Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.15.12 – Yoga sức khoẻ & hạnh phúc, tác giả: Avadhuitika Anandamitra Acarya, MSer: Mai Bạch Tuyết

sach-yoga

Đề xuất Bang chủ trao thêm giải bài cảm nhận “chót” của năm đi a, vừa ngồi viết cảm nhận vừa nghĩ đến giải thưởng này mà thấy hào hứng ghê ý ha ha :v

Sau khi đọc cuốn sách& qua 1 thời gian tập yoga tôi thấy rằng những ai còn giữ quan điểm “yoga chỉ giành cho người già” giống như tôi trước kia thì hãy nhanh nhanh thức tỉnh, hãy đến với yoga càng sớm, càng tốt. Đương nhiên tôi không phủ nhận tác dụng của các môn thể thao vận động khác như gym, bóng đá, bơi lội… nhưng có thể nói yoga& thiền là môn đem đến sức khoẻ, sự dẻo dai, tươi trẻ từ bên trong. Một số các cơ bắp của cơ thể hầu như không bao giờ dùng tới, ngya cả trong những bài tập nặng có hệ thống. Các asana (tư thế yoga) được thiết kế để luyện tập tất cả những cơ bắp trên phần nào đó của cơ thể. Nhờ vậy một số cơ có xu hướng thoái hoá do ít sử dụng được phục hồi để hoạt động tốt hơn. Các asana giúp người tập có lượng dưỡng khí cung cấp cùng tốc độ với lượng oxy sử dụng cho nên không gây tồn đongj axit lactic và không xảy ra mệt mỏi. Trong khi nếu bạn tập nhưngx bài tập nặng (thường có ở gym, hay những môn thể thao vận động mạnh khác hoặc ngay cả khi bạn tập yoga quá đà, quá sức nhiều so với cơ thể) thì  tất yếu một lượng axit lactic dư thừa tích tụ trong cơ bắp làm các cơ trở lên mệt mỏi, ko thể co bóp hoặc bị chuột rút.
Dù bạn chọn tập môn thể thao nào thì có 1 nguyên tắc luôn2 đúng đó là: có tập vẫn hơn ko, nghe hiển nhiên nhỉ? Nhưng nhiều ng đến 40 tuổi vẫn ko hề chú ý đến việc tập thể dục đều đặn mới lạ chứ? 🙂 và tập môn nào mà sau khi tập bạn thấy khoẻ mạnh, tràn đầy năng lượng thì hãy tiếp tục, ko nhất thiết phải theo mọi ng. Kể cả cuốn sách này, dù nói về tác dụng tuyệt vời vủa yoga thì vẫn niis đến việc bạn nên kết hợp nó với 1 môn vận động nhẹ nhàng nào đó. Đối với tôi, 1 ý tưởng tuyệt vời đó là 1 tuần 3 buổi yoga& 1 buổi dancing. Có ai cùng suy nghĩ thì ta lập hội& thực hiện cho được lâu bền nhá.

Cuốn sách còn nói đến nhiều nội dung quan trọng khác có thể tóm tắt là: tập yoga vừa giúp bạn cân bằng tâm trí, vừa thực hiện luyện tập được các nhóm cơ mà các vận động hàng ngày hoặc các bài tập thể dục thông thường ko sử dụng đến, vưaf luyện được cách hít, thở đúng… Khoa học cổ xưa của yoga đã phát hiện ra chssn lý, bí quyết của sức khoẻ nằm trong sự hài hoà của cơ thể & tâm trí. Kỷ luật về thể chất của các asana luyện cho người tập thưcj hiện các tư thế khó khăn nhất với nỗ lực tối thiểu, giữ cho ng tập được thư giãn ngay trong từ tư thế yoga. Qua cách luyện tập cơ thể này, người tập yoga tuần tưj biết giữ cho cơ thể & tâm trí quân trí quân bình trong mọi tình huống, giữ được thsnh tĩnh hoàn hảo trong bất cứ môi trường nào.
Thực tiễn cho thấy đây là bộ môn ko gây đau, ít tốn kém để duy trì sức khoẻ lâu dài, cảm xúc thanh tĩnh, loại trừ căng thẳng, làm chậm quá tri hf lão hoá, làm cho các khớp xương mềm dẻo& đàn hồi hơn, tăng cường sinh lực cơ thể…
Bạn còn chần chừ j mà ko ngay lập tức tìm hiểu thêm thông tin về bộ môn thần thánh này nhỉ? ^^


