Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.4.3 – Dốc hết trái tim, Howard Schultz, Nguyễn Đức Hải

Lâu lâu không viết vì lười quá, nhưng cả nhà làm e không khỏi xấu hổ, nên quyết định “dốc hết trái tim” để viết bài cảm nhận sách này 😀 Mong cả nhà ủng hộ.

Howard Schultz – Một nhà lãnh đạo tuyệt vời!

Starbuck – Một công ty tuyệt vời!

“Dốc hết trái tim” – Một cuốn sách tuyệt vời!

Dốc hết trái tim

Howard Schultz, một cái tên khá khó đọc nhưng vẫn khiến người ta phải nhớ thật lâu! Gần đây đọc một bài báo về việc xếp hạng những nhà lãnh đạo được nhân tiên yêu quý nhất, Howard nằm trong top 20 của thế giới. Thật vậy, đọc về quá trình sinh sống, trưởng thành và phát triển công ty của ông, chắc chắn sẽ chẳng ai nghi ngờ về điều đó. Một nhà lãnh đạo tâm huyết vời từng cốc café, tâm huyết với công ty và tâm huyết với từng nhân viên trong suốt quá trình từ khi Starbuck chỉ là một chuỗi cửa hàng bán café rang đến khi nó trở thành một công ty bán lẻ tầm cỡ quốc tế. Nhiệt huyết ấy, tinh thần làm việc ấy thật đáng khâm phúc! Dường như một ngày có 24h, ông dành 20h cho Starbuck, còn lại mới dành cho gia đình, còn thời gian cho bản thân ông cũng dành cho Starbuck. Đọc “Dốc hết trái tim”, ta có thể cảm nhận dường như Howard và Starbuck là một, dành thời gian cho Starbuck cũng chính là dành thời gian cho bản thân mình vậy. Nhưng, Howard không chỉ tuyệt vời vì ông có nhiệt huyết, ông còn tuyệt vời với vị trí lãnh đạo một công ty tầm cỡ thế giới. Ông là một trong số ít nhà lãnh đạo có thể “lớn” cùng với sự phát triển của công ty. Ông có thể tuyển những người giỏi hơn mình trong những lĩnh vực mà ông cảm thấy còn yếu, và giao quyền quyết định cho họ. Ông biết cách lắng nghe nhân viên, lắng nghe khách hàng, lắng nghe những người quản lý cùng cấp của mình để có những sự thay đổi cần thiết cho Starbuck. Từ những cốc cà phê mới, những hương vị mới, đến những lĩnh vực kinh doanh mới, Starbuck đều thành công. Và điều tuyệt vời nhất của Howard chính là ông truyền được cảm hứng làm việc cho mọi người, ông truyền được tình yêu café cho không chỉ nhân viên công ty mà còn truyền được tình yêu café cho khách hàng, đặc biệt là người Mĩ. Có thể nói, nhờ Howard, người Mĩ mới biết thưởng thức một cốc café ngon!

Starbuck, cái tên trước đây còn khá xa lạ với người Việt Nam, nhưng giờ thì khác, có lẽ cơn bão Starbuck vào Việt Nam cũng không còn xa. Và mọi người cũng đã bắt đầu nhận ra cái tên quen thuộc này. Với sự lãnh đạo của Howard, với triết lý kinh doanh đầy tính nhân văn, luôn coi trọng sản phẩm và khách hàng, Starbuck vẫn không ngừng phát triển và đem lại cho khách hàng những trải nghiệm tuyệt vời ở “nơi chốn thứ 3”, nơi mọi người sẽ được thưởng thức những cốc café chất lượng nhất, được nghe những bản nhạc Jazz chọn lọc hay nhất và vô vàn nhiều những đồ uống độc đào và sáng tạo nhất. Mỗi nhân viên của Starbuck trước khi vào làm việc đều phải trải qua 24h đào tạo, họ sẽ được truyền tình yêu café vào mình, họ sẽ học cách tôn trọng và lắng nghe khách hàng, họ sẽ được học cách làm thế nào để khách hàng cũng yêu café như mình. Nhưng có lẽ, điều tuyệt vời nhất của Starbuck là họ luôn tôn trọng từng nhân viên của mình và luôn chăm sóc nhân viên ở mức tốt nhất, rồi đây, khi gặp bạn bè, người thân, họ đều tự hào nói rằng, mình đã, đang và sẽ làm việc tại Starbuck.

