Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.13 – Mưu hèn kế bấn nơi công sở, Alphabooks biên soạn, Nguyễn Thị Hường

muu_hen_ke_ban_noi_cong_so

“Mưu hèn kế bẩn nơi công sở” – Alphabooks biên soạn. Lựa được cuốn sách trong một lần lang thang ở các nhà sách @@ Nhìn qua thấy chữ công sở, rồi lại thấy mưu hèn kế bẩn thế là nhấc lên xem như nào, cũng nhân tiện mình nghe nhiều người bạn kể về nơi làm việc, buồn chán, khó xử như nào trong vài tình huống, không biết làm thế nào để cho vẹn toàn …….. và cũng vài tình huống mình gặp và chứng kiến trong các môi trường làm việc. Vậy là quyết định cầm cuốn sách và tha về nhà. Đọc để xem công sở rộng lớn có những tình huống, mưu mô và kế sách gì để học hỏi cách giải quyết, cách nhìn nhận vấn đề 🙂 Đọc rồi thì sao? Có 1 cảm nhận là các tình huống đưa ra rất giống với các tình huống mình được nghe những người bạn kể, được chứng kiến và học thêm được vài cách giải quyết cho vấn đề. Tự nhắc mình rằng lần sau mà có nghe hay có gặp thì nhớ các cách đó để thử áp dụng xem sao. Rất tiệc là chưa gặp lại nên chưa báo kết quả với các bạn được.Hehe. Thấy rằng công sở đúng là 1 chiến trường :v

Sách đưa ra 21 kế bẩn và thuốc giải cho 21 kế, được chia thành 7 nhóm: Thăng quan tiến chức, Sau tấm màn nhung, những lời có cánh, lên voi xuống chó, những đòn lộ liễu, trên đà thắng lợi, ra đòn quyết định. Chi tiết thì các bạn nên đọc sách để ngẫm, ngấm và nghĩ rồi thử nghiệm và thực hành xem sao nhé. Các bạn nên đọc để bảo vệ bản thân mình, tránh được cạm bẫy, vấp ngã để trưởng thành hơn @@

Advertisements


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.12 – Sức mạnh của thói quen, Chales Duhigg, Nguyễn Thị Hường

“Sức mạnh của thói quen” – Chales Duhigg. Lần đầu nhìn thấy tiêu đề sách đã muốn nhấc lên để xem nội dung nó như nào, vì đúng chủ đề mình quan tâm và muốn tìm hiều xem thói quen có sức mạnh như nào đối với con người để từ đó nhìn vào bản thân và xem xét để điều chỉnh, hay có tạo được thói quen không? tạo như nào …..

Suc-manh-cua-thoi-quen

Trong cuộc sống khi đứng trước 1 vấn đề và giải quyết theo cách thông thường chúng ta vẫn nghĩ và vẫn làm, đã có lúc tôi tự hỏi sao mình lại giải quyết như này thì sau khi đọc cuốn sách tôi đã biết đó là lúc bạn đã hành động theo thói quen khi gặp phải 1 tình huống như vậy. Thói quen hình thành hàng ngày, được tích từ nhỏ đến lớn. Thói quen sẽ có thói quen tốt và thói quen xấu. Cuốn sách đưa ra các ví dụ rất thực tế đưa ra cho tôi được các góc nhìn về lợi ích của các thói quen tốt thế nào cho cá nhân, cho tổ chức (Chi tiết ví dụ các bạn đọc sách nhé (^.^). Ngoài ra sách cũng đưa ra cho tôi biết về cách hình thành thói quen của 1 cá nhân, tổ chức từ đó giúp tôi hiểu được nguồn gốc và quá trình hình thành thói quen để từ đó dần cải thiện bản thân mình cho phù hợp với các thói quen tích cực.

Và muốn từ bỏ những thói quen xấu thì chúng ta phải bắt đầu từ đâu? Câu trả lời được tác giả đưa ra trong cuốn sách: có 4 bước quan trọng để từ bỏ những thói quen xấu đó là:

Bước 1: tự hỏi mình tại sao thói quen xấu này dường như lại cuốn hút mình đến vậy? Điều gì làm mình cứ thích trở lại với thói quen này?

Bước 2: Tự hỏi tại sao mình nên chấm dứt thói quen xấu vừa nêu lên?Mình đang phải trả giá bao nhiêu cho thói tật này?Nếu tiếp tục mình sẽ mất gì?

Bước 3: Đưa ra 1 lựa chọn thiết hơn và ép mình đi theo 1 lựa chọn sáng suốt

Bước 4: Thay thế thói quen xấu bằng những thói quen mới thật ích lợi.

Tôi biết điều này không dễ dàng gì với bản thân tôi @@ Và tôi tin cứ gỡ dần bản thân tôi sẽ thực hiện được và tôi hy vọng các bạn cũng vậy.

Có thói quen sẽ giết chết người, có thói quen sẽ giúp được rất nhiều người, lựa chọn thói quen nào thì các bạn hãy cân nhắc để mình có những thói quen tích cực và có lợi cho bản thân và cộng đồng nhé ❤


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.11 – Chuyện nghề của Thủy, Lê Thanh Dũng, Trần Văn Thủy, Đặng Cao Cường

Tôi biết đến đạo diễn Trần Văn Thủy lần đầu là năm 2007, khi xem hai bộ phim tài liệu xuất sắc của ông là “Hà Nội trong mắt ai”, và sau đó là “Chuyện tử tế”. Trong đó phim “Chuyện tử tế” gây ấn tượng mạnh với tôi không chỉ bởi nội dung bộ phim, mà còn bởi 1 chi tiết về cậu bé chăn vịt đã bị các bác cán bộ xã, huyện viết vào lý lịch chuyện cậu ngủ quên trong lều, để bầy vịt vô kỷ luật vào ăn lúa hợp tác xã, kèm theo dấu “Tối mật”. Nhờ con dấu đó mà cậu không thi nổi vào một trường, một ngành nào trong suốt nhiều năm. Chính cậu bé đó sau này trở thành Quay phim của bộ phim, cũng là bố một cậu bạn đồng nghiệp của tôi, Đạo diễn- Nhà quay phim Lê Văn Long.