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.12.12 – Hãy sống cuộc đời như bạn muốn, tác giả: Pam Grout, MSer: Nguyễn Thị Hường

hay song cuoc doi nhu ban mong muon

Nói chung là chẳng phải vì chạy theo cuộc đua mà chỉ đơn giản là có cảm hứng viết nên lại viết. Dạo này cú đêm @@

Hãy sống cuộc đời như bạn muốn – Pam Grout. “Cuốn sách dành riêng cho những ai muốn thay đổi thái độ, nắm bắt đam mê và trân trọng cuộc sống”. Nhìn chung thời gian này đang thấy khủng hoảng nhiều thứ về con đường đang bước nên là cứ thấy cuốn nào nói về  vấn đề liên quan cái mình đang muốn khám phá tìm hiểu để hiểu bản thân là được sách về nhà đọc, và cuốn sách này là một trong số đó 🙂

Sống như cuộc đời như bạn muốn là sống như nào? đơn giản thôi: thứ nhất là tìm ra đam mê của bạn, thứ 2 là theo đuổi đam mê. 2 thứ này mình còn chưa thấy rõ ràng với mình, mình chưa nhìn đc ra nó thực sự 😦 ” vậy cần phải thay đổi quan điểm, sẽ thay đổi được cuộc đời bạn từ đó sẽ sống được theo cách mình muốn” @@ Tác giả đưa ra 7 quan điểm và các ví dụ minh hoạ để giúp bạn đọc tập luyện, nhìn nhận và thay đổi để tìm ra đam mê của bản thân.

Quan điểm 1: Nghĩ lớn – Quan điểm về sự táo bạo
Quan điểm 2: Cho đi thật nhiều – Quan điểm về sự giúp đỡ
Quan điểm 3: Ban phước nhiều hơn – Quan điểm về lòng tốt
Quan điểm 4: Tạo sự khác biệt – Quan điểm về lòng cam kết
Quan điểm 5: Tưởng tượng phong phú – Quan điểm về sự sáng tạo
Quan điểm 6: Tham gia hết mình – Quan điểm về hạnh phúc
Quan điểm 7: Yêu thương nhiều hơn – Quan điểm về tâm hồn
Chi tiết từng quan điểm thì các bạn đọc sách nhé cho nó thú vị keke. Với mình sau khi đọc xong các quan điểm mình thấy mình cũng đã thực hành được ít nhất là 4, quá bán rồi nhỉ @@ Còn 3 nữa thì còn rèn luyện dài dài, “1 đời sống tinh thần phong phú và sâu sắc sẽ là chìa khoá mở ra cuộc sống cuộc đời như như bản thân mong muốn” vậy nên mình cứ nhủ bản thân rằng khi mình thấy hạnh phúc, vui vẻ, tràn đầy năng lượng, chắc chắn hơn về con người mình thì sẽ có tự do, hạnh phúc và cuộc đời như mong muốn dù là ở bất cứ cuộc đời nào @@
Thôi yêu thương bản thân nhiều hơn nên đi ngủ, vài gạch đầu dòng về sách hy vọng giúp được ai đó. Văn của đứa kỹ thuật nó bị giới hạn nên viết thía thui :p
Love all.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.12.10 – Nẻo về, tác giả: Lê Trung Tuấn, MSer: Lại Văn Thăng

Bia cuon sach Neo ve, tu truyen cua Le Trung Tuan (1)

Vào khoảng tháng Ba năm 2013, trong một nhân duyên gặp gỡ trao đổi với mục đích ban đầu là tư vấn về quản lý nhân sự, tôi được tác giả tặng cuốn sách tự truyện của chính mình, cuốn “Nẻo về”.

“Nẻo về” là một cuốn tự truyện của một người đàn ông nguyên là một con nghiện ma túy. Đọc những dòng chữ viết về quãng đời nghiện ngập “oặt xà lai” hơn 6 năm trời của chính tác giả mà thực sự rùng mình, rưng rưng và toát mồ hôi trong đêm đông lạnh.

