Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2014.11.17 – Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng, Nguyễn Thị Thắm , Cao Thu Hằng

“Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng” là một cuốn phim tài liệu do Nguyễn Thị Thắm ghi lại khi chị cùng đoàn hát rong nghèo của đa số những người chuyển giới từ nam sang nữ rong ruổi qua những bến đỗ để mưu sinh. Chị Phụng là trưởng đoàn hát rong, người quán xuyến các công việc của đoàn, lo cho hành trình chìm nổi của những thân phận người éo le và đặc biệt. Phim của chị Thắm ghi lại chân thực, trực diện về cuộc sống của những người chuyển giới từ nam sang nữ trong đoàn hát chị Phụng, chị Hằng. Đó là cuộc sống vất vả, vô định, trôi nổi và có cả vô vàn những tủi cực nhưng các chị vẫn luôn yêu đời, yêu công việc và khát khao sống trong thân phận của một người đàn bà thực sự. Những khát vọng đời thường, cơ bản và nguyên thủy ấy trong thân phận của người chuyển giới nó càng trở nên day dứt và cực điểm hơn, hơn hẳn một người dị tính vốn khi sinh ra đã được xã hội thừa nhận, nâng niu và bảo vệ.

Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng, Nguyễn Thị Thắm , Cao Thu Hằng

Con người và bối cảnh xã hội trong phim

Trong phim chủ yếu là nhóm người chuyển giới, họ là những tuyến nhân vật chính và được tác giả ghi lại từng thước phim chân thực bằng sự nhạy cảm nghề nghiệp. Sống cùng, ở cùng nhưng không có phân đoạn nào trong phim bị thừa thãi, trái lại chị Thắm đã vô cùng “may mắn” ghi lại những khoảnh khắc, những hình ảnh chân thực và quý giá về những nhân vật trong đoàn hát rong nghèo. Những người đàn bà trong thân phận “thân sâu hồn bướm” hoạt náo trong hội chợ, chịu đựng sự chọc ghẹo và ánh mắt hiếu kỳ của người xem nhưng họ yêu cuộc sống đó, yêu những chuyến đi, yêu cơ thể mình và khát khao được sống như mình muốn. Họ ở lại đoàn hát hơi cả là bởi họ được là chính mình, trong cộng đồng nhỏ ấy họ được sống và cháy lên, họ cũng được yêu và khát khao yêu cháy bỏng như bất kỳ ai sinh ra trên trái đất này. Những khoảnh khắc đời thường, những cung đường họ đi qua, những câu đùa vui, hay cả đến đám cháy lớn đã thổi bay toàn bộ tài sản nhỏ nhoi mà chị Phụng tích cóp cả đời trong những chuyến đi, đàn chó con mới sinh và tiếng người đàn bà gào thét “trời ơi, cháy rồi, cứu lấy chúng đi, còn đàn chó trên sàn nữa …” tất cả thu gọn trong ống kính của tác giả đầy sinh động, thật thà tới đau lòng. Đám cháy đã cuốn sạch mọi công sức thành tro tàn nhưng người đàn bà ấy vẫn cố gom lấy những vật dụng sau cùng bán đi để cho các thành viên trong đoàn tiền xe, tiền tàu về quê. Ít lâu sau thì chị qua đời. Câu chuyện dừng lại ngắt đứt đầy day dứt, giọng của tác giả trầm buồn vang lên trong phông cảnh cuối cùng màu đen như một nỗi bế tắc còn dài lâu về cuộc sống của người chuyển giới tại Việt Nam. Đến nỗi chị phải nói rằng “Sự thực, bộ phim này là một hành trình có ý nghĩa nhưng là một nỗi buồn mà tôi sẽ không dễ đối diện lần nữa”

Tuyến nhân vật thứ hai trong phim là tuyến nhân vật quần chúng. “Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng” ngoài bức khung đồ sộ về cuộc đời những người chuyển giới còn là bức tranh chân thực, tê tái về những “bến đỗ” khi đoàn người đi qua, dừng lại. Đó là bức tranh về nông thôn, con người tại những vùng quê nghèo. Qua mỗi bến đỗ họ lại có những khán giả mới nhưng cùng chung một sự hiếu kỳ như nhau. Những người dân quê nghèo khó đến tham dự hội chợ, cả ông lão điên nhảy múa trong một bến đỗ, cả một người tâm thần chân bị xiềng xích đứng tần ngần trên phố khi chiếc xe đi ngang đang bắc chiếc loa vỡ hỏng chào khách đến xem biểu diễn. Những đứa bé cởi truồng lông nhông chạy theo xe, những cụ già đứng như tạc vào khung cảnh với những đường nét thời gian chằng chịt trên gương mặt … Tất cả ở trong một bối cảnh xã hội nông thôn Việt Nam úa tàn, tăm tối, nghèo nàn. Cuốn phim được dựng năm 2001 vậy nhưng bối cảnh ấy dường như gây một cảm giác bàng hoàng. Chúng ta đấy ư? Những miền quê nghèo Việt Nam là đấy ư? Đâu có phải đồng xanh mướt lúa, nặng trĩu vai gánh gồng nông sản hay những nóc nhà mới mọc lên hai, ba tầng lầu? Đó là một xã hội oằn mình trong đá sỏi, bụi bặm, nghèo khó. Đằng sau những kiếp người buồn bã, cả hai tuyến nhân vật đều vận động trên một tấm phông xã hội trần trụi và man mác buồn.