111

Tháng 12 vừa rồi, sau khi có dịp xem lại bộ phim, tôi quyết định mua cuốn hồi ký của bác Thủy để đọc, cũng đồng thời làm chất liệu cho bài CNS thứ 2. Và tôi đã không nhầm khi chọn cuốn này.

Trước khi nói về cuốn sách, xin phép giới thiệu qua về bộ phim tài liệu “Chuyện tử tế”.

Chuyện tử tế là một bộ phim tài liệu Việt Nam của đạo diễn Trần Văn Thủy. Tác phẩm được sản xuất năm 1985 nhưng bị cấm cho tới năm 1987 mới được công chiếu rộng rãi. Được coi là phần 2 của bộ phim tài liệu gây tiếng vang Hà Nội trong mắt ai, Chuyện tử tế tiếp tục là một tác phẩm phản ánh những suy nghĩ của Trần Văn Thủy về cuộc sống và xã hội thời bao cấp. Bộ phim đã khắc họa hình ảnh của những người dân nghèo khổ trong xã hội để tìm ra lời giải đáp cho câu hỏi: “Thế nào là sự tử tế?”. Cả Hà Nội trong mắt ai và Chuyện tử tế đều chỉ đến được với đông đảo khán giả sau khi có sự can thiệp của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh vào năm 1987. Tác phẩm sau đó đã giành giải Bồ câu bạc tại Liên hoan phim Quốc tế Leipzig, Cộng hòa Dân chủ Đức và được nhiều đài truyền hình mua bản quyền để phát lại. (Trích vi.wikipedia.org)

Phải nói đây là một trong số cực kỳ ít bộ phim tài liệu mà tôi thấy hay, và không thấy buồn ngủ như phần lớn các bộ phim tài liệu khác. Nó phản ánh quá chân thực những mảnh đời bất hạnh trong xã hội miền Bắc những năm sau giải phóng và có tác động cực kỳ sâu sắc tới những người cầm quyền. Bộ phim này đã khiến cuộc sống của Trần Văn Thủy trải qua không biết bao nhiêu khó khăn và lo lắng. Thậm chí khi phim đang trên đường tham gia Liên hoan phim Quốc tế Leipzig, tác giả đã chuẩn bị sẵn tinh thần vào tù khi về Việt Nam, hoặc sống lưu vong suốt đời tại châu Âu trong trường hợp phim không giành được giải. Nhưng đổi lại, bộ phim đã thành công vang dội và được khán giả khắp thế giới đón nhận nhiệt tình.

Phần đầu cuốn sách kể về hành trình của tác giả từ cậu bé Trần Văn Thủy được bố gửi đi học nghề tại một hiệu ảnh tại Nam Định trở thành anh cán bộ văn hóa Lai Châu, được cử về Hà Nội học quay phim, tham gia quay phim tại Trường Sơn trong suốt những năm ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ, được cử đi học ở Nga, và cuối cùng trở thành  Đạo diễn của nhiều bộ phim tài liệu xuất sắc, được khán giả trong và ngoài nước đánh giá cao.

Trong những năm quay phim ở chiến trường miền Trung, Trần Văn Thủy không hiểu sao mình vẫn còn sống, khi nhiều bạn bè đồng nghiệp của ông đã không thể quay trở về. Trong những năm tháng đó, ông đã trải qua nhiều trận càn khủng khiếp của lính Mỹ, phải chịu đói, chịu rét ngâm mình dưới nước để quay phim, để bảo vệ máy móc và những cuộn phim mà ông và đồng đội đã phải đánh đổi bằng bao mồ hôi, máu, và cả tính mạng.

Chỉ có những người thầy thật sự tâm huyết và truyền cảm hứng mới đào tạo được những người trò giỏi. Trong những năm tháng học ở Nga, Trần Văn Thủy khắc sâu lời nói của người thầy – Đạo diễn Roman Karmen: “Nhà trường VGIK này và tôi có dạy bảo các em thì cũng chỉ là hướng dẫn cho các em hơn hai chục chữ cái. Những chữ cái đó ghép thành từ, viết nên trang, nên quyển là tùy ở sức lực và lòng yêu nghề của các em. Tôi muốn nói rằng tôi chưa dạy được gì cho các em cả. Bởi vì không ai dạy ai trở thành nghệ sỹ thực sự. Tôi cũng không muốn các em trở thành những Roman Karmen, các em phải trở thành chính các em…”

Trở về nước cùng lúc xảy ra cuộc chiến tranh biên giới Việt –Trung, Trần Văn Thủy lập tức thành công với bộ phim tài liệu dài nhất lịch sử Hãng phim tài liệu Việt Nam tính đến thời điểm đó, phim “Phản bội” do ông đạo diễn, viết kịch bản và tổ chức quay phim giành giải vàng tại LHP toàn quốc 1980. Giờ đây vì những lý do “nhạy cảm”, chúng ta không có cơ hội được xem bộ phim tài liệu dài nhất của Việt Nam tính tới thời điểm đó.