Cuốn sách “Dốc hết trái tim” là một lời tự sự vô cùng chân thành từ vị CEO của Starbuck. Đọc cuốn sách, chúng ta không thấy một chút PR, quảng cáo cho công ty mình, Howard chỉ đơn thuần kể lại từng bước, từng bước ông xây dựng Starbuck ra sao, gặp những khó khăn gì, ông vượt qua những khó khăn đó ra sao. Rất chân thực và mang đầy tính nhân văn! Đọc cuốn sách, chúng ta cảm nhận được hương café sau từng trang sách, chúng ta được truyền cảm hứng từ tình yêu café của Howard và những nhân viên Starbuck. Đọc cuốn sách, chúng ta cũng ước được thưởng thức café Starbuck ngay lập tức, xem nó ngon đến mức nào, xem những điều Howard nói có đúng sự thật không?

Howard đã viết cuốn sách bằng cả trái tim dành cho Starbuck. Chính điều đó đã làm cho cuốn sách “Dốc hết trái tim” trở nên tuyệt vời! Nếu như người Việt ai cũng đọc cuốn sách này, có lẽ, Starbuck sẽ nhanh chóng chiếm lĩnh được thị trường Việt Nam.

Bài liên quan:

2013.3.9 – Dốc hết trái tim, Howard Schultz, Nguyễn Thành Long

4.2. Dốc hết trái tim – Howard Shultz_Nguyễn Minh Tuấn


%(count) bình luận

2013.3.9 – Dốc hết trái tim, Howard Schultz, Nguyễn Thành Long

Hi all,

Viết xong CNS vào 31/3 nhưng 1/4 sợ mọi người tưởng mình cho ăn cá nên hôm nay mới post. Đúng hẹn nhé. 1 bài về Starbucks.
Trân trọng,
Nguyễn Thành Long

Dốc hết trái tim, cách Starbucks xây dựng công ty bằng từng tách cafe

DỐC HẾT TRÁI TIM

Tác giả: Howard Schultz

Bình luận: Nguyễn Thành Long

Câu chuyện sau đây có lẽ bạn đã từng nghe, nhưng tôi vẫn muốn kể lại. Năm 1983, Steve Jobs – CEO thời bấy giờ của Apple đã nói với John Sculley – lúc đó là chủ tịch Pepsi rẳng: “Anh có muốn bán nước đường trong suốt phần đời còn lại hay đi cùng với tôi và chúng ta sẽ thay đổi thê giới”. Sculley đồng ý gia nhập Apple vào thời gian hãng này đang rất thịnh vượng với sản phẩm máy tính MacIntosh. Không lâu sau đó, do bất đồng quan điểm, Steve Jobs đã quit job và Apple bắt đầu xuống dốc. Năm 1993, khi Apple trong tình trạng thê thảm, Sculley buộc phải thừa nhận rằng “Xin lỗi tôi chỉ là người bán nước đường” và ra đi. Câu chuyện này nói lên điều gì? Sculley bất tài ư? Không phải, ông ta từng là chủ tịch Pepsi và đưa Pepsi lên vị trí số 2 trong lĩnh vực nước giải khát chỉ sau Coca-cola. Vậy thì sao? Có lẽ tài năng kinh doanh và cái đầu lạnh của một chuyên gia kinh tế là không đủ để khỏa lấp vào sự hiểu biết tường tận về kỹ thuật và trái tim nóng tràn đầy niềm say mê. Tại sao tôi có thể nói như vậy? Bởi vì ở một góc khác, trầm lặng hơn, kín đáo hơn, có một người cũng bán đồ uống như Sculley lại làm nên thành công vĩ đại. Vâng, tôi muốn nói đến người chuyên bán “thứ nước có mùi cà phê” – Howard Schultz, CEO của Starbucks, thương hiệu cà phê hàng đầu thế giới.