Có lẽ cảm giác của tôi sau khi cuốn phim hiện lên những dòng sau cuối là cảm giác tê tái, cảm thương và BẤT LỰC với tất cả mọi điều tôi đã đi qua trong cuốn phim. Sự dập dồn cảm xúc và cái kết lặng lẽ lấy nước mắt của bao người. Chúng ta vẫn hoàn toàn chưa thể biết được câu hỏi dành cho các chị bao giờ được trả lời và tới bao giờ những bến đỗ cuộc đời các chị là một thảm hoa hồng mềm mại.

NOTE: “Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng” không được post trên mạng internet, không được công chiếu rộng rãi, bản quyền hoàn toàn thuộc về tác giả. Nhưng đây thực sự là thước phim đáng xem và gây xúc động mạnh. Tôi có thể liên hệ ISEE (Viện nghiên cứu xã hội, kinh tế và môi trường ISEE)  để được bố trí phòng xem, màn hình và máy chiếu đầy đủ khi có từ 10 cá nhân đăng ký xem phim. Nếu Mến sách muốn cùng tôi xem bộ phim này thì cho tôi biết ý kiến nhé. Tôi mong sẽ nhận được phản hồi tích cực từ cả nhà để sự lan tỏa rộng lớn. Tôi tin trong nhà Mến sách đa phần các bạn là Ally (người dị tính ủng hộ quyền của người LGBT) và vì vậy các bạn sẽ quan tâm.

Chúc một ngày tốt lành !

Advertisements


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2014.11.14 – Trại súc vật (Animal Farm), George Orwell, Cao Thu Hằng

Dear all !

 

Chào cả nhà, chúc một ngày tốt lành. Lâu lắm rồi mới lại viết CNS mà lại chọn đúng cuốn chị Chuông Gió đã từng cảm nhận. Nhưng khi xem xong cuốn phim này mình xúc động quá nên phải ghi chép lại ngay. Chia sẻ cùng cả nhà những dòng cảm nhận và mong muốn nhận thật nhiều gạch đá nhé :))

Love all

Trại súc vật (Animal Farm), George Orwell, Cao Thu Hằng

Trại súc vật (Animal Farm)

George Orwell

Một xã hội XHCN thu nhỏ với đa dạng các khía cạnh chính trị, kinh tế, xã hội được mô tả dưới hình thức trào phúng bởi nhà văn người Anh George Orwell vào năm 1945. “Trại súc vật” đặc biệt bởi chính yếu tố lịch sử của mình bởi vào năm 1945 tại Liên Xô xã hội XHCN đang ở giai đoạn thịnh vượng và tất cả những góc nhìn bóc tách mặt trái của xã hội XHCN báo hiệu một thời điểm suy tàn hoàn toàn là giả định do nhà văn chiêm nghiệm và đặt ra. Sau những thăng trầm lịch sử “Trại súc vật” đã được in sách và dựng thành phim. Một lần nữa “Trại súc vật” minh chứng cho sức sống của một tác phẩm văn học giá trị có vị trí, sự lan tỏa và tồn tại bất biến cùng thời gian.

Cảm giác của người xem/đọc “Trại súc vật” ngay khi nó kéo màn đã là một hình ảnh áp bức của con người với những con vật. Hai thế lực dường như không thể dung hòa và phân định rõ ràng về địa vị tồn tại trong giới tự nhiên. Trại súc vật có thể được cảm nhận bằng bất kỳ góc nhìn, sự cảm nhận của bất kỳ ai theo dòng lịch sử đấu tranh, phát triển và tiêu vong hay bằng cách phân định ra từng thế lực trong xã hội, rút ra các chiêm nghiệm cá nhân. Cảm xúc khi xem Trại súc vật của cá nhân tôi là sự bức bách, tù túng, sự bất công, lợi ích nhóm, quy luật phát triển tất nhiên của một sự việc/nhóm cộng đồng …

Một số vấn đề đáng chú ý trong cuốn phim cứ ám ảnh mãi người xem là hình ảnh:

Lợi ích nhóm: Điều 7 của “Hiến pháp các loài vật” (7 điều răn)  “Mọi con vật đều bình đẳng, nhưng một số con vật bình đẳng hơn những con vật khác“. Sự lạm quyền trong chế độ Napoleon đã dẫn tới việc con Heo này sửa lại điều răn của Thủ lĩnh đã hy sinh ngay từ đầu phim. Nếu Thủ lĩnh là người thắp lửa cho cuộc cách mạng các loài vật, truyền lại cho các con vật trong nông trại bài ca và các nguyên tắc thì Napoleon đã bóp méo tinh thần của vị Thủ Lĩnh để phục vụ lợi ích cá nhân nó và con Chỉ Điểm nhằm áp bức, bóc lột các con vật khác cho cuộc sống xa hoa với rượu wisky, đồ ăn, nơi ở gần giống như con người, và ngày càng giống với con người của nó. Nếu như Thủ lĩnh là con lợn thắp lửa, Tuyết tròn là con heo truyền lửa và duy trình tinh thần của Thủ lĩnh (một cách máy móc, chính xác) thì Naponeon và Chỉ Điểm là những con heo vụ lợi và ác độc nhất. Chúng không từ thủ đoạn và không ngại thanh trừng Tuyết tròn để chiếm giữ ngôi vị độc tôn. Bài học rút ra là “Khi từ bỏ mục đích tối cao, tốt đẹp ban đầu của cộng đồng và hướng tới cộng đồng. Khi ước mơ của đa số bị bóp méo trở thành công cụ cho lợi ích nhóm nhỏ thì đã bắt đầu sự sụp đổ một chế độ và đó là sự đổ vỡ tất yếu”

Sự lạnh lùng, tàn nhẫn, dửng dưng của tầng lớp lãnh đạo trong Trại súc vật: Những chú chó con bị tách khỏi mẹ chúng từ nhỏ để phục vụ cho lợi ích của những con lợn cầm quyền. Tầng lớp thấp kém trong nông trại bị nô dịch và ngu dân như Chiến sĩ, những con vịt, con gà, con lừa, con chó … chúng được dạy rằng “phải làm việc nhiều hơn nữa” “Naponeon luôn đúng” và bị tiêu diệt khi không còn giá trị sử dụng nữa

Thế lực con người và thế lực con vật trong sự đấu tranh gắt gay giành giật nông trại. Con vật nhận ra mình có khả năng để chiến đấu chống lại con người và chúng khởi nghĩa, con người khôn khéo hơn khi thua cuộc trong một trận chiến và quay ra bắt tay cùng Napoleon để trục lợi. Những hình ảnh con vật và con người ngồi cùng bàn tiệc và những gương mặt nhìn như nhau. Con heo đã dần đi bằng hai chân, mặc quần áo, nằm trên giường, hợp tác buôn bán cùng con người, uống rượu, có bài hát ca ngợi thủ lĩnh mới, thanh trừng những con vật chống đối … Tuy nhiên, hình ảnh bộ mặt con vật và con người nhìn ngày càng giống nhau chính là hình ảnh sắc nét nhất bởi tính tố cáo của tác phẩm. Bản chất của sự việc là như nhau, sự áp bức, tha hóa, tham nhũng trong tầng lớp lãnh đạo là như nhau và tất yếu sụp đổ, sự bất công là quy luật. Hình ảnh những người chủ trại mới sau sự tàn lụi của chế độ Naponeon có vẻ lung linh là thế nhưng ai biết được đó chỉ là mở đầu của một sự nô dịch mới. Cai vòng luẩn quẩn lại quay tròn.

Không có tự do tuyệt đối. Sự bất công diễn ra ở khắp nơi. Cái diện tích địa lý nơi ta đang sống, cái nền tảng xã hội mà ta sống với những hứa hẹn về một cuộc sống tươi đẹp, những lý tưởng, những triết lý, những sự bảo trợ … mà ta đang nhận thực ra cũng chỉ là một sự nô dịch dưới biến tướng đa chiều, đa dạng mà thôi. Có lẽ bởi vậy sự tự do tuyệt đối là không tồn tại và CNXH là một xã hội không tưởng theo phán đoán của tác giả và tất yếu xã hội. Giới hạn của sự tự do nằm trong chính mỗi cá thể theo cảm nhận của họ và hành xử của họ đối với cuộc đời mình

Tác phẩm có lẽ không ít sự chỉ trích ngay cả khi không dùng hình ảnh những con lợn là “giai cấp cần quyền”. Bối cảnh của Trại súc vật là bối cảnh xã hội nói chung với đa diện sắc nhìn, góc nhìn và cảm nhận. Đây là một tác phẩm hay và đáng để chiêm nghiệm. Chắc chắn là bạn cần đọc nó.

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.12.03 – Bữa tiệc đêm (giữa mùa hóa vàng), Cao Thu Hằng

bua tiec dem

Những vệt máu loang trên mặt nước cánh đồng mùa khô hạn

Đàn vịt gánh hoàng hôn buồn tẻ trộn bùn về chạy trốn màn đêm

Tiếng khản giọng lạc bầy trong đêm

Chờ những bóng đen băng hào nước sâu tiến vào Bữa-tiệc

Cái chết đến thật gần

Vuốt ve cẩn thận

Nỗi sợ hoan lạc nhuốm nhá sắc phân vân

Sự yếu đuối cùng cực bày trên sân

Xanh, đỏ, tím, trắng, vàng

Chọn lựa được chết thay hình nhân thế mạng

Mùa khô hạn

Người ta hóa vàng những trăn trở hoang mang

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.12.03 – HARVEST mùa màng đọc lại nỗi đau, Lê Ngân Hằng và Em dấu gì ở trong lòng thế, Nguyễn Thế Hoàng Linh, Cao Thu Hằng

Tôi bị mê mẩn Lê Ngân Hằng, chị có giọng thơ đau đớn, hoảng loạn và bế tắc khiến tôi lạnh người và mất ngủ. Nhưng, chị có lối viết giống tôi. Một cách biểu đạt cảm xúc vô cùng dữ dội, đặc trưng của những người mang cung Hổ cáp luôn đẩy cảm xúc đến cùng cực và đỉnh điểm.

Đọc “HARVEST MÙA MÀNG ĐỌC LẠI NỖI ĐAU” của Lê Ngân Hằng để cảm nhận sự vận động của cuộc sống, tâm trí, tình cảm, yêu thương và hận thù trong mỗi sát na. LNH “giết chết tôi” trong từng câu chữ, nó đau đớn đến tận cùng, cắt cứa vào lòng người đọc thứ ngải độc ma mị và kinh hoàng. Đó là các cảm nhận

Tôi cố lướt đi để tìm kiếm một câu thơ bình yên, nhưng rồi vô vọng (A)

Một tập thơ khủng khiếp không thể không khám phá (A)

Một tập thơ tuyệt vời đọc mãi không thấy hết … những đoạn kết không neo đậu (X.Đ)

Bạn có chắc thần kinh mình vững vàng để đi hết tập thơ (Ciin)

Tôi chẳng thế trích dẫn, quá kinh khủng và quá sức để trích dẫn, câu thơ nào cũng hoảng loạn cực độ và câu thơ nào cũng đắt đến ngỡ ngàng (Ciin)

Vậy ! bạn có dám đọc không?

 “EM DẤU GÌ Ở TRONG LÒNG THẾ” của anh Nguyễn Thế Hoàng Linh thì khác. Nó là những dịu nhẹ, những vuốt ve, những yêu thương dịu dàng, mỏng manh và bền bỉ của người con trai có chút lãng tử, bụi bặm, bất cần nhưng quá đỗi tình cảm dành cho chủ thể trữ tình trong thơ của anh.

ưertt

Tập thơ mỏng, viết tay bởi cô bạn Poem x Poem không bởi nét chữ đúc từ khuôn mà là những nét chữ dài, mảnh, thẳng đứng (cũng có lúc hơi xiên) nhưng đặc biệt. Đặc biệt như cô người mẫu hoàn hảo có những đường nét góc cạnh trên cơ thể vậy. Nguyễn Thế Hoàng Linh viết thơ tự nhiên và hóm hỉnh lạ kỳ. Đọc thơ anh nhẹ hơn, mênh mông, đùa nghịch và dí dỏm hơn. Nó không gây cảm giác ức chế cùng cực như Thơ Lê Ngân Hằng. Tôi may mắn vì đọc “EM DẤU GÌ Ở TRONG LÒNG THẾ” sau khi buông cuốn tiểu thuyết thơ của chị LNHằng. Nó đã cứu vớt tôi qua cơn nguy khốn và nhức nhối. Dành cho người yêu lãng mạn, dành cho các cô gái mơ mộng đang hằng ngày ao ước đến tình yêu và dành cho tất cả những phụ nữ luôn cần yêu thương, che chở. Nguyễn Thế Hoàng Linh thật tinh tế và dịu dàng.

Cảm nhận tháng 12 của tôi – Hằng Anh dành cho 2 tập thơ vô cùng đặc biệt. Có thể nó sẽ gây khó hiểu (vì bạn chưa đọc văn bản nói trên) nhưng ngay lúc này tôi đang viết CNS tháng 12 của mình bằng tất cả sự hứng khởi của Hổ cáp dữ dội.

Luv all !


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.07.04 – Như một cơn gió lạ, Mẫn, Cao Thu Hằng

“Như một cơn gió lạ” là tiểu thuyết tình cảm còn dang dở của một Nhà văn trẻ Việt mà khi đọc xong cho mình cảm giác Choáng ngợp. Tác giả Mẫn trải nghiệm 2 năm để viết lên tác phẩm của mình. Mẫn cá tính, ngông cuồng và thể hiện ngang ngạnh, cách ăn nói táo tợn và đôi khi chửi thề. Nhưng Mẫn xinh xắn, tròn như cái bánh dẻo mùa trung thu, ngọt ngào và lễ phép với những người cô bé yêu mến, nàng cũng hóm hỉnh, tinh nghịch và lãng mạn. Hơn cả Mẫn có một trái tim đẹp đẽ và rộng rãi. Vì vậy khi hòa vào “Như một cơn gió lạ” nàng đã hóa thân vào Thiên Nguyên – nhân vật chính để giảm bớt hỏa tính của của bản thể ngoài đời. Mình yêu Mẫn, yêu “Như một cơn gió lạ” và yêu Vi Thảo Nguyên (Thiên Nguyên)

Như một cơn gió lạ – Mến sách – er cảm nhận

  1. Lý do mình quen Mẫn.

Phạm một người bạn, một nhà văn mình yêu quý vô cùng giới thiệu fb của Mẫn. Cũng là người chảnh chọt nên ban đầu mình không mấy để ý đến cô bé. Thậm chí không thích những phát ngôn hay nhưng hơi ngầu của bé. Giai đoạn này mình đang vẽ mọi người bạn trong fb (sau này thì chỉ vẽ ai mình yêu quý mà thôi). Cô bé xinh xắn nên mình vẽ, thế nhưng cô nàng không 1 hồi âm. Vậy là mình quên luôn bé. Cho đến gần đây con nhỏ Na làm mình cười ngất với những stt già dặn và phớt đời của nó thì mình bỗng thấy 2 bé này giống nhau. Mẫn làm một fan page, mình là người like thứ mấy chục gì đó và trong cơn ốm mình đọc. Mình thề là từ rày ốm mình ôm gối ngủ chứ không ngu gì đọc truyện Mẫn viết. Lời lẽ nhẹ nhàng (đúng như con gió), giọng điệu du dương, cảnh đẹp mềm mại mà chỉ đọng lại được cảm giác kinh khủng, cứ như những cơn mơ của nhân vật Nhật nhảy xổ vào đầu mình và nằm lì ra đó không chịu bốc hơi. Những ánh mắt của chó, mèo, gà tím ầng ậc nước đọng lại trong trí mình để dìm mình vào giấc ngủ tệ hại.

P/s: Sau này Na về Việt Nam phải túm 2 đứa lại để gặp nhau chúng nó mà chém nhau thì mình ngồi mà ngư ông đắc lợi

2.    Câu chuyện Như một cơn gió lạ

 

Đọc xong rồi thì Mẫn mới cho người ta biết truyện của cô không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Mẫu nhân vật đó là có thật. Thiên Nguyên chính là Vi Thảo Nguyên của yeudongvat.org mà mình đã từng like. Vy Đoan là có thật, những em chó, em mèo, em gà tím trong truyện là có thật. Mẫn chỉ dùng trí thông minh, sự tưởng tượng để xây dựng lên một truyện tình yêu của buổi đầu rung động nhẹ như cơn gió, ngọt như giọt mưa xuân giữa Nhật và Nguyên để nói đến một tình yêu mà biết bao người đã vứt bỏ và tàn nhẫn chà đạp lên đó là tình yêu dành cho vật nuôi. Thông điệp mà mình nhận được từ Mẫn (một thành viên của trạm cứu hộ động vật) là “con vật nào cũng có quyền được sống, được yêu thương, được công nhận” và “vì bọn chúng có linh hồn, có nỗi đau, có sự vui sướng, hạnh phúc, được là bố mẹ, bọn chúng không thể tự vệ nên chúng ta cần bao bọc chúng, yêu thương chúng nhất là những đứa đã trải qua những khủng hoảng trầm trọng của cuộc đời”. Cái đứa mình rơi nước mắt nhiều nhất là con lucky nó đã không đầu hàng số phận như con mèo con bị chết của mèo mẹ Bum. Lucky sống lang thanh đã bị đánh đập tàn nhẫn, bị ốm, bị mù hai mắt, bị đập dập cả đầu để làm thịt. Nhưng nó vẫn chiến đấu đến cùng của sự sống. Thế mà có những con người hẳn hoi lại nhảy cầu vì một cô tình nhân nói lời chia tay hay trượt đại học hoặc một tỷ thứ vớ vẩn khác.

 

Ngày mình bé mình đã từng mơ mộng trở thành nông dân để được trồng cây, nuôi gà. Tất nhiên những giấc mơ đều đẹp long lanh. Mình nuôi con gì cũng chóng lớn và ngoan hiền. Vào những năm cấp 2 thì chó mèo thành đặc sản, mẹ cũng hồ hởi nuôi dăm con chó bán lấy tiền tiêu. Nhưng những bé ấy không đơn giản là những con vật nuôi, nó đã thành người bạn mà mình dám hôm chụt chụt vào cái mõm bẩn òm đấy, cùng ngủ và vui đùa. Ngày mẹ bán lứa chó bọn chúng khóc ra nước mắt, hoảng hốt lo sợ, đến khi vào lồng rồi thì nhìn mình như oán trách “à, thế mà bảo yêu quý người ta giờ lại nỡ bán người ta đi cho người khác làm thịt” mẹ không cầm được nước mắt, bọn mình vừa gào khóc vừa kéo xe chó, lũ chó cũng rít lên inh ỏi. Mẹ đòi lại không bán nữa nhưng người mua không cho đòi, vừa mới thả vào lồng cầm tiền xong mà bắt chuộc gấp đôi, hai bên cãi nhau ầm ĩ. Thế là vì không có tiền đòi chó nên Lu đã bị người ta mang đi. Sự ám ảnh còn đọng mãi. Kể từ khi con Bông chết trở đi nhà mình không bao giờ nuôi chó nữa vì mẹ không chịu đựng được ánh mắt đầy nước của nó thêm một lần nào nữa.

Sau này khi mình có thể nhất định sẽ là một trạm cứu hộ.

P/s: Con mèo con bịt chết – “Con là Heo May, sinh ngày 25/09, mất ngày 25/09. Điều đáng tiếc duy nhất trong cuộc đời con, là con không thể gắng sức để một lần được nhìn thấy mặt trời…”

3.    Hãy đọc, hãy nhìn để yêu và giận

 Đơn giản là mình muốn nhiều người đọc truyện này. Đọc để cảm thấy một nỗi niềm nặng trĩu của Mẫn, của Nguyên. Nó không phải là việc yêu thích bốc đồng khi có bạn like cả ngàn trang fb mà chẳng bao giờ ngó tới, quên bẵng đi, sống vô định và đôi khi dấy lên như ngọn gió chướng. Nó là một niềm đau khổ thực sự của trái tim yêu động vật, chấp nhận chúng như một loài có đủ quyền sống cơ bản sinh tồn bên cạnh con người. Tình yêu thực sự ngấm vào máu khác với việc bạn nhìn một con cún xinh. Nếu giống chó lông trắng dài, mượt mà, xinh đẹp, sạch sẽ thì ai mà chẳng thích, ai chẳng muốn ôm một con và trả hàng triệu đồng để sở hữu. Nhưng kỳ lạ là đúng con người đó vào tiệm ăn thịt chó về đến nhà lại ngả vào cún cưng để vuốt ve, cưng nựng. Rồi một ngày em cún giả sử bị ốm, bị già và xấu xí đi thì lại sẵn sàng đá bỏ khỏi cửa không thương tiếc. Đó không phải tình yêu. Đó là sự chiếm hữu và sĩ diện đến kinh người. Mình đọc đâu đó là “yêu là chấp nhận không điều kiện, nếu ai đó yêu một người thì sẽ yêu đến khi răng rụng, các khớp lung lay và rời ra” đó mới là tình yêu thực sự. Hẳn vậy rồi !

 

Tóm lại là, P/s là: Câu chuyện này nói về chó mèo (hoàn toàn phần 1) – nó đã lấy nước mắt và củng cố đức tin cho tôi – Con nhỏ Mẫn đáng ghét, giết người không dao khi nhằm lúc tôi ốm mà hành tỏi – Thích cái bạn Nguyên vì bạn ấy có thật, xinh đẹp, nóng nảy và cương nghị – Nguyên là hoa mõm sói – ối dời ơi mệt quá là mệt ….

Link:

1. Truyện

https://www.facebook.com/notes/m%E1%BA%ABn-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-%C4%91i-b%C3%A1n-n%E1%BA%AFng/nh%C6%B0-m%E1%BB%99t-c%C6%A1n-gi%C3%B3-l%E1%BA%A1/485137391576050?comment_id=3220205&offset=0&total_comments=16&notif_t=note_reply

2. Yêu động vật https://www.facebook.com/yeudongvat.org

Cao Thu Hằng


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.4.4. NHỮNG CÂU HỎI NGỘ NGHĨNH và PHƯƠNG ÁN 0 TUỔI, Cao Thu Hằng

Dear all

 
Chúc cả nhà ngày mới an nhiên 🙂

CẢM NHẬN THÁNG 4: NHỮNG CÂU HỎI NGỘ NGHĨNH và PHƯƠNG ÁN 0 TUỔI

“Con được sinh ra từ đâu ạ?” có lẽ là câu hỏi mà đứa trẻ nào cũng hỏi cha mẹ khi chúng bắt đầu nhận thức về thế giới và bắt đầu những năm giao tiếp đầu tiên của cuộc đời. Khi còn nhỏ chính bản thân mình cũng đã hỏi mẹ như thế và câu trả lời mình nhận được là “từ nách” “từ rốn” hoặc tệ hại hơn cả là “nhặt từ bãi rác về” lúc đó Bố mẹ của mình đã không thể nào biết được mình tổn thương như thế nào khi là “con nuôi” “con rơi”, nói chung là cảm giác KHỦNG KHIẾP.

Để chuẩn bị tinh thần và sẵn sàng đối phó với những tháng năm tuyệt vời của Tom mình đã ôm về kha khá những cuốn sách và đọc dần dần. Cuốn Những câu hỏi ngộ nghĩnh thực sự dễ thương, dễ tiếp cận, thông minh, nắm bắt chính xác tâm lý trẻ con, hình minh họa ngộ nghĩnh và hơn cả là nó TÔN TRỌNG TRẺ. Hiện nay, những người cha người mẹ hiện đại đã lo toan rất nhiều từ khi thiên thần dễ thương còn trong bụng và một phần không thể thiếu là mình sẽ lo toan bồi dưỡng cho sức khỏe và tâm hồn của Tom kỹ càng. Cuốn sách khá mỏng, màu sắc rõ ràng và đẹp (dành cho bé mà) bố cục dễ tìm và phân bổ theo từng câu hỏi, nhờ đó mà bạn được giải thích vì sao bạn nên trả lời cho bé như thế này mà không phải như thế kia. Thông qua câu trả lời bạn có thể khơi gợi tiềm năm tri thức của con, trân trọng suy nghĩ và tình cảm của con và cho con biết bạn yêu con đến dường nào. Mấy ngày trước anh Nguyên có đăng trên FB một dòng stt về câu hỏi của cô con gái “con được sinh ra như thế nào” và anh ấy không biết phải trả lời con gái ra sao. Giá mà anh ấy đọc cuốn sách này thì anh ấy đã có câu trả lời rồi.

Một số đầu sách nữa mà mình cũng đang đọc và đánh giá là nhiều tri thức: Bộ ba cuốn sách “Phương án 0 tuổi” của GS Phùng Đức Toàn mà Dì Ánh Nguyệt dành tặng Tom cũng là những cuốn mà mình xào đi xào lại, lần nào xào cũng thấy nhiều thứ mình như thể chưa đọc đến.

Bộ sách khá nhiều tri thức, dàn trải, dài và là thách thức với những người thiếu thời gian và lòng kiên trì để hệ thống hóa, nhặt nhạnh và suy nghĩ về nó. Mỗi cuốn là một từ điển ngắn hướng dẫn người thân yêu của Bé biết cách đánh thức trí tuệ vô hạn của trẻ từ khi bé còn đang nằm trong ngôi nhà nhỏ xíu là bụng mẹ, những câu chuyện và công thức đa dạng đủ để Bé tha hồ học hỏi. Mặc dù bạn có thể thấy những tri thức này đôi khi lặp lại vì bạn đã đọc nó trên báo chí và nhiều tài liệu về trẻ nhưng bạn vẫn thấy nó mới mẻ và ý nghĩa, bởi vì đơn giản là chúng ta yêu con những công thức tuyệt vời để thành món súp tâm hồn cho con thì cha mẹ nào quản ngại khó khăn. Mình đã áp dụng khá nhiều chỉ dẫn và thật kỳ diệu bé Tom đã không phụ công của mẹ. Bạn cũng thế, bạn có thể dùng nó như thực đơn tâm hồn cho con mình và khi nào bạn sẵn sàng thì chúng ta sẽ cùng bước trên một con đường và cùng trao đổi với nhau nếu bạn không ngại.

Thật may mắn là chúng ta cảm nhận về bất kỳ cuốn sách nào hấp dẫn chúng ta vì vậy thời gian này mình quan tâm nhiều đến sách dành cho con yêu (Qua đó cũng rút ra được nhiều kinh nghiệm cho mình lắm). Biết đâu một ngày nào đó mình có thể tự tin gỡ rối cho nhiều bà mẹ trẻ lâm vào tình huống bối rối vì sự phát triển thần kỳ của cậu bé, cô bé nào đó thì sao. Cuốn sách mang về thêm cho mình ý tưởng sẽ vẽ lại nhật ký ngộ nghĩnh của con và nghiên cứu nhiều hơn tâm sinh lý của trẻ để một ngày sẽ có đủ khả năng chi sẻ với các mẹ về chủ đề này J

Cảm ơn cả nhà đã đọc CNS của mình. Cảm ơn đã luôn mang về cho mình động lực để đọc nhiều hơn, mua sách bản quyền và trân trọng từng con chữ.

Chúc cả nhà lúc nào cũng tận hưởng tối đa cuộc sống giống như lũ trẻ ^^


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.3.11 – THẤU HIỂU TIẾP THỊ TỪ A ĐẾN Z – 80 KINH NGHIỆM NHÀ QUẢN LÝ CẦN BIẾT, Phillip Koler, Cao Thu Hằng

THẤU HIỂU TIẾP THỊ TỪ A ĐẾN Z – 80 KINH NGHIỆM NHÀ QUẢN LÝ CẦN BIẾT 
 
(PHILIP KOTLER)

Thấu hiểu tiếp thị từ A đến Z

 
Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề (cái này khác với vốn tính cách hơi màu mè của tôi là cứ phải bay bổng một tý), thẳng thắn và rõ ràng như cuốn sách tôi giới thiệu với các bạn “THẤU HIỂU TIẾP THỊ TỪ A ĐẾN Z – 80 KINH NGHIỆM NHÀ QUẢN LÝ CẦN BIẾT”. Nếu bạn là người quen đọc cái mục lục và lướt qua bố cục cuốn sách thì bạn giống tôi rồi và bạn sẽ bị chinh phục với cuốn sách này bởi vì nó rõ ràng như một miếng bánh trên bàn và bạn cứ mạnh dạn “xơi” nó đi thôi.
 
Nội dung chính của cuốn sách là tất cả các khái niệm hiện đại, quan điểm và triển vọng mới mẻ về Tiếp thị. Tất nhiên nếu bạn biết chút ít về Thiền thì bạn sẽ thấu hiểu hơn nữa khi tác giả đã từ những suy tưởng để tìm ra chân lý. Đọc nó không khó và khô khan một chút nào vì nó được chia ra bằng các khái niệm từ chữ a đến chữ z trong đó mỗi chữ cái được bắt đầu bằng một khái niệm đơn giản, chẳng hạn như “quảng cáo – advertisemen” hay “thương hiệu – brand” … 
 
Cuốn sách giúp bạn: 
 
  • Hiểu về tiếp thị mà “mục tiêu của Tiếp thị là làm cho việc bán hàng trở thành vô ích” bởi vì khi bạn Tiếp thị tốt thì khách hàng tự họ tìm đến với bạn.
  • Tiếp thị không phải làm cho người ta mua hàng của bạn rồi ra đi mãi mãi mà nó là chìa khóa mang đến giá trị cuộc sống thực sự. Và câu hỏi mà bạn đặt ra là “tôi cần cái này, vì sao anh không làm ra nó”
  • Tiếp thị thấu hiểu ước muốn của khách hàng
 
Cuốn sách là một gói các giải pháp Tiếp thị mà một công ty cần triển khai để đưa sản phẩm/dịch vụ chạm đến trái tim của công chúng. Tuy nhiên bạn phải là người linh hoạt trong việc triển khai, điều khiển nó, bạn phải biết dùng các khái niệm đó khi nào? bao nhiêu? và như thế nào? loại gì? vì Khách hàng của bạn là những cá thể khác nhau.
 
Bằng những ví dụ minh họa thuyết phục, rõ ràng và có thật cuốn sách mang lại nhiều giá trị và tri thức cho bạn, những người đã và sẽ lâm vào tình trạng “QĐ đi bán hàng”
 
Lưu ý: Cách viết và bố cục không dành cho các đối tượng quen đọc những cuốn sách ăn liền hay những công thức cứng nhắc. Tác giả đưa ra một hệ thống các nguyên liệu và gia vị và bạn phải là người đầu bếp chế biến nó theo khẩu vị của từng người.
 
 – Cao Hằng –
Cảm ơn cả nhà đã đọc. Chúc cả nhà mình sẽ luôn hạnh phúc, nở nụ cười từ tận trái tim và luôn mạnh khỏe !
Nguyễn Minh Tuấn: “Việc tiếp thị phải thấu hiểu ước muốn của khách hàng làm mình nhớ đến một câu nói nổi tiếng của Steve Jobs.

“Nhiều khi khách hàng cũng chẳng biết mình muốn cái ji cho đến khi ta đặt nó vào tay họ”.

Mua cuốn này đã lâu, và chưa có time đọc, vẫn biết đây là cuốn sách vào loại kinh điển nhất về Marketing.

Cảm ơn Hằng đã cảm nhận trc, để mình có thể động lực đọc nó”