 

Sau một thời gian rong chơi, lĩnh lương còm sau thành công của phim “Phản bội”, Trần Văn Thủy bắt tay làm phim “Hà Nội trong mắt ai”. Sau khi ra đời, bộ phim được một số người có “trách nhiệm” đánh giá là có vấn đề, mượn xưa nói nay, gieo rắc vào quần chúng đảng viên những bi quan, tiêu cực…Vậy nên khó khăn lắm phim mới đến được với Thủ tướng Phạm Văn Đồng, sau đó được “mở cùm” ba tháng trước khi tiếp tục bị cấm chiếu mà không rõ lý do, còn cha đẻ của nó thì luôn nhận được sự “chăm sóc” đặc biệt của các nhân viên an ninh.

Tương tự như vậy, “Chuyện tử tế” cũng nhờ vía Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh nên mới được ra đời, tồn tại và lang thang khắp chốn, để rồi sau này mang vinh quang về cho tác giả của nó sau khi được đưa ra nước ngoài trong một câu chuyện ly kỳ chẳng kém những kế hoạch tẩu thoát của các điệp viên trong những bộ phim hành động. Sau này, Trần Văn Thủy còn cho ra đời những tác phẩm giá trị nữa, trong đó có Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai gây được nhiều chú ý nhất và đã đạt giải thưởng Phim ngắn hay nhất tại LHP Châu Á Thái Bình Dương lần thứ 43.

Còn rất nhiều thứ để viết về cuốn sách này, nhưng trong khuôn khổ của một bài CNS, tôi chỉ muốn chia sẻ với các bạn về ảnh hưởng sâu sắc của những tác phẩm nghệ thuật, nhất là những bộ phim tới sự thay đổi nhận thức của xã hội. Cuộc đời chìm nổi của đạo diễn Trần Văn Thủy cũng là minh chứng cho một thực tế: Không một thế lực nào có thể che giấu hoàn toàn Sự thật cũng như chế ngự được khát khao được biết Sự thật của công chúng. Và nhân đây cũng xin bày tỏ sự kính trọng và cảm phục đối với vị đạo diễn đã bất chấp sự nguy hiểm và tự do của bản thân để cất tiếng nói thay cho Nhân dân với hy vọng và một tương lai tốt đẹp hơn cho Đất nước.


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.10 – Yêu là cưới, Susie Morgenstern, Lê Hồng Quyên

Giới thiệu tác giả (coppy): Susie Morgenstern được biết đến ở Việt Nam đã từ khá lâu, chủ yếu qua các tác phẩm viết cho thiếu nhi như Cô học trò lớp Sáu, Hai nửa tình bạn, Những lá thư không gửi và sắp tới đây là Bà ngoại thời @. Nhưng hẳn còn ít độc giả Việt Nam biết rằng nhà văn người Pháp vui nhộn, thông minh và rất tình cảm này không viết riêng cho thiếu nhi mà viết cho cả giới trẻ, với những câu chuyện tình yêu cuồng nhiệt mà vẫn trong trẻo như tình yêu học trò ở mọi thời, mọi nơi. Một trong số đó là Yêu là cưới.

Tình tiết ngoài lề: Nhận quyển sách này từ tay Thu Dương, chính xác là món quà sinh nhật của Thu Dương do Hải Sunsea tặng, và Hồng Quyên được bóc tem.

Xí phần đòi đọc quyển này trước khổ chủ của nó là bởi vì cái tiêu đề “Yêu là cưới” nghe hấp dẫn đến lạ, đúng như tình trạng hot của mùa cuối năm – mùa cưới. Chắc mẩm đọc xem có gì học hỏi, bí kíp nhà nghề nào để đi cua zai mà Yêu cái chàng đòi cưới không J thế là xin bằng được Thu Dương cho mượn đọc. Hứa là đọc hai hôm xong viết CNS luôn, nhưng mà sorry bà nhóa, tui đọc tận 5 hôm mới xong J do chưa quen với phong cách truyện ngắn của phương tây, nên cứ phải đọc đi, đọc lại cho hiểu mới thôi.

Yêu là cưới, Susie Morgenstern, Lê Hồng Quyên

Và xin kể lại cả nhà cùng nghe: Truyện kể về nữ sinh – nhân vật chính là – cô nữ sinh này được miêu tả thì chẳng có vẻ đẹp nào hút hồn cả: Nàng mười tám tuổi, đầu thì to còn người thì béo; nàng là người Mỹ và học đại học tại Jérusalem.., ngoại hình không thấy có gì nổi bật, lối ăn mặc cũng giản dị, hoặc đôi khi là cẩu thả (đi nghe hội thảo của chàng trai mà mình si tình lại không mặc áo chip…). Và cô đụng phải ánh mắt của chàng – nhà toán học người Pháp đến trường dự hội thảo – và chàng tên Jacques. Anh được miêu tả là người cao lớn, râu ria xồm xoàm tóc tai rũ rượi, mặc áo khoác đi mưa giữa mùa hè nóng nực, một ngày kia đến Jérusalem tham dự hội thảo về logic học, triết học và phương pháp luận khoa học và cô khẳng định anh là tình yêu sét đánh, là một nửa của đời mình và cô chinh phục bằng được, dù rằng lúc đó cô không biết anh có thể nói chuyện bằng tiếng anh, nên đã phải nhờ cô bạn thân ra phiên dịch, dù bất đồng ngôn ngữ nhưng cô vẫn cố tiếp cận anh bằng được. Và cho tới ngày hôm sau khi cô tham gia buổi diễn thuyết của anh và anh là diễn giả chính, cô tròn mắt ngạc nhiên về khả năng thuyết trình trôi chảy của anh.