Thực sự lúc gặp anh, rồi được anh Lê Trung Tuấn (tác giả) ký tặng sách và bắt tay nồng nhiệt với nụ cười tươi nở, ấm áp…để rồi tối về đọc thâu đêm hết cả cuốn sách tôi vẫn không thể nào chuyển cảm xúc lẫn trí liên tưởng để ghép được 2 con người đó lại là một. Để rồi lẫn lộn liên tục các chiều không gian.

Một con nghiện gầy rớt, hở gì trộm lấy, lấy từ cái điều khiển ti vi của hàng xóm ở quê đến thuổng luộc hết đồ xe máy của ông anh rể trên phố; một hung thần khu bến xe Giáp Bát, gã vào tù lên trại còn quậy các loại, dám đánh đổ máu cả một đại bàng đến quản giáo còn tránh xa… Và khi muốn hoàn lương, cồn quặn lên những cảm xúc đau đớn bất lực khi “thấy” hình ảnh một con nghiện nặng 38 cân cởi trần đào “địa đạo hình chữ L” xung quanh căn nhà đã bán hết đồ đạc vào ma túy, vật vã giữa sống và chết biết bao lần…

Và một doanh nhân to béo – người đang quyết tâm chiến đấu đến chết với ma túy để cứu những người nghiện khác- hồng hào bệ vệ trong nhanh nhẹn, đang cười tươi thân thiện ở thực tại.

Hai “cái một” đó vẫn chỉ là một con người. Một con người có hai lựa chọn khác. Một con người với hai đoạn đời khác nhau, ở hai đoạn đường thiện ác đối đầu. Một đoạn đường bay, bay xa cùng “nàng tiên nâu”, bị  nàng bịt tâm che mắt tưởng như chỉ có cái chết mới giúp quay về đường thiện còn lại. Vậy mà vẫn có một nẻo về khác.

Cái nẻo kéo được anh ra khỏi sự nghiện ngập để trở về với cuộc sống thiện lương bình thường là những điều rất đỗi gần gũi giản dị. Từ những ký ức tuổi thơ, những hình ảnh bữa cơm canh cua, rồi rau muống rồi canh cá rô đồng mẹ nấu; những kỷ niệm vui sướng của sự tự lao động, là quyết tâm bắt bằng được con cá chuối bự của một gã trai quê mới lớn… đã dần dần tụ hỗ trợ chính anh. Nhưng, sức mạnh và động lực bên ngoài lớn nhất, thực sự lớn nhất chính là tình yêu thương vô điều kiện, hết lòng vì con của người cha, người mẹ và cả người chị, người anh rể… Gia đình, là nơi anh đi ra nghiện ngập. Gia đình, cũng là nơi giúp anh trở về hoàn lương. Tình yêu thương là động lực, động cơ. Chỉ khác nhau ở điểm, khi anh đi ra, từ tình yêu thương bằng lò xo nuông chiều, anh bật bay phá hủy tính thiện. Khi anh trở về, tình yêu thương với tấm đệm bao dung, đã mở rộng đón, giúp anh từ từ xây lại thiện tâm…

Để kết lại, tôi xin trích dẫn một đoạn cảm xúc của nhà văn Chu Lai khi đọc tự truyện “Nẻo về” của Lê Trung Tuấn: “Cả cuốn sách là sự giằng giật quyết liệt đến ngạt thở mà người đọc yếu đuối sẽ không dám giở tiếp những phần sau. Bởi nó ghê rợn quá, hiểm ác quá, đau buồn quá. Tức là cuốn sách thỏa mãn người tiếp cận với nó trên cả hai phương diện dữ dội, lặng chìm. Cuốn sách bản thân nó đã chứa đựng sức nặng của một cuốn tiểu thuyết bổ ích mang tính nhân văn, mặc dù nó vẫn có nhiều đoạn vụng về, thô ráp, mang tính nghiệp dư nhưng một khi đã tiếp xúc với nó, không ai không cảm thấy có chút giật mình, lo lắng, thậm chí sợ hãi. Nhưng sau đó là yêu tin con người, yêu tin cuộc đời hơn…”.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.13 – Mưu hèn kế bấn nơi công sở, Alphabooks biên soạn, Nguyễn Thị Hường

