việc đó là chạy đi tìm sao cho thật nhiều pho mát trong mê cung, và không ai biết tại sao lại có cái mê cung ấy, ai làm ra nó và cuộc sống bên ngoài mê cung ra sao. Mọi con chuột đều chấp nhận cái mê cung vốn có sẵn ấy…

Nhưng chỉ có 3 chú chuột (cá tính) Max, Zed và Big là không chạy đi kiếm pho mát như những con chuột khác, và  chỉ 3 chú chuột này thoát ra khỏi được cái mê cung ấy. Mỗi chú chuột một cá tính khác nhau nhưng đều có điểm chung là KHÔNG CHẠY ĐI TÌM PHO MÁT  như những con chuột khác, bởi vì 2 lý do: Thứ nhất, chúng không thích; Thứ hai, chúng biết rằng bản tính của chuột vốn tham lam, tìm được nhiều rồi lại muốn nhiều hơn nữa, chẳng bao giờ đủ và vì thế chẳng bao giờ thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của mê cung.

Max sinh ra đã là một chú chuột khác lạ, chú đặt ra những câu hỏi mà cha mẹ và những người xung quanh không có câu trả lời và cũng khẳng đinh chắc chắn không bao giờ Max có thể tìm ra câu trả lời: Mê cung do ai làm ra? Mê cung có từ bao giờ? Cuộc sống bên ngoài mê cung như thế nào… Và Max đã đi cả hành trình, nghiên cứu, tìm tòi, trải qua bao nhiêu thất bại, cuối cùng cậu đã ra được khỏi mê cung và tìm được câu trả lời cho mình. Hơn thế nữa, cậu còn học được cách người ta bố trí mê cung, thay đổi cách sắp đặt của mê cung và thế là các con chuột khác phải chạy đi tìm pho mát trong mê cung mà cậu thiết kế.

Big là chú chuột có cái tên hợp với thân hình nhất, hàng ngày Big chỉ chăm chỉ tập thể dục- niềm yêu thích của cậu, hàng ngày cậu chỉ ăn một ít hoặc không ăn pho mát nếu không tìm thấy. Thế là càng ngày Big càng trở nên to khỏe vạm vỡ, đủ sức giúp tung Max lên đến đỉnh bức tường của mê cung và cũng là sức mạnh để Big phá tan bức tường của Mê cung để thoát ra ngoài.

Zed được gọi là “ Nhà thông thái” của Mê cung, vì cậu rất hay đọc sách, biết suy luận và không tin vào giới hạn, cậu có thể đi xuyên qua tường để ra ngoài. Có lẽ Zed là chú chuột mang lại cho cuốn sách them bao nhiêu giá trị với câu nói bất hủ “ Vấn đề không phải là chúng ta là những con chuột ở trong mê cung, vấn đề nằm ở mê cung trong mỗi chúng ta”

Không biết chúng ta có đang nằm trong cái mê cung nào, hay có cái mê cung nào trong đầu mỗi chúng ta hay không? Và làm sao để thoát ra khỏi cái mê cung ấy? Cả nhà cùng đọc và cùng suy ngẫm nhé. Chúc cả nhà một ngày mới, một tháng mới thật nhiều niềm vui và hạnh phúc (sang ngày 11/7 mất rồi hichic!)