Và cho dù cô bạn thân có khuyên cô, dù giữa họ có vô số khác biệt mà cả bạn bè lẫn gia đình đều nhận thấy, thì nàng vẫn phải lòng chàng, đắm đuối chàng và si mê chàng không gì cưỡng được. Mối tình đầu mãnh liệt và thủy chung ấy đã giúp họ dám đến với nhau, dám bỏ qua sự khác biệt để yêu nhau, dám không nghĩ tới khoảng cách địa lý xa xôi, cho dù chưa rõ chàng có lại Mỹ hay cô có dám bỏ tất cả để sang Pháp hay không…và đôi khi cả tâm lý nữa để đến với nhau và đi tới hồi kết thiêng liêng nhất. Cô luôn nghĩ anh ấy là tốt nhất, là thần tượng trong cô thì đúng hơn, ngay cả khi nghe anh thuyết trình dù không hiểu gì cô vẫn nghe say sưa, vẫn thấy nó là hay nhất, tuyệt vời nhất, anh làm gì, thích gì cũng đúng, cũng hay… . Đúng là mọi thứ qua con mắt người đang yêu nó cứ màu hồng, bồng bềnh và êm dịu ấy nhỉ?

Chuyện tình yêu của họ nảy nở một cách tình cờ và tự nhiên, cứ tiến triển êm đềm như bao cặp đôi khác. Ban đầu là cô dẫn chàng đi xem ký túc xá của mình với bao thứ lộn xộn của lũ sinh viên nữ ở đó nhưng với cặp mắt tự hào, sau rồi họ hẹn hò, họ chia sẻ về quan điểm sống…Anh dẫn cô về ra mắt bố mẹ, anh chị em, họ hàng. Cô cũng có những phút ngại ngùng hoặc đón nhận sự khó chịu từ mẹ chồng, nhưng với khả năng ăn nói tốt và làm trò vui bằng những bài hát, sự hài hước … đã lấy được tình cảm của mọi người. Có những khi giữa cô và chàng cũng không thống nhất được, chẳng hạn anh không thích gì nước Mỹ, còn cô thấy Pháp xa xôi… nhưng từng ấy lý do không ngăn họ đến với nhau. Và tình yêu ấy cũng có lúc gặp trắc trở, âu lo, hai người liên lạc với nhau bằng thư, bao nhiêu nỗi muộn phiền và lo lắng về tương lai, tưởng chừng có lúc không vượt qua được hoặc đơn giản không xác định được mục đích của cuộc sống, của tương lai…

Và cô yêu không toan tính, tình yêu vô cùng trong sáng. Chàng quan tâm cô không theo cách quan tâm khuôn mẫu nào cả, đôi khi là sự tự nhiên hay có khi không thể hiện ra. Với cô tình yêu của anh là hơi ấm, không áo ấm nào thay thế được. Và cả khi anh ấy kết thúc chuyến công tác tại Mỹ và trở về Pháp thì cô vẫn không thuyên giảm tình yêu đó, cô còn tình nguyện sang Mỹ sống cùng anh. Nhưng anh không nói câu gì và bảo anh sẽ quay lại. Và mấy tháng sau anh quay lại, đứng trước cửa nhà cô và mẹ cô xuất hiện, thay vì nói “Xin chào” mẹ cô nói “Mẹ sẽ tổ chức đám cưới trong vòng hai tuần”, ngay tắp lự anh đã lên tiếng “Mẹ tiến hành đi thôi” 😀

Tình yêu ngọt ngào, tình yêu trong sáng, nhẹ nhàng và êm dịu, đôi lần ghập ghềnh, sóng gió đã có kết thúc có hậu, họ kết hôn.

Đấy, đâu phải cứ ngồi đợi là tình yêu sẽ đến, đâu phải cứ khoảng cách là giết chết tình yêu, đâu phải cứ đẹp đôi (ngoại hình) mới có thể yêu nhau, đâu phải đồng quan diểm mới có thể yêu…Quan trọng, trong hai ta tình cảm đã lên ngôi, hehe.

Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.09 – Mùa hoa cải bên sông, Nguyễn Quang Thiều, Lê Hồng Quyên

Tóm tắt cuốn sách “Mùa Hoa Cải Bên Sông“:

Đây là tên của tuyển tập truyện ngắn, trong đó có Truyện ngắn nổi tiếng Mùa Hoa Cải Bên Sông của Nguyễn Quang Thiều, nhà thơ, nhà văn nổi tiếng. Tác phẩm này được viết cách đây 20 năm, đã được dựng thành phim “Lời Nguyền Của Dòng Sông” do Khải Hưng làm đạo điễn, từng đoạt giải vàng liên hoan phim truyền hình quốc tế tại Bỉ năm 1993.

Cuốn Mùa hoa cải bên sông có các câu chuyện ngắn như: Chiếc lồng chim màu đỏ, Khúc hát của dòng sông, Người với hoa tầm xuân, Lời hứa của thời gian, Người thổi kèn lá rứa, Mùa hoa cải bên sông…

Mùa hoa cải bên sông, Nguyễn Quang Thiều, Lê Hồng Quyên

Tôi gửi lại 3 cảm nhận ngắn về các câu chuyện:

Câu chuyện 1: “Hai người đàn bà xóm trại”

Hai nhân vật chính ấy là Ân và Mật. Họ đều là hai cô gái trẻ, lấy chồng và sống hạnh phúc cuộc đời thường giản dị. Cho tới một ngày hai người đàn ông là anh Bấc (chồng của Ân) và anh Ngữ (chồng của Mật) đều đăng ký đi lính, và hai người phụ nữ ấy chuyển về sống cùng nhau tại căn nhà nhỏ ven sông.