muu_hen_ke_ban_noi_cong_so

“Mưu hèn kế bẩn nơi công sở” – Alphabooks biên soạn. Lựa được cuốn sách trong một lần lang thang ở các nhà sách @@ Nhìn qua thấy chữ công sở, rồi lại thấy mưu hèn kế bẩn thế là nhấc lên xem như nào, cũng nhân tiện mình nghe nhiều người bạn kể về nơi làm việc, buồn chán, khó xử như nào trong vài tình huống, không biết làm thế nào để cho vẹn toàn …….. và cũng vài tình huống mình gặp và chứng kiến trong các môi trường làm việc. Vậy là quyết định cầm cuốn sách và tha về nhà. Đọc để xem công sở rộng lớn có những tình huống, mưu mô và kế sách gì để học hỏi cách giải quyết, cách nhìn nhận vấn đề 🙂 Đọc rồi thì sao? Có 1 cảm nhận là các tình huống đưa ra rất giống với các tình huống mình được nghe những người bạn kể, được chứng kiến và học thêm được vài cách giải quyết cho vấn đề. Tự nhắc mình rằng lần sau mà có nghe hay có gặp thì nhớ các cách đó để thử áp dụng xem sao. Rất tiệc là chưa gặp lại nên chưa báo kết quả với các bạn được.Hehe. Thấy rằng công sở đúng là 1 chiến trường :v

Sách đưa ra 21 kế bẩn và thuốc giải cho 21 kế, được chia thành 7 nhóm: Thăng quan tiến chức, Sau tấm màn nhung, những lời có cánh, lên voi xuống chó, những đòn lộ liễu, trên đà thắng lợi, ra đòn quyết định. Chi tiết thì các bạn nên đọc sách để ngẫm, ngấm và nghĩ rồi thử nghiệm và thực hành xem sao nhé. Các bạn nên đọc để bảo vệ bản thân mình, tránh được cạm bẫy, vấp ngã để trưởng thành hơn @@


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.12 – Sức mạnh của thói quen, Chales Duhigg, Nguyễn Thị Hường

“Sức mạnh của thói quen” – Chales Duhigg. Lần đầu nhìn thấy tiêu đề sách đã muốn nhấc lên để xem nội dung nó như nào, vì đúng chủ đề mình quan tâm và muốn tìm hiều xem thói quen có sức mạnh như nào đối với con người để từ đó nhìn vào bản thân và xem xét để điều chỉnh, hay có tạo được thói quen không? tạo như nào …..

Suc-manh-cua-thoi-quen

Trong cuộc sống khi đứng trước 1 vấn đề và giải quyết theo cách thông thường chúng ta vẫn nghĩ và vẫn làm, đã có lúc tôi tự hỏi sao mình lại giải quyết như này thì sau khi đọc cuốn sách tôi đã biết đó là lúc bạn đã hành động theo thói quen khi gặp phải 1 tình huống như vậy. Thói quen hình thành hàng ngày, được tích từ nhỏ đến lớn. Thói quen sẽ có thói quen tốt và thói quen xấu. Cuốn sách đưa ra các ví dụ rất thực tế đưa ra cho tôi được các góc nhìn về lợi ích của các thói quen tốt thế nào cho cá nhân, cho tổ chức (Chi tiết ví dụ các bạn đọc sách nhé (^.^). Ngoài ra sách cũng đưa ra cho tôi biết về cách hình thành thói quen của 1 cá nhân, tổ chức từ đó giúp tôi hiểu được nguồn gốc và quá trình hình thành thói quen để từ đó dần cải thiện bản thân mình cho phù hợp với các thói quen tích cực.

Và muốn từ bỏ những thói quen xấu thì chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Câu trả lời được tác giả đưa ra trong cuốn sách: có 4 bước quan trọng để từ bỏ những thói quen xấu đó là:

Bước 1: tự hỏi mình tại sao thói quen xấu này dường như lại cuốn hút mình đến vậy? Điều gì làm mình cứ thích trở lại với thói quen này?