Nếu bạn vẫn còn lạ lẫm với Howard Schultz thì xin nói thêm, ông là người đã đưa Starbucks từ một doanh nghiệp địa phương nhỏ bé tại Seattle trở thành một doanh nghiệp quốc tế hùng mạnh. Năm 2000, ông từ chức CEO của Starbucks để theo đuổi những đam mê khác của mình. Thiếu ông, Starbucks đi vào khủng hoảng và phải mời ông quay lại vào năm 2007. Từ đầu 2008, ông tiến hành một loạt các thay đổi lớn và giúp Starbucks phục hồi ấn tượng. Năm 2011, ông nhận danh hiệu “CEO của năm 2011” từ tạp chí danh tiếng Fortune. Chà, một thành tích ấn tượng đó chứ nhỉ, đâu khác gì sự trở lại ngoạn mục của Steve Jobs. Vậy thì tại sao bạn không đọc cuốn “Dốc hết trái tim” – cuốn tự sự của Howard Schultz để xem triết lý kinh doanh của ông thế nào?

Sinh ra trong một gia đình nghèo ở Khu quy hoạch Bayview, Howard Schultz không có nhiều cơ hội học hành. May mắn thay, ông lại là một tay chơi bóng rổ rất cừ và chính bóng rổ đã giúp ông có một suất học bổng vào đại học Bắc Michigan. Tốt nghiệp chuyên ngành Marketing, ông làm việc cho Xerox và sau đó là Hammarplast. Thành công trong công việc giúp ông có một cuộc sống sung túc. Cùng thời gian này, ông gặp Sheri – vợ tương lai của mình. Tuy nhiên, một sự việc nhỏ đã tình cờ thay đổi cuộc đời ông.

Howard Schultz đến với Starbucks rất tình cờ và nhanh chóng say mê hương vị tuyệt vời của cà phê rang sẫm, không khí quán cà phê của Starbucks cũng như địa phương Seattle. Ông tìm gặp Jerry và Gordon, 2 người sáng lập ra Starbucks và xin vào làm việc cho Starbucks, bất chấp những lời khuyên của gia đình khi từ bỏ sự nghiệp đang trên đà phát triển tại Hammarplast. Sau nhiều thay đổi, cuối cùng ông cũng vào được Starbucks và cùng vợ cũng chuyển về Seattle.

Một sự việc cũng có đôi chút tình cờ lại xảy đến khi Howard Schultz đến Ý. Tại đây, ông đã khám phá ra cà phê Espresso và quyết định đưa văn hóa cà phê Ý về Mỹ. Lúc này, Starbucks mới mua lại Peet’s và công ty bắt đầu có những thay đổi về hoạt động kinh doanh. Khó khăn lắm, Howard mới thuyết phục được đội ngũ lãnh đạo công ty nghe theo những ý tưởng của mình. Starbucks bắt đầu ăn nên làm ra. Tuy nhiên, khác biệt về tầm nhìn, triết lý kinh doanh khiến cho mối quan hệ với đội ngũ lãnh đạo bùng phát trở lại và Howard quyết định bỏ ra ngoài để lập Il Gionarle – cạnh tranh trực tiếp với Starbucks. Để huy động đủ vốn, ông đã phải chạy vạy đủ đường. Tiếp theo, ông tìm kiếm các nhân tài và chú trọng xây dựng văn hóa doanh nghiệp ngay từ lúc khởi nghiệp. Sau này, khi các ông chủ của Starbucks quyết định bán công ty của mình, một lần nữa Howard lại lo tài chính và mua lại công ty cũ. Từ đó, Starbucks đã nằm trong tay ông.