Một hôm nọ, anh Ngữ về thăm nhà, đúng đêm hôm đó Ân lại ra ngoài có việc và họ không gặp được nhau, vài năm sau có tin báo anh đã hy sinh ngoài mặt trận. Ân khuyên Mật tái giá, nhưng Mật quyết chờ chồng của Ân về rồi sẽ tái giá. Một ngày nọ, Ân nhận được thư chồng nói đang sống trong Quảng Bình và chị khăn gói lên đường đi tìm chồng. Đi được 5 ngày thì chồng chị – anh Bấc trở về thăm nhà. Ôi sao đời lại toàn trái ngược thế này? Và hai người đàn bà ấy không gặp được chồng của mình trong những hoàn cảnh như vậy. Vài năm sau, Ân cũng nhận được thư báo tử của chồng.

Hai người đàn bà đã cùng nhau sống cho tới tuổi già tại căn nhà ven sông.

Câu chuyện 2: Người với hoa tầm xuân

Và câu chuyện thứ hai em đọc và thấy buồn não lòng nữa, chính là “Người với hoa tầm xuân” cũng mang nét mang máng giống “Hai người đàn bà xóm trại”. Nhân vật chính là “Cô”, qua lời kể của đứa cháu họ. Cô đẹp người đẹp nết, là con nuôi của ông bà người cháu họ đó. Năm 16 tuổi, cô được gả cho một anh thư sinh, chàng thư sinh suốt ngày làm thơ. Họ sống với nhau được 5 năm, có một mụn con trai là “Hậu” thì chàng thư sinh mất. Cô chôn chồng ở trên gò sông cạnh nhà và nhang khói. Sau này có người đàn ông bên sông (là bộ đội góa vợ) sang hỏi cô làm vợ, biết tin bố nuôi cô khuyên nên tái giá, cô xin thời gian suy nghĩ, nhưng sau đó 5 hôm thì Bố nuôi cô mất, cô nói với anh Bộ đội bên sông (Tên Am đó) phải thờ ông 3 năm, sau này Chú ấy vào chiến trường và không bao giờ trở về nữa. Cô vẫn đẹp và vẫn như chờ đợi điều gì đó.

Khi Hậu lên 17 tuổi, cô cho Hậu đi B và nhờ Hậu tìm hiểu xem chú An thế nào thì nhận tin chú ấy đã mất. Hai năm sau, Cô nhận tin Hậu mất. Cô bỏ đi 3 tháng, lúc quay về cô già hẳn, như một phép màu vậy. Cô lại về ngôi nhà bên sông để sống và thờ 3 người đàn ông: Chàng thư sinh, chú Am và Hậu. Rồi tới năm cô 90 tuổi: “vào một ngày hoa tầm xuân nở rộ. Cô thọ 90 tuổi. Đó là một buổi sáng cô đang chọn hoa. Thấy mệt, cô cắp rá hoa về rửa mặt rồi lên giường nằm ngủ và cô không bao giờ dạy nữa”.

Câu chuyện cũng kết thúc trong sự chia ly, nội dung truyện mang nét bi thương và ly biệt.

Đọc các câu chuyện khác của “Mùa hoa cải bên sông” đều có nét chung mang nỗi buồn phảng phất và sự chia ly.

 Và câu chuyện thứ 3: Mùa hoa cải bên sông

Nhân vật chính là ông Lư – chủ chiếc thuyền – có cuộc đời đầy bất hạnh và đưa ra lời nguyền không bao giờ lên bờ

Những năm trước ông mất vợ do một dịch bệnh để lại cho ông hai người con trai và một con gái. Ông đưa vợ lên bờ xin chôn cất nhưng không ai cho. Sau cùng ông chôn vợ dưới lòng sông và đưa ra lời thề tất cả những người trong gia đình ông không ai được lên bờ, họ sẽ sống hết cuộc đời trên sông.

Vài năm sau, con trai cả của ông lấy vợ. Ông còn hai người con còn lại là một trai và một gái, con gái ông là Chinh, đẹp dịu dàng như mẹ nó. Và Chinh luôn khao khát được lên bờ, cô thường bơi đến bờ sông chỉ để ngắm cảnh sinh hoạt trên đó. Hai người anh của cô là anh Sỏi (anh cả) không thích lên bờ và anh Cát (anh hai) không thích cả trên bờ sông cũng như trên thuyền. Chỉ mình cô khao khát lên bờ. Rồi chính hoa cải và màu vàng óng đẹp của nó đã thôi mien kéo cô lên bờ, cô ngắm hoa cải không chán.

Và khi lên đó, cô đã gặp chàng trai ấy – con của chủ vườn hoa, từ đây họ nảy nở tình cảm với nhau, họ yêu nhau. Họ thường bơi bên nhau vào những ngày mùa hè. Rồi sau đó, hai người đưa mộ của mẹ cô gái lên bờ. Thời gian tiếp đó, Bố cô phát hiện ngôi mộ bị rời lên bờ sông. Chinh bị bố chặt mái tóc dài, máu nham nhở, quần áo rách tung ra, và mọi người phát hiện ra cô có bầu 5 tháng. Người con trai đứng trên bờ phát hiện ra Chinh bị đánh, đã vội bơi xuống bênh vực cô và sau đó quay lên bờ đi mua thuốc cho Cô, khi quay lại đã không thấy chiếc thuyền ở đó nữa. Anh đi tìm mãi nhưng không thấy Chính. Anh mất Chinh vĩnh viễn, không ai biết chiếc thuyền đó đi đâu, chỉ biết đứa trẻ đó được một vợ chồng trên bờ nhận nuôi!