Bước 2: Tự hỏi tại sao mình nên chấm dứt thói quen xấu vừa nêu lên?Mình đang phải trả giá bao nhiêu cho thói tật này?Nếu tiếp tục mình sẽ mất gì?

Bước 3: Đưa ra 1 lựa chọn thiết hơn và ép mình đi theo 1 lựa chọn sáng suốt

Bước 4: Thay thế thói quen xấu bằng những thói quen mới thật ích lợi.

Tôi biết điều này không dễ dàng gì với bản thân tôi @@ Và tôi tin cứ gỡ dần bản thân tôi sẽ thực hiện được và tôi hy vọng các bạn cũng vậy.

Có thói quen sẽ giết chết người, có thói quen sẽ giúp được rất nhiều người, lựa chọn thói quen nào thì các bạn hãy cân nhắc để mình có những thói quen tích cực và có lợi cho bản thân và cộng đồng nhé ❤


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.11 – Chuyện nghề của Thủy, Lê Thanh Dũng, Trần Văn Thủy, Đặng Cao Cường

Tôi biết đến đạo diễn Trần Văn Thủy lần đầu là năm 2007, khi xem hai bộ phim tài liệu xuất sắc của ông là “Hà Nội trong mắt ai”, và sau đó là “Chuyện tử tế”. Trong đó phim “Chuyện tử tế” gây ấn tượng mạnh với tôi không chỉ bởi nội dung bộ phim, mà còn bởi 1 chi tiết về cậu bé chăn vịt đã bị các bác cán bộ xã, huyện viết vào lý lịch chuyện cậu ngủ quên trong lều, để bầy vịt vô kỷ luật vào ăn lúa hợp tác xã, kèm theo dấu “Tối mật”. Nhờ con dấu đó mà cậu không thi nổi vào một trường, một ngành nào trong suốt nhiều năm. Chính cậu bé đó sau này trở thành Quay phim của bộ phim, cũng là bố một cậu bạn đồng nghiệp của tôi, Đạo diễn- Nhà quay phim Lê Văn Long.

111

Tháng 12 vừa rồi, sau khi có dịp xem lại bộ phim, tôi quyết định mua cuốn hồi ký của bác Thủy để đọc, cũng đồng thời làm chất liệu cho bài CNS thứ 2. Và tôi đã không nhầm khi chọn cuốn này.

Trước khi nói về cuốn sách, xin phép giới thiệu qua về bộ phim tài liệu “Chuyện tử tế”.

Chuyện tử tế là một bộ phim tài liệu Việt Nam của đạo diễn Trần Văn Thủy. Tác phẩm được sản xuất năm 1985 nhưng bị cấm cho tới năm 1987 mới được công chiếu rộng rãi. Được coi là phần 2 của bộ phim tài liệu gây tiếng vang Hà Nội trong mắt ai, Chuyện tử tế tiếp tục là một tác phẩm phản ánh những suy nghĩ của Trần Văn Thủy về cuộc sống và xã hội thời bao cấp. Bộ phim đã khắc họa hình ảnh của những người dân nghèo khổ trong xã hội để tìm ra lời giải đáp cho câu hỏi: “Thế nào là sự tử tế?”. Cả Hà Nội trong mắt ai và Chuyện tử tế đều chỉ đến được với đông đảo khán giả sau khi có sự can thiệp của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh vào năm 1987. Tác phẩm sau đó đã giành giải Bồ câu bạc tại Liên hoan phim Quốc tế Leipzig, Cộng hòa Dân chủ Đức và được nhiều đài truyền hình mua bản quyền để phát lại. (Trích vi.wikipedia.org)

Phải nói đây là một trong số cực kỳ ít bộ phim tài liệu mà tôi thấy hay, và không thấy buồn ngủ như phần lớn các bộ phim tài liệu khác. Nó phản ánh quá chân thực những mảnh đời bất hạnh trong xã hội miền Bắc những năm sau giải phóng và có tác động cực kỳ sâu sắc tới những người cầm quyền. Bộ phim này đã khiến cuộc sống của Trần Văn Thủy trải qua không biết bao nhiêu khó khăn và lo lắng. Thậm chí khi phim đang trên đường tham gia Liên hoan phim Quốc tế Leipzig, tác giả đã chuẩn bị sẵn tinh thần vào tù khi về Việt Nam, hoặc sống lưu vong suốt đời tại châu Âu trong trường hợp phim không giành được giải. Nhưng đổi lại, bộ phim đã thành công vang dội và được khán giả khắp thế giới đón nhận nhiệt tình.