Khi công việc kinh doanh phát triển nhanh hơn thì cũng là lúc những nguy cơ tiềm ẩn từ lâu có khả năng bộc phát. Howard Schultz cố gắng giải quyết vấn đề bằng cách cân bằng nhiều yếu tố: chất lượng sản phẩm, văn hóa doanh nghiệp, marketing, đội ngũ nhân sự chất lượng cao … Không dừng lại ở Seattle, Starbucks bắt đầu lấn sân sang các địa phương khác. Quá trình mở rộng lại cũng phát sinh những vấn đề muôn thuở về tài chính, thị trường, thị hiếu khách hàng … và đặc biệt là chuỗi cung ứng. Starbucks đã từng bước giải quyết các vấn đề này, quan trọng nhất là sử dụng túi khóa hương để đảm bảo chất lượng cà phê không bị ảnh hưởng trong quá trình vận chuyển, bảo quản và việc hòa nhập vào văn hóa địa phương của các cửa hàng cà phê Starbucks.

Qua quá trình phát triển, văn hóa Starbucks đã dần được hình thành. Đó là văn hóa tôn trọng con người. Không chỉ được sống trong bầu không khí làm việc dễ chịu, nhân viên của Starbucks còn được hưởng nhiều chế độ ưu đãi về y tế, mua cổ phiếu công ty … Trái ngược với sự phát triển của văn hóa, tình hình tài chính thật thảm hại khi mãi đến năm 1990 công ty mới bắt đầu có lãi sau khi đã lỗ hàng triệu $ và Howard Schultz phải chịu rất nhiều áp lực. Tuy nhiên, đối với ông thì đó là những khoản lỗ ngắn hạn có thể chấp nhận vì tương lai dài hạn. Khi bộ máy tổ chức phình to ra và có những đòi hỏi cao hơn, ông không ngừng tìm kiếm đội ngũ quản lý giỏi về giúp việc cho mình, một trong số đó là Orin Smith (sau này làm CEO Starbucks từ 2001 đến 2005).

Đối với mọi công ty thì danh mục sản phẩm là điều cực kỳ quan trọng. Với Starbucks cũng không ngoại lệ. Việc đưa latte vào danh mục sản phẩm gây tranh cãi suốt một thời gian dài nhưng rồi cũng thành công. Bên cạnh đó, công ty cũng phải mở rộng hệ thống phân phối nhưng vẫn cố gắng giữ nguyên các giá trị truyền thống của mình.

Năm 1992, Starbucks có một bước ngoặt khi tiến hành IPO và trở thành công ty đại chúng. Rõ ràng, đây là mơ ước của phần lớn các ông chủ doanh nghiệp nhưng lại cũng đi kèm không ít vấn đề. Đối mặt với phố Wall, với những kỳ vọng về tài chính có thể khiến doanh nghiệp đi chệch hướng. Thật may mắn là Starbucks có được Howard Schultz, vị CEO với lòng say mê cà phê sâu sắc luôn giữ cho công ty không vượt quá các giới hạn về tầm nhìn, sứ mệnh của mình. Thời gian này, Starbucks đang tiến dẩn ra thị trường quốc tế và vai trò của ông cũng dần thay đổi (quản lý một doanh nghiệp lớn hơn thì cấp độ lãnh đạo cũng phải tăng lên theo).

Những sự việc tình cờ vẫn không ngừng xảy ra khi các nhân viên của Starbucks đưa ra ý tưởng về sản phẩm mới. Sự phát triển nhanh chóng làm cho Howard Schultz trở nên thận trọng hơn nhưng ông vẫn tiếp nhận các ý tưởng này. Bất chấp sự phản đối của nhiều người trong công ty, các nhân viên sáng tạo đã chứng minh mình đúng khi sản phẩm Frappucino, đĩa hát nhạc Jazz mang về cho Starbucks doanh thu lớn. Tiếp đó là các sản phẩm cà phê chiết xuất, beer cà phê và kem cà phê. Cùng với sự ra đời của các sản phẩm mới, Starbucks cũng không ngừng kết nối và hợp tác với nhiều đối tác, lớn nhất trong đó là Pepsi.