Nhân tiện hôm nay mất mạng, em mò mẫm chút chút, nhưng mà truyện ngắn nào cũng mang lại cái buồn man mác…

Link đọc truyện online:

http://waka.vn/doc-sach/mua-hoa-cai-ben-song/MTA2MDN8MQ%253D%253D.html


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.08 – Đau thương đến chết, Quỷ Cố Nữ, Lê Hồng Quyên

Đôi chút về tác giả: Đôi chút về Quỷ Cổ Nữ

Quỷ Cổ Nữ là bút danh chung của một cặp vợ chồng người Trung Quốc đang sống ở Mỹ, vợ là Dư Dương – kỹ sư có thâm niên về phần mềm máy tính của một công ty đặt tại thung lũng Si-li-côn (Mỹ); chồng là Dị Minh – chuyên gia y học nổi tiếng trong giới học thuật. Mùa xuân năm 2004, hai người dùng tên thật, cùng xuất bản cuốn tiểu thuyết dài “Mùa xuân trên dòng sông băng”, đã được giới chuyên môn đánh giá cao.

Giữa năm 2004, hai vợ chồng lấy bút danh là Quỷ Cổ Nữ (trên mạng) công bố tiểu thuyết kinh dị ly kỳ “Kỳ án ánh trăng”, gây chấn động không ngờ. Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã khiến rất nhiều độc giả trên mạng quan tâm. Đây là câu chuyện ly kỳ, hấp dẫn có sức mê hoặc mạnh mẽ khiến ta không thể không đọc liền một mạch. Trên mạng có trên 10 triệu độc giả, khắp Bắc Mỹ và Châu Á có 10 trang Web cùng cạnh tranh truyền tải. Khi đang sáng tác nửa chừng, tác giả nhận được lời đề nghị từ Nhà xuất bản Nhân Dân Thượng Hải xin phép được ký hợp đồng xuất bản. Mồng 1 Tết âm lịch năm 2005, tiểu thuyết “Kỳ án ánh trăng” đã ra mắt bạn đọc, và Quỷ Cổ Nữ đã bất ngờ trở thành một trong những đại diện tiêu biểu của các tác giả văn học thể loại truyện kinh dị Trung Quốc.

VÀI NÉT VỀ CỐT TRUYỆN: ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾT

Là người rất yếu bóng vía nhưng lại cực thích đọc truyện ma, đọc và nghe truyện ma trong đêm hoang vu, gió rít ào ào ngoài mái hiên, một màu đen kịt trên bầu trời hay xa xa vang vảng tiếng chó sủa… đều làm em thấy rùng mình. Ấy vậy, không ngăng được đọc các truyện ma hay nhất

dau thương den chet

Đau thương đến chết – cái tựa đề làm ta cảm nhận chắc bị hành hạ, bị tra tấn, bị giày vò bởi một “Con ma” nào đó cho tới chết. Nhưng cậu chuyện khi em đọc, hoàn toàn ngược lại.

Nhân vật chính của câu chuyện: là Mạnh Tư Dao – một cô gái vừa thông minh, xinh đẹp và gan dạ.

Truyện bắt đầu từ: Một nhóm thanh niên rủ nhau đi du lịch đến thắng cảnh Tân Thường Cốc, nơi có hang Thập Tịch đặt những cỗ quan tài treo huyền bí. Trước khi vào hang, họ đã được nghe lời tiên tri rùng rợn của một nhân vật bí hiểm “nếu ai vào đó đều bị chung số phận là chết”. Nhưng họ vẫn khăng khăng phải vào tham quan hang này. Bi kịch đã xảy ra, lời tiên tri chẳng khác gì một lời nguyền, những cái chết lần lượt đến với từng thành viên trong số họ. Một thành viên trong nhóm là cô gái Mạnh Tư Dao vốn rất hiếu kỳ và không bao giờ tin vào những chuyện tà ma, đã kiên quyết vào thăm hang Thập Tịch, sau đó đã phải rất cắn rứt và tự trách mình vì những người bạn của cô lần lượt chết một cách bí ẩn, không tìm ra nguyên nhân. Hàng loạt những hiện tượng quái dị và kinh hãi đã xảy ra xung quanh Tư Dao, khiến cô không thể tự chủ để rồi bước vào con đường đây nguy hểim khám phá những điều thần bí. Và cô đã đi vén bức màn bí ẩn để tìm câu trả lời cho sự thật: Tại sao bạn cô lại chết thảm thế? Tại sao họ cứ lần lượt bỏ cô? Có ma thật? hay là một bàn tay con người nào đó tạo ra?

Chuyện xoay quanh những cái chết bất ngờ, như bị lời nguyền cho bất kỳ ai đến tìm hiểu về hang quan tài đó. Tư Dao trải qua bao mối hiểm nguy hút chết, cô đã tìm ra bí mật nằm trong cỗ quan tài treo rỏ máu ở trong hang Thập Tịch. Những tưởng từ nay mình sẽ thoát khỏi những cơn ác mộng, thì thần chết – luôn mặc chiếc áo mưa, không bao giờ lộ mặt – lại thâm hiểm tuyên bố lời tiên tri rùng rợn: ác mộng của ngươi mới chỉ bắt đầu…

Những ngôi mộ cổ được lớp lớp dây leo xanh tốt bao phủ. Những cỗ quan tài treo trên cao chứa đựng những điều kỳ dị. Những giọt máu tươi rơi xuống từ bầu trời xanh ngắt. Mỗi vụ án mạng đều gắn với một hình ảnh người đàn ông mặc áo mưa không nhìn rõ mặt. Vậy hắn là ai?