Phần đầu cuốn sách kể về hành trình của tác giả từ cậu bé Trần Văn Thủy được bố gửi đi học nghề tại một hiệu ảnh tại Nam Định trở thành anh cán bộ văn hóa Lai Châu, được cử về Hà Nội học quay phim, tham gia quay phim tại Trường Sơn trong suốt những năm ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ, được cử đi học ở Nga, và cuối cùng trở thành  Đạo diễn của nhiều bộ phim tài liệu xuất sắc, được khán giả trong và ngoài nước đánh giá cao.

Trong những năm quay phim ở chiến trường miền Trung, Trần Văn Thủy không hiểu sao mình vẫn còn sống, khi nhiều bạn bè đồng nghiệp của ông đã không thể quay trở về. Trong những năm tháng đó, ông đã trải qua nhiều trận càn khủng khiếp của lính Mỹ, phải chịu đói, chịu rét ngâm mình dưới nước để quay phim, để bảo vệ máy móc và những cuộn phim mà ông và đồng đội đã phải đánh đổi bằng bao mồ hôi, máu, và cả tính mạng.

Chỉ có những người thầy thật sự tâm huyết và truyền cảm hứng mới đào tạo được những người trò giỏi. Trong những năm tháng học ở Nga, Trần Văn Thủy khắc sâu lời nói của người thầy – Đạo diễn Roman Karmen: “Nhà trường VGIK này và tôi có dạy bảo các em thì cũng chỉ là hướng dẫn cho các em hơn hai chục chữ cái. Những chữ cái đó ghép thành từ, viết nên trang, nên quyển là tùy ở sức lực và lòng yêu nghề của các em. Tôi muốn nói rằng tôi chưa dạy được gì cho các em cả. Bởi vì không ai dạy ai trở thành nghệ sỹ thực sự. Tôi cũng không muốn các em trở thành những Roman Karmen, các em phải trở thành chính các em…”

Trở về nước cùng lúc xảy ra cuộc chiến tranh biên giới Việt –Trung, Trần Văn Thủy lập tức thành công với bộ phim tài liệu dài nhất lịch sử Hãng phim tài liệu Việt Nam tính đến thời điểm đó, phim “Phản bội” do ông đạo diễn, viết kịch bản và tổ chức quay phim giành giải vàng tại LHP toàn quốc 1980. Giờ đây vì những lý do “nhạy cảm”, chúng ta không có cơ hội được xem bộ phim tài liệu dài nhất của Việt Nam tính tới thời điểm đó.

 

Sau một thời gian rong chơi, lĩnh lương còm sau thành công của phim “Phản bội”, Trần Văn Thủy bắt tay làm phim “Hà Nội trong mắt ai”. Sau khi ra đời, bộ phim được một số người có “trách nhiệm” đánh giá là có vấn đề, mượn xưa nói nay, gieo rắc vào quần chúng đảng viên những bi quan, tiêu cực…Vậy nên khó khăn lắm phim mới đến được với Thủ tướng Phạm Văn Đồng, sau đó được “mở cùm” ba tháng trước khi tiếp tục bị cấm chiếu mà không rõ lý do, còn cha đẻ của nó thì luôn nhận được sự “chăm sóc” đặc biệt của các nhân viên an ninh.

Tương tự như vậy, “Chuyện tử tế” cũng nhờ vía Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh nên mới được ra đời, tồn tại và lang thang khắp chốn, để rồi sau này mang vinh quang về cho tác giả của nó sau khi được đưa ra nước ngoài trong một câu chuyện ly kỳ chẳng kém những kế hoạch tẩu thoát của các điệp viên trong những bộ phim hành động. Sau này, Trần Văn Thủy còn cho ra đời những tác phẩm giá trị nữa, trong đó có Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai gây được nhiều chú ý nhất và đã đạt giải thưởng Phim ngắn hay nhất tại LHP Châu Á Thái Bình Dương lần thứ 43.