Bên cạnh những việc tình cờ thú vị như vậy thì tất nhiên cũng có những việc tình cờ không được mong đợi chút nào. Năm 1994, đợt sương giá khủng khiếp tại Brazil đã lấy đi gần hết sản lượng cà phê trên các đồn điền tại đất nước này. Mọi doanh nghiệp đều phụ thuộc vào nhà cung cấp và Starbucks cũng phải nhập khẩu cà phê. Sự việc này khiến cho sản lượng cà phê trên toàn thế giới giảm mạnh và giá cà phê tăng vọt. Đang trong kỳ nghỉ với gia đình, Howard Schultz vội vã quay về Seattle để đối mặt với quyết định có nên tăng giá thành bán hàng không. Trong khi các đối thủ cạnh tranh tăng giá thì Starbucks lại có quyết định ngược lại, không tăng giá để giữ chân khách hàng và chịu lỗ trong ngắn hạn. Tiếp theo, để dự phòng cho tương lai, Starbucks đã thực hiện các hợp đồng quyền chọn mua cà phê với mức giá cao để đảm bảo nguồn cung. Sau đó là cắt giảm chi phí và tối ưu hóa hoạt động sản xuất kinh doanh. Rõ ràng, đây là một quá trình đầy căng thẳng nhưng cũng mang đến cho Starbucks những bài học bổ ích và rèn luyện lại toàn bộ nhân viên công ty. Chính quá trình này đã giúp công ty vượt bão thành công và tích lũy thêm kinh nghiệm để phát triển mạnh mẽ ngay cả trong những cuộc khủng hoảng lớn.

Quay lại với trường hợp John Sculley ở đầu, chúng ta càng thấy rõ những thiếu sót của Sculley so với Howard Schultz. Giỏi bóng rổ, học Marketing và không biết gì về cà phê rang sẫm cho đến gần 30 tuổi nhưng Howard Schultz lại thành công với cà phê. Lý do đầu tiên chính là niềm đam mê cà phê vô hạn, chính nó đã thôi thúc ông tìm hiểu tất cả mọi thứ liên quan, không chỉ kinh doanh, ông còn có thể làm mọi công đoạn: chọn lựa, rang, pha chế, đóng gói … Sự tỉ mỉ của ông cũng đâu kém gì Steve Jobs? Tất nhiên lý do thứ hai chính là ông đã sử dụng được tài năng kinh doanh của mình vào những hiểu biết về cà phê. Không muốn cà phê chỉ là cà phê, ông đã tái phát minh ra cà phê bằng cách thổi hồn vào đó. Sự tinh tế của nghệ thuật thưởng thức cà phê được ông hiện thực hóa qua logo, slogan, bao bì, trang trí cửa hàng … và đặc biệt là trải nghiệm sản phẩm của khách hàng.

Không chỉ chặt chẽ trong nội bộ công ty, Howard Schultz còn chặt chẽ trong quan hệ đối tác. Thông qua việc mở rộng hệ thống phân phối, Starbucks có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Tuy nhiên, Howard Schultz không nghĩ đơn giản như vậy, ông mong muốn khách hàng cuối cùng của mình – những người thưởng thức sản phẩm, luôn cảm thấy hài lòng vì chất lượng sản phẩm. Đó là lý do ông đặt ra những tiêu chuẩn ngặt nghèo cho các đối tác khi họ thay mặt Starbucks cung cấp cà phê cho khách hàng. Ông buộc các đối tác phải tuân thủ các cam kết theo hợp đồng và tiến hành những khóa huấn luyện để biến các nhân viên phía đối tác thành các chuyên gia.

Về nội bộ công ty, điều làm Howard Schultz trăn trở nhất chính là xây dựng một văn hóa doanh nghiệp coi trọng con người. Đó là lý do Starbucks có chế độ đãi ngộ rất tốt cho người lao động, từ lương thưởng, trợ cấp đến các hoạt động giao lưu truyền thống. Có thể nói chính văn hóa doanh nghiệp là sức mạnh nội tại lớn nhất giúp cho công ty vượt qua mọi khó khăn và hướng đến phát triển bền vững.

Không chỉ triết lý kinh doanh, triết lý sống của Howard Schultz cũng rất thú vị. Ông chủ trương:

–          Cân bằng hoạt động xã hội với kinh doanh: không phải làm từ thiện bừa bãi mà phải làm sao không ảnh hưởng đến hiệu quả kinh doanh (chi đúng mức và chọn lọc hoạt động để tham gia)

–          Không ngừng đầu tư cho các hoạt động sáng tạo để nâng cao mức độ trải nghiệm sản phẩm của khách hàng (chú ý tới thiết kế, phong cách bán hàng, cải thiện hình ảnh)

–          Thừa nhận mình là người không hoàn hảo để mọi người dễ dàng đồng cảm hơn

–          Luôn nhìn vào tổng thể thay vì tiểu tiết

–          Nhìn xa để phát triển trong dài hạn và nhìn gần để giải quyết các khúc mắc ngắn hạn, đảm bảo nền móng vững chắc cho dài hạn

Nhưng có lẽ triết lý quan trọng nhất của Howard Schultz là lãnh đạo bằng cả trái tim mình. Chính triết lý này đã khiến ông không bao giờ xa dời tầm nhìn dài hạn của Starbucks và có thể dẫn dắt Starbucks đến thành công bằng cách truyền cảm hứng cho mọi nhân viên công ty. Và bản thân ông hiểu rằng không ai có thể thành công mà không có người khác. Do vậy, thành công cần phải được chia sẻ cho tất cả mọi người tham gia.

Bài liên quan: 4.2. Dốc hết trái tim – Howard Shultz_Nguyễn Minh Tuấn

Nguyễn Minh Tuấn: “Cuốn này ngày trước mình từng cảm nhận rồi, một trong những cuốn sách mà mình rất rất thích.

Triết lí quan trọng nhất, đó là lãnh đạo bằng trái tim, trái tim yêu biết yêu cafe, yêu thương con người, và nhờ có tình yêu đó mà Howard luôn đặt chất lượng lên trên đồng tiền. Chính vì tình yêu cháy bỏng với cafe mà Howard ko chấp nhận mô hình nhượng quyền Franchise, mô hình giúp phát triển nhanh chóng quy mô nhưng có thể gây giảm chất lượng bởi đối tác nhượng quyền có thể quên đi cốt lõi của sản phẩm cafe, và ko có một tình yêu với cafe thực sự. Thay vì đó Howard tự xây dựng chuỗi cafe, tự đào tạo nhân viên theo chuẩn rất cao của Starbuck.

Chỉ có điều khi đọc cuốn đó mình ko có ấn tượng về việc Howard đã định vị cho chuỗi cafe như ‘nơi chốn thứ 3’ bên cạnh ‘home’ và ‘office’, bởi nhờ có định vị đó mà Howard mới quyết định bổ sung latte, nhạc jazz vào các quán cafe của Starbuck. Thực tế đây là một định vị cực kì quan trọng trong việc phát triển hệ thống quán cafe của Starbuck.

Khi quay lại vị trí CEO Starbuck, Howard nhanh chóng nhận thấy Starbuck đã làm mờ nhạt dần các giá trị cốt lõi mà ông đã xây dựng, để buông lỏng chất lượng, và ông đã có một quyết định mà người khác cho là điên rồ, đóng của hàng loạt các quán cafe để đào tạo lại nhân viên, và lần đó Starbuck thiệt hại 10 triệu USD doanh thu (ko nhớ chính xác lắm), vụ này ko nêu trong cuốn Dốc hết trái tim. Còn mình thì hoàn toàn ủng hộ quyết định của ông.”


2 phản hồi

4.2. Dốc hết trái tim – Howard Shultz_Nguyễn Minh Tuấn

Câu chuyện kể về cuộc đời của Howard Shultz, một người gốc Do Thái, người bằng tình yêu cháy bỏng của mình với cafe rang sậm đã đi ngược lại mọi tiên đoán về tương lai ko mấy tốt đẹp cafe thời bấy giờ, đưa Starbuck từ một hãng cafe bé nhỏ thành đế chế cafe toàn cầu.

Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, một người cha ko thành đạt, ko đủ tiền nuôi sống gia đình đã thôi thúc một ý chí mãnh liệt trong lòng của Howard. Lớn lên trong khó khăn, để có tiền ăn học Howard đã phải đi làm trong quán bar, thậm trí đi bán máu.
Howard theo chuyên ngành Marketing, nhờ sự nỗ lực ko ngừng, tới năm 28 tuổi, ông dc bổ nhiệm làm CEO của một công ty chuyên đồ gia dụng với mức lương 75000$/năm, nhưng chỉ một năm sau, tiếng sét ái tình với cafe rang sậm đã kéo ông sang đầu quân cho một công ty chưa mấy tên tuổi tên là Starbuck.
Trong một lần tới Ý, thưởng thức Capuchino Ý, Howard đã chợt nhận ra một giá trị tinh thần vô cùng to lớn của cafe, đó chính cảm giác thư giãn tuyệt vời khi thưởng thức ly cafe trong không khí lãng mạn kiểu Ý. Và ông nảy ra ý tưởng sẽ mang những giá trị tinh thần đó truyền tải vào mỗi ly cafe rang sậm Starbuck. Lúc đó Starbuck chỉ chuyên bán buôn bán lẻ cafe rang sậm, ko hề có một quán cafe nào đúng nghĩa.
Tuy nhiên, ko nhận đồng thuận từ BGD của Starbuck, Howard buộc phải tách ra xây dựng riêng hãng cafe của mình để theo đuổi ý tưởng truyền tải những giá trị tinh thần thực sự tới người thưởng thức cafe, ông đã gõ cửa 242 địa chỉ nhà đầu tư và có 217 nơi nói không.
Sau bước ngoặt đó là quá trình Howard cùng những đồng sự, là những người vô cùng đam mê cafe rang sậm, đã dùng chính trái tim và tình yêu cháy bỏng với cafe để lèo lái con thuyền Starbuck tới ngày nay (Horward đã mua lại Starbuck ko lâu sau khi tách ra, do người chủ cũ bán lại lấy tiền cho một thương vụ khác). Những xúc cảm trong suốt hành trình hơn 20 năm thành lập, nhiều niềm vui cảm xúc chinh phục khó khăn, những giọt nước mắt khi buộc phải xa thải những thành viên đã gắn bó lâu năm nhưng ko thể theo kịp với sự phát triển của Starbuck.
Starbuck luôn năm trong danh sách những công ty có môi trường làm việc tốt nhất, với những chế độ bảo hiểm, cách cư xử dựa trên trái tim giữa người vs người. Tại Starbuck ko có tổ chức công đoàn, bởi tất cả các nhân viên của Starbuck đã bỏ phiếu ko cần thiết thành lập tổ chức công đoàn, Howard và đồng sự đã thể hiện rõ dc sức mạnh của lãnh đạo bằng trái tim, trái tim biết yêu cafe, trái tim thương yêu con người lao động mà Howard có được nhờ những năm tháng khó khăn thời niên thiếu.
Howard đã truyền tải dc tình yêu với cafe tới tất cả các thành viên Starbuck, bằng tình yêu đó, họ đã vượt qua rất nhiều những rào cản mà trước đó ko ai nghĩ là có thể vượt qua dc, là một trong những hình mẫu tuyệt vời mà tôi đang xây dựng cho công ty của mình bây giờ, CAIA.

Truyện đọc cũng dc một thời gian rồi, cảm xúc cũng có phần rơi rụng, nhưng đây thật sự là một cuốn sách hay, cuốn sách mang theo phong cách kể truyện, ko phải là những lý thuyết nói rằng chúng ta cần phải làm thế này, thế kia, là đúng những gì những con người dựng lên Starbuck trải qua và cảm nhận.

TuanNM