Điều và đau đớn nhất khi truyện phơi bày sự thật, không phải là “MA” mà  chính là do con người – những con người lòng lang dạ sói. Đúng là “đau đến chết” khi kẻ kề vai sát cánh, kẻ như là bạn thân (người yêu của Tư Dao lại là người gây ra những chuyện này ở phần đầu), như người chung chăn gối lại ra tay sát hại mình. Người chết là hết nhưng người sống và khám phá bức màn bí ẩn đó mới chịu sự giày vò và đau tận xương tủy. Tư Dao không thể tin nổi đó lại là anh – người yêu của mình góp phần tạo ra, bảo sao những chuyện bí mật cô phát hiện ra, nơi cô đến đều bị lộ, hoặc cô nhiều lần chưa bị chết (Do anh biết trước và vì yêu cô nên đã cứu) hoặc vụ sập hầm bên người bạn của cô, khi cô vừa ra phía ngoài thì sập hầm… Những nơi cô đi qua đều có đau thương, đều có tai thương, có nhỏ máu… Cô đã bị dày vò bản thân mình, đấu tranh với chính mình và nhiều khi cô nghĩ do mình mà các bạn của cô bị chết oan.

Những cái chết tưởng chừng do bàn tay của ma quỷ hóa ra do lòng thù hận của con người. Hận thù làm chai sạn con tim, tham vọng làm mờ mắt lý trí để con người chỉ tìm đến nhau trong dục vọng thấp hèn. Mùi của đồng tiền đã dẫn dụ cái ác, khiến con người hủy diệt lẫn nhau. Khi tay đã vấy bẩn, đã nhuộm máu tanh thì không thể quay đầu lại. Kẻ chủ mưu, đứng sau chi phối cục diện đã sử dụng điểm yếu con người là lòng đố kỵ và lòng tham không đáy để biến họ thành tay sai cho kế hoạch trả thù nhân loại của hắn. Và ông ấy (người đàn ông mặc áo mưa) chính là bố ruột của Tư Dao. Người đàn ông đó là người yêu cũ của mẹ cô, sau bao biến cố, bao hiểu nhầm, chính ông đã quay lại trả thù, và hại chính cô con ruột của mình cùng các bạn cô.

Và kế hoạch hoàn hảo của hắn thành công khi hắn đang hả hê chờ đợi giây phút chứng kiến kẻ hắn ám hại trút hơi thở cuối cùng nhưng chính vào lúc đó, hắn mới biết Tư Dao là cốt nhục của hắn. Chính tay hắn giết chết đứa con thất lạc, hắn trả thù đời nhưng lại bị đời chơi xỏ hắn. Những kẻ phải bỏ mạng trong kế hoạch của hắn luôn mang một dấu hiệu trái tim vỡ ở mắt cá chân. Vì hắn muốn họ phải đau đến vỡ tim như chính bản thân hắn. Đến cuối cùng, người đau nhất lại chính là bản thân của hắn. Là lời nguyền “đau thương đến chết” mà hắn đã dựng lên.

Kết thúc của câu chuyện là: Cả con gái – Tư Dao của hắn và cậu người yêu của Tư Dao đều bị trúng độc – một loại cực độ do hắn (người đàn ông mặc áo mưa) nghiên cứu chế tạo ra. Và loại thuốc này chưa có thuốc giải, và hắn đã vô tình giết chết đứa con yêu quý của mình bởi lòng thù hằn và lòng tham.

Kết thúc đó còn cho thấy: Trên đời này ma thật chưa chắc đã phải sợ, chưa chắc tàn nhẫn như “Ma người”. Và có thể đâu đó, ma không tồn tại, nhưng lòng tham, sự ích kỷ, ghen tuông, thù hận làm mù quáng họ, biến họ không còn là người nữa, họ trở thành những hồn ma vật vờ sống chui lủi và liên tục chỉ nghĩ tới trả thù, rắp tâm hại chính những người thân của mình xưa kia. Sự trả thù tàn độc tới mức “Đau thương đến chết” và cái này cũng chính là người trong cuộc phải nếm mùi.

Lời khuyên: Hãy sống tràn ngập yêu thương, hay đơn giản hóa mọi việc, biết lắng nghe, chia sẻ và khoan dung, không tạo ra những mâu thuẫn, hiểu nhầm… Bạn sẽ hiểu cuộc sống của mình hơn, hiểu và iu thương những người thân, bạn bè của mình hơn.

Cuộc sống đôi khi không là màu hồng, nhưng không nên là màu đen không lối thoát!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.07 – Dám khác biệt, Richard Wiseman, Ánh Nguyệt

Dám khác biệt 🙂 – nghe có vẻ rất cá tính, liên quan đến cá nhân nhưng đọc hơn 300 trang sách lại thấy các nghiên cứu tâm lý học xã hội mà các nhà tâm lý học sau William James đã nghiên cứu và chứng minh cho học thuyết  “As if” – Như thể của ông suốt hơn 100 năm qua.

Dam khac biet

Cuốn sách đưa ra những kết quả thí nghiệm chứng minh rằng con người có thể thay đổi tính cách bằng việc thay đổi hành vi của mình – “gieo hành vi gặt tính cách”, hành vi này cũng giúp bạn thay đổi tư duy của mình về cách bạn nhìn nhận các vấn đề xung quanh bạn.

Theo William James: “Nếu bạn muốn có một tính cách nào đó, hãy hành động như thể bạn có nó” 
Một số kết quả đáng chú ý và đã được chứng minh:

Tư duy thông thường cho rằng chuỗi quan hệ nhân quả là:

Bạn thấy vui vẻ => Bạn cười

Bạn thấy sợ hãi => Bạn bỏ chạy

Nhưng học thuyết “As if” cho thấy sự đối lập:

Bn cười => Bn thy hnh phúc

Bn b chy => Bn thy s hãi

Đấy, nếu như thế thì muốn hạnh phúc rất đơn giản là việc cười hàng ngày ^^ – mà thực tế thì tớ vẫn luôn làm vậy

Ví dụ 1 bài tập “Làm thế nào để hạnh phúc ngay lập tức?”

Bước 1: Ngồi trước gương (bạn cũng có thể đứng trước gương :D)

Bước 2: Thả lỏng các cơ ở trán và má để miệng của bạn nhẹ nhàng hạ xuống, há ra. Trong giới khoa học, biểu cảm trên mặt bạn lúc này được gọi là “tự nhiên”, và hành động như một cái khung rỗng.

Bước 3: Co các múi cơ gần khóe miệng bằng cách kéo chúng hướng về phía tai. Làm cho nụ cười rộng hết mức có thể và cố gắng đảm bảo rằng sự vận động của má tạo nên nếp nhăn quanh mắt. Cuối cùng, nhẹ nhàng mở rộng các cơ lông mày lên phía trên và giữ trạng thái biểu cảm này trong suốt 20s.

Bước 4: Trở về trạng thái bình thường và nghĩ xem bạn cảm thấy thế nào?

Bài tập về “Cách bắt tay”

Nghiên cứu của Sabine Koch có thể giúp tạo ra biểu cảm tích cực. Koch huấn luyện các nhà nghiên cứu thực hiện ba lần bắt tay “mềm mại” và ba lần “mạnh mẽ”, và thấy rằng những lần bắt tay có ảnh hưởng rất khác nhau tới mọi người. Để thực hiện một trong những cái bắt tay “mềm mại” của Koch, bạn hãy nắm tay ai đó và di chuyển tay bạn lên và xuống một cách chậm rãi và liền mạch. Ngược lại, bắt tay “mạnh mẽ” sẽ bao gồm việc bạn đột nhiên hạ tay xuống, giữ ở đó một nhịp và sau đó nahnh chóng nâng tay lên. Ban đầu, những cử động này có vẻ giả tạo và kỳ lạ; tuy nhiên, chúng sẽ trở nên tự nhiên và vô thức hơn khi được luyện tập. Tập trung cố gắng tạo ra cử động tay “mềm mại” chính xác nhất có thể. Một khi bạn tự tin vào các kỹ năng bắt tay kiểu Koch của mình, hãy sử dụng chúng trong đời thường để tạo nên các cử động tay mềm mại và theo đó tạo ra biểu cảm tốt.

Xuyên suốt cuốn sách là những bài tập như vậy, nó giúp bạn hình thành những thói quen, đưa cho bạn những bí quyết để bạn có thể thay đổi hành vi của mình. Ví dụ đơn giản về việc lập kế hoạch để hình thành 1 thói quen mới hay như việc đặt màn hình máy tính cao hơn tầm mắt của bạn một chút sẽ làm cho bạn làm việc với máy tính được lâu hơn J. Bạn có thể sử dụng thẻ cam kết một cách linh hoạt cho các hoạt động động viên khích lệ nhân viên làm việc hiệu quả hơn, thay vì sử dụng các phần thưởng nếu như các phần thưởng này không mang tính duy trì liên tục. Làm căng một cơ nào đó trên cơ thể bạn hoặc đứng khoanh tay trước ngực cũng làm cho bạn trở nên tự tin và quyết tâm hơn rất nhiều …

Muốn có điều chưa bao giờ có hãy làm điều chưa bao giờ làm – cũng như vậy, muốn nhìn mọi thứ theo hướng khác thì bạn cũng cần phải làm những việc khác với thói quen thường ngày của mình J, ví dụ xem loại phim mà bạn chưa bao giờ xem, ăn món ăn mà bạn ghét nhất, đi làm bằng con đường xa nhất, hoặc đạp xe đi làm …

Có một bí quyết để bạn kết nối mọi người đó là cho mọi người cùng hành động với nhau nhiều hơn. Trong cuốn sách có 1 bài tập về các kiểu cười, và cũng có 1 thí nghiệm khá kinh điển và mất nhiều công sức về 2 nhóm học sinh cùng nhau sửa đường ống nước trong khu đất mà họ đang sinh sống.

Phần cuối của cuốn sách nói về việc nếu bạn già mà bạn cư xử và hành động như những người trẻ thì trí nhớ của bạn sẽ được cải thiện, tiến trình lão hóa của bạn sẽ giảm đi trông thấy – họ đã chứng minh bằng rất nhiều thí nghiệm xã hội học với các nhóm người cao tuổi và rút ra điều này J – vì vậy hãy chơi với trẻ con nhiều hơn. Đồng thời có thể trồng cây, nuôi pet cũng là những cách để giúp bạn giảm tiến trình lão hóa của mình ^^

Để kết thúc cho CNS này, tôi tấy câu nói: “Không ai có thể trong một khoảng thời gian dài đeo một bộ mặt cho riêng mình và một bộ mặt khác cho đám đông mà cuối cùng lại không bị hoang mang không  biết cái nào mới là thật.” – Tiểu thuyết gia người Mỹ Nathaniel Hawthorne.