Còn rất nhiều thứ để viết về cuốn sách này, nhưng trong khuôn khổ của một bài CNS, tôi chỉ muốn chia sẻ với các bạn về ảnh hưởng sâu sắc của những tác phẩm nghệ thuật, nhất là những bộ phim tới sự thay đổi nhận thức của xã hội. Cuộc đời chìm nổi của đạo diễn Trần Văn Thủy cũng là minh chứng cho một thực tế: Không một thế lực nào có thể che giấu hoàn toàn Sự thật cũng như chế ngự được khát khao được biết Sự thật của công chúng. Và nhân đây cũng xin bày tỏ sự kính trọng và cảm phục đối với vị đạo diễn đã bất chấp sự nguy hiểm và tự do của bản thân để cất tiếng nói thay cho Nhân dân với hy vọng và một tương lai tốt đẹp hơn cho Đất nước.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.10 – Yêu là cưới, Susie Morgenstern, Lê Hồng Quyên

Giới thiệu tác giả (coppy): Susie Morgenstern được biết đến ở Việt Nam đã từ khá lâu, chủ yếu qua các tác phẩm viết cho thiếu nhi như Cô học trò lớp Sáu, Hai nửa tình bạn, Những lá thư không gửi và sắp tới đây là Bà ngoại thời @. Nhưng hẳn còn ít độc giả Việt Nam biết rằng nhà văn người Pháp vui nhộn, thông minh và rất tình cảm này không viết riêng cho thiếu nhi mà viết cho cả giới trẻ, với những câu chuyện tình yêu cuồng nhiệt mà vẫn trong trẻo như tình yêu học trò ở mọi thời, mọi nơi. Một trong số đó là Yêu là cưới.

Tình tiết ngoài lề: Nhận quyển sách này từ tay Thu Dương, chính xác là món quà sinh nhật của Thu Dương do Hải Sunsea tặng, và Hồng Quyên được bóc tem.

Xí phần đòi đọc quyển này trước khổ chủ của nó là bởi vì cái tiêu đề “Yêu là cưới” nghe hấp dẫn đến lạ, đúng như tình trạng hot của mùa cuối năm – mùa cưới. Chắc mẩm đọc xem có gì học hỏi, bí kíp nhà nghề nào để đi cua zai mà Yêu cái chàng đòi cưới không J thế là xin bằng được Thu Dương cho mượn đọc. Hứa là đọc hai hôm xong viết CNS luôn, nhưng mà sorry bà nhóa, tui đọc tận 5 hôm mới xong J do chưa quen với phong cách truyện ngắn của phương tây, nên cứ phải đọc đi, đọc lại cho hiểu mới thôi.

Yêu là cưới, Susie Morgenstern, Lê Hồng Quyên

Và xin kể lại cả nhà cùng nghe: Truyện kể về nữ sinh – nhân vật chính là – cô nữ sinh này được miêu tả thì chẳng có vẻ đẹp nào hút hồn cả: Nàng mười tám tuổi, đầu thì to còn người thì béo; nàng là người Mỹ và học đại học tại Jérusalem.., ngoại hình không thấy có gì nổi bật, lối ăn mặc cũng giản dị, hoặc đôi khi là cẩu thả (đi nghe hội thảo của chàng trai mà mình si tình lại không mặc áo chip…). Và cô đụng phải ánh mắt của chàng – nhà toán học người Pháp đến trường dự hội thảo – và chàng tên Jacques. Anh được miêu tả là người cao lớn, râu ria xồm xoàm tóc tai rũ rượi, mặc áo khoác đi mưa giữa mùa hè nóng nực, một ngày kia đến Jérusalem tham dự hội thảo về logic học, triết học và phương pháp luận khoa học và cô khẳng định anh là tình yêu sét đánh, là một nửa của đời mình và cô chinh phục bằng được, dù rằng lúc đó cô không biết anh có thể nói chuyện bằng tiếng anh, nên đã phải nhờ cô bạn thân ra phiên dịch, dù bất đồng ngôn ngữ nhưng cô vẫn cố tiếp cận anh bằng được. Và cho tới ngày hôm sau khi cô tham gia buổi diễn thuyết của anh và anh là diễn giả chính, cô tròn mắt ngạc nhiên về khả năng thuyết trình trôi chảy của anh.

Và cho dù cô bạn thân có khuyên cô, dù giữa họ có vô số khác biệt mà cả bạn bè lẫn gia đình đều nhận thấy, thì nàng vẫn phải lòng chàng, đắm đuối chàng và si mê chàng không gì cưỡng được. Mối tình đầu mãnh liệt và thủy chung ấy đã giúp họ dám đến với nhau, dám bỏ qua sự khác biệt để yêu nhau, dám không nghĩ tới khoảng cách địa lý xa xôi, cho dù chưa rõ chàng có lại Mỹ hay cô có dám bỏ tất cả để sang Pháp hay không…và đôi khi cả tâm lý nữa để đến với nhau và đi tới hồi kết thiêng liêng nhất. Cô luôn nghĩ anh ấy là tốt nhất, là thần tượng trong cô thì đúng hơn, ngay cả khi nghe anh thuyết trình dù không hiểu gì cô vẫn nghe say sưa, vẫn thấy nó là hay nhất, tuyệt vời nhất, anh làm gì, thích gì cũng đúng, cũng hay… . Đúng là mọi thứ qua con mắt người đang yêu nó cứ màu hồng, bồng bềnh và êm dịu ấy nhỉ?

Chuyện tình yêu của họ nảy nở một cách tình cờ và tự nhiên, cứ tiến triển êm đềm như bao cặp đôi khác. Ban đầu là cô dẫn chàng đi xem ký túc xá của mình với bao thứ lộn xộn của lũ sinh viên nữ ở đó nhưng với cặp mắt tự hào, sau rồi họ hẹn hò, họ chia sẻ về quan điểm sống…Anh dẫn cô về ra mắt bố mẹ, anh chị em, họ hàng. Cô cũng có những phút ngại ngùng hoặc đón nhận sự khó chịu từ mẹ chồng, nhưng với khả năng ăn nói tốt và làm trò vui bằng những bài hát, sự hài hước … đã lấy được tình cảm của mọi người. Có những khi giữa cô và chàng cũng không thống nhất được, chẳng hạn anh không thích gì nước Mỹ, còn cô thấy Pháp xa xôi… nhưng từng ấy lý do không ngăn họ đến với nhau. Và tình yêu ấy cũng có lúc gặp trắc trở, âu lo, hai người liên lạc với nhau bằng thư, bao nhiêu nỗi muộn phiền và lo lắng về tương lai, tưởng chừng có lúc không vượt qua được hoặc đơn giản không xác định được mục đích của cuộc sống, của tương lai…

Và cô yêu không toan tính, tình yêu vô cùng trong sáng. Chàng quan tâm cô không theo cách quan tâm khuôn mẫu nào cả, đôi khi là sự tự nhiên hay có khi không thể hiện ra. Với cô tình yêu của anh là hơi ấm, không áo ấm nào thay thế được. Và cả khi anh ấy kết thúc chuyến công tác tại Mỹ và trở về Pháp thì cô vẫn không thuyên giảm tình yêu đó, cô còn tình nguyện sang Mỹ sống cùng anh. Nhưng anh không nói câu gì và bảo anh sẽ quay lại. Và mấy tháng sau anh quay lại, đứng trước cửa nhà cô và mẹ cô xuất hiện, thay vì nói “Xin chào” mẹ cô nói “Mẹ sẽ tổ chức đám cưới trong vòng hai tuần”, ngay tắp lự anh đã lên tiếng “Mẹ tiến hành đi thôi” 😀

Tình yêu ngọt ngào, tình yêu trong sáng, nhẹ nhàng và êm dịu, đôi lần ghập ghềnh, sóng gió đã có kết thúc có hậu, họ kết hôn.

Đấy, đâu phải cứ ngồi đợi là tình yêu sẽ đến, đâu phải cứ khoảng cách là giết chết tình yêu, đâu phải cứ đẹp đôi (ngoại hình) mới có thể yêu nhau, đâu phải đồng quan diểm mới có thể yêu…Quan trọng, trong hai ta tình cảm đã lên ngôi, hehe.

Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ!