Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.10 – Yêu là cưới, Susie Morgenstern, Lê Hồng Quyên

Giới thiệu tác giả (coppy): Susie Morgenstern được biết đến ở Việt Nam đã từ khá lâu, chủ yếu qua các tác phẩm viết cho thiếu nhi như Cô học trò lớp Sáu, Hai nửa tình bạn, Những lá thư không gửi và sắp tới đây là Bà ngoại thời @. Nhưng hẳn còn ít độc giả Việt Nam biết rằng nhà văn người Pháp vui nhộn, thông minh và rất tình cảm này không viết riêng cho thiếu nhi mà viết cho cả giới trẻ, với những câu chuyện tình yêu cuồng nhiệt mà vẫn trong trẻo như tình yêu học trò ở mọi thời, mọi nơi. Một trong số đó là Yêu là cưới.

Tình tiết ngoài lề: Nhận quyển sách này từ tay Thu Dương, chính xác là món quà sinh nhật của Thu Dương do Hải Sunsea tặng, và Hồng Quyên được bóc tem.

Xí phần đòi đọc quyển này trước khổ chủ của nó là bởi vì cái tiêu đề “Yêu là cưới” nghe hấp dẫn đến lạ, đúng như tình trạng hot của mùa cuối năm – mùa cưới. Chắc mẩm đọc xem có gì học hỏi, bí kíp nhà nghề nào để đi cua zai mà Yêu cái chàng đòi cưới không J thế là xin bằng được Thu Dương cho mượn đọc. Hứa là đọc hai hôm xong viết CNS luôn, nhưng mà sorry bà nhóa, tui đọc tận 5 hôm mới xong J do chưa quen với phong cách truyện ngắn của phương tây, nên cứ phải đọc đi, đọc lại cho hiểu mới thôi.

Yêu là cưới, Susie Morgenstern, Lê Hồng Quyên

Và xin kể lại cả nhà cùng nghe: Truyện kể về nữ sinh – nhân vật chính là – cô nữ sinh này được miêu tả thì chẳng có vẻ đẹp nào hút hồn cả: Nàng mười tám tuổi, đầu thì to còn người thì béo; nàng là người Mỹ và học đại học tại Jérusalem.., ngoại hình không thấy có gì nổi bật, lối ăn mặc cũng giản dị, hoặc đôi khi là cẩu thả (đi nghe hội thảo của chàng trai mà mình si tình lại không mặc áo chip…). Và cô đụng phải ánh mắt của chàng – nhà toán học người Pháp đến trường dự hội thảo – và chàng tên Jacques. Anh được miêu tả là người cao lớn, râu ria xồm xoàm tóc tai rũ rượi, mặc áo khoác đi mưa giữa mùa hè nóng nực, một ngày kia đến Jérusalem tham dự hội thảo về logic học, triết học và phương pháp luận khoa học và cô khẳng định anh là tình yêu sét đánh, là một nửa của đời mình và cô chinh phục bằng được, dù rằng lúc đó cô không biết anh có thể nói chuyện bằng tiếng anh, nên đã phải nhờ cô bạn thân ra phiên dịch, dù bất đồng ngôn ngữ nhưng cô vẫn cố tiếp cận anh bằng được. Và cho tới ngày hôm sau khi cô tham gia buổi diễn thuyết của anh và anh là diễn giả chính, cô tròn mắt ngạc nhiên về khả năng thuyết trình trôi chảy của anh.

Và cho dù cô bạn thân có khuyên cô, dù giữa họ có vô số khác biệt mà cả bạn bè lẫn gia đình đều nhận thấy, thì nàng vẫn phải lòng chàng, đắm đuối chàng và si mê chàng không gì cưỡng được. Mối tình đầu mãnh liệt và thủy chung ấy đã giúp họ dám đến với nhau, dám bỏ qua sự khác biệt để yêu nhau, dám không nghĩ tới khoảng cách địa lý xa xôi, cho dù chưa rõ chàng có lại Mỹ hay cô có dám bỏ tất cả để sang Pháp hay không…và đôi khi cả tâm lý nữa để đến với nhau và đi tới hồi kết thiêng liêng nhất. Cô luôn nghĩ anh ấy là tốt nhất, là thần tượng trong cô thì đúng hơn, ngay cả khi nghe anh thuyết trình dù không hiểu gì cô vẫn nghe say sưa, vẫn thấy nó là hay nhất, tuyệt vời nhất, anh làm gì, thích gì cũng đúng, cũng hay… . Đúng là mọi thứ qua con mắt người đang yêu nó cứ màu hồng, bồng bềnh và êm dịu ấy nhỉ?

Chuyện tình yêu của họ nảy nở một cách tình cờ và tự nhiên, cứ tiến triển êm đềm như bao cặp đôi khác. Ban đầu là cô dẫn chàng đi xem ký túc xá của mình với bao thứ lộn xộn của lũ sinh viên nữ ở đó nhưng với cặp mắt tự hào, sau rồi họ hẹn hò, họ chia sẻ về quan điểm sống…Anh dẫn cô về ra mắt bố mẹ, anh chị em, họ hàng. Cô cũng có những phút ngại ngùng hoặc đón nhận sự khó chịu từ mẹ chồng, nhưng với khả năng ăn nói tốt và làm trò vui bằng những bài hát, sự hài hước … đã lấy được tình cảm của mọi người. Có những khi giữa cô và chàng cũng không thống nhất được, chẳng hạn anh không thích gì nước Mỹ, còn cô thấy Pháp xa xôi… nhưng từng ấy lý do không ngăn họ đến với nhau. Và tình yêu ấy cũng có lúc gặp trắc trở, âu lo, hai người liên lạc với nhau bằng thư, bao nhiêu nỗi muộn phiền và lo lắng về tương lai, tưởng chừng có lúc không vượt qua được hoặc đơn giản không xác định được mục đích của cuộc sống, của tương lai…

Và cô yêu không toan tính, tình yêu vô cùng trong sáng. Chàng quan tâm cô không theo cách quan tâm khuôn mẫu nào cả, đôi khi là sự tự nhiên hay có khi không thể hiện ra. Với cô tình yêu của anh là hơi ấm, không áo ấm nào thay thế được. Và cả khi anh ấy kết thúc chuyến công tác tại Mỹ và trở về Pháp thì cô vẫn không thuyên giảm tình yêu đó, cô còn tình nguyện sang Mỹ sống cùng anh. Nhưng anh không nói câu gì và bảo anh sẽ quay lại. Và mấy tháng sau anh quay lại, đứng trước cửa nhà cô và mẹ cô xuất hiện, thay vì nói “Xin chào” mẹ cô nói “Mẹ sẽ tổ chức đám cưới trong vòng hai tuần”, ngay tắp lự anh đã lên tiếng “Mẹ tiến hành đi thôi” 😀

Tình yêu ngọt ngào, tình yêu trong sáng, nhẹ nhàng và êm dịu, đôi lần ghập ghềnh, sóng gió đã có kết thúc có hậu, họ kết hôn.

Đấy, đâu phải cứ ngồi đợi là tình yêu sẽ đến, đâu phải cứ khoảng cách là giết chết tình yêu, đâu phải cứ đẹp đôi (ngoại hình) mới có thể yêu nhau, đâu phải đồng quan diểm mới có thể yêu…Quan trọng, trong hai ta tình cảm đã lên ngôi, hehe.

Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.09 – Mùa hoa cải bên sông, Nguyễn Quang Thiều, Lê Hồng Quyên

Tóm tắt cuốn sách “Mùa Hoa Cải Bên Sông“:

Đây là tên của tuyển tập truyện ngắn, trong đó có Truyện ngắn nổi tiếng Mùa Hoa Cải Bên Sông của Nguyễn Quang Thiều, nhà thơ, nhà văn nổi tiếng. Tác phẩm này được viết cách đây 20 năm, đã được dựng thành phim “Lời Nguyền Của Dòng Sông” do Khải Hưng làm đạo điễn, từng đoạt giải vàng liên hoan phim truyền hình quốc tế tại Bỉ năm 1993.

Cuốn Mùa hoa cải bên sông có các câu chuyện ngắn như: Chiếc lồng chim màu đỏ, Khúc hát của dòng sông, Người với hoa tầm xuân, Lời hứa của thời gian, Người thổi kèn lá rứa, Mùa hoa cải bên sông…

Mùa hoa cải bên sông, Nguyễn Quang Thiều, Lê Hồng Quyên

Tôi gửi lại 3 cảm nhận ngắn về các câu chuyện:

Câu chuyện 1: “Hai người đàn bà xóm trại”

Hai nhân vật chính ấy là Ân và Mật. Họ đều là hai cô gái trẻ, lấy chồng và sống hạnh phúc cuộc đời thường giản dị. Cho tới một ngày hai người đàn ông là anh Bấc (chồng của Ân) và anh Ngữ (chồng của Mật) đều đăng ký đi lính, và hai người phụ nữ ấy chuyển về sống cùng nhau tại căn nhà nhỏ ven sông.

Một hôm nọ, anh Ngữ về thăm nhà, đúng đêm hôm đó Ân lại ra ngoài có việc và họ không gặp được nhau, vài năm sau có tin báo anh đã hy sinh ngoài mặt trận. Ân khuyên Mật tái giá, nhưng Mật quyết chờ chồng của Ân về rồi sẽ tái giá. Một ngày nọ, Ân nhận được thư chồng nói đang sống trong Quảng Bình và chị khăn gói lên đường đi tìm chồng. Đi được 5 ngày thì chồng chị – anh Bấc trở về thăm nhà. Ôi sao đời lại toàn trái ngược thế này? Và hai người đàn bà ấy không gặp được chồng của mình trong những hoàn cảnh như vậy. Vài năm sau, Ân cũng nhận được thư báo tử của chồng.

Hai người đàn bà đã cùng nhau sống cho tới tuổi già tại căn nhà ven sông.

Câu chuyện 2: Người với hoa tầm xuân

Và câu chuyện thứ hai em đọc và thấy buồn não lòng nữa, chính là “Người với hoa tầm xuân” cũng mang nét mang máng giống “Hai người đàn bà xóm trại”. Nhân vật chính là “Cô”, qua lời kể của đứa cháu họ. Cô đẹp người đẹp nết, là con nuôi của ông bà người cháu họ đó. Năm 16 tuổi, cô được gả cho một anh thư sinh, chàng thư sinh suốt ngày làm thơ. Họ sống với nhau được 5 năm, có một mụn con trai là “Hậu” thì chàng thư sinh mất. Cô chôn chồng ở trên gò sông cạnh nhà và nhang khói. Sau này có người đàn ông bên sông (là bộ đội góa vợ) sang hỏi cô làm vợ, biết tin bố nuôi cô khuyên nên tái giá, cô xin thời gian suy nghĩ, nhưng sau đó 5 hôm thì Bố nuôi cô mất, cô nói với anh Bộ đội bên sông (Tên Am đó) phải thờ ông 3 năm, sau này Chú ấy vào chiến trường và không bao giờ trở về nữa. Cô vẫn đẹp và vẫn như chờ đợi điều gì đó.

Khi Hậu lên 17 tuổi, cô cho Hậu đi B và nhờ Hậu tìm hiểu xem chú An thế nào thì nhận tin chú ấy đã mất. Hai năm sau, Cô nhận tin Hậu mất. Cô bỏ đi 3 tháng, lúc quay về cô già hẳn, như một phép màu vậy. Cô lại về ngôi nhà bên sông để sống và thờ 3 người đàn ông: Chàng thư sinh, chú Am và Hậu. Rồi tới năm cô 90 tuổi: “vào một ngày hoa tầm xuân nở rộ. Cô thọ 90 tuổi. Đó là một buổi sáng cô đang chọn hoa. Thấy mệt, cô cắp rá hoa về rửa mặt rồi lên giường nằm ngủ và cô không bao giờ dạy nữa”.

Câu chuyện cũng kết thúc trong sự chia ly, nội dung truyện mang nét bi thương và ly biệt.

Đọc các câu chuyện khác của “Mùa hoa cải bên sông” đều có nét chung mang nỗi buồn phảng phất và sự chia ly.

 Và câu chuyện thứ 3: Mùa hoa cải bên sông

Nhân vật chính là ông Lư – chủ chiếc thuyền – có cuộc đời đầy bất hạnh và đưa ra lời nguyền không bao giờ lên bờ

Những năm trước ông mất vợ do một dịch bệnh để lại cho ông hai người con trai và một con gái. Ông đưa vợ lên bờ xin chôn cất nhưng không ai cho. Sau cùng ông chôn vợ dưới lòng sông và đưa ra lời thề tất cả những người trong gia đình ông không ai được lên bờ, họ sẽ sống hết cuộc đời trên sông.

Vài năm sau, con trai cả của ông lấy vợ. Ông còn hai người con còn lại là một trai và một gái, con gái ông là Chinh, đẹp dịu dàng như mẹ nó. Và Chinh luôn khao khát được lên bờ, cô thường bơi đến bờ sông chỉ để ngắm cảnh sinh hoạt trên đó. Hai người anh của cô là anh Sỏi (anh cả) không thích lên bờ và anh Cát (anh hai) không thích cả trên bờ sông cũng như trên thuyền. Chỉ mình cô khao khát lên bờ. Rồi chính hoa cải và màu vàng óng đẹp của nó đã thôi mien kéo cô lên bờ, cô ngắm hoa cải không chán.

Và khi lên đó, cô đã gặp chàng trai ấy – con của chủ vườn hoa, từ đây họ nảy nở tình cảm với nhau, họ yêu nhau. Họ thường bơi bên nhau vào những ngày mùa hè. Rồi sau đó, hai người đưa mộ của mẹ cô gái lên bờ. Thời gian tiếp đó, Bố cô phát hiện ngôi mộ bị rời lên bờ sông. Chinh bị bố chặt mái tóc dài, máu nham nhở, quần áo rách tung ra, và mọi người phát hiện ra cô có bầu 5 tháng. Người con trai đứng trên bờ phát hiện ra Chinh bị đánh, đã vội bơi xuống bênh vực cô và sau đó quay lên bờ đi mua thuốc cho Cô, khi quay lại đã không thấy chiếc thuyền ở đó nữa. Anh đi tìm mãi nhưng không thấy Chính. Anh mất Chinh vĩnh viễn, không ai biết chiếc thuyền đó đi đâu, chỉ biết đứa trẻ đó được một vợ chồng trên bờ nhận nuôi!

Nhân tiện hôm nay mất mạng, em mò mẫm chút chút, nhưng mà truyện ngắn nào cũng mang lại cái buồn man mác…

Link đọc truyện online:

http://waka.vn/doc-sach/mua-hoa-cai-ben-song/MTA2MDN8MQ%253D%253D.html


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.08 – Đau thương đến chết, Quỷ Cố Nữ, Lê Hồng Quyên

Đôi chút về tác giả: Đôi chút về Quỷ Cổ Nữ

Quỷ Cổ Nữ là bút danh chung của một cặp vợ chồng người Trung Quốc đang sống ở Mỹ, vợ là Dư Dương – kỹ sư có thâm niên về phần mềm máy tính của một công ty đặt tại thung lũng Si-li-côn (Mỹ); chồng là Dị Minh – chuyên gia y học nổi tiếng trong giới học thuật. Mùa xuân năm 2004, hai người dùng tên thật, cùng xuất bản cuốn tiểu thuyết dài “Mùa xuân trên dòng sông băng”, đã được giới chuyên môn đánh giá cao.

Giữa năm 2004, hai vợ chồng lấy bút danh là Quỷ Cổ Nữ (trên mạng) công bố tiểu thuyết kinh dị ly kỳ “Kỳ án ánh trăng”, gây chấn động không ngờ. Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã khiến rất nhiều độc giả trên mạng quan tâm. Đây là câu chuyện ly kỳ, hấp dẫn có sức mê hoặc mạnh mẽ khiến ta không thể không đọc liền một mạch. Trên mạng có trên 10 triệu độc giả, khắp Bắc Mỹ và Châu Á có 10 trang Web cùng cạnh tranh truyền tải. Khi đang sáng tác nửa chừng, tác giả nhận được lời đề nghị từ Nhà xuất bản Nhân Dân Thượng Hải xin phép được ký hợp đồng xuất bản. Mồng 1 Tết âm lịch năm 2005, tiểu thuyết “Kỳ án ánh trăng” đã ra mắt bạn đọc, và Quỷ Cổ Nữ đã bất ngờ trở thành một trong những đại diện tiêu biểu của các tác giả văn học thể loại truyện kinh dị Trung Quốc.

VÀI NÉT VỀ CỐT TRUYỆN: ĐAU THƯƠNG ĐẾN CHẾT

Là người rất yếu bóng vía nhưng lại cực thích đọc truyện ma, đọc và nghe truyện ma trong đêm hoang vu, gió rít ào ào ngoài mái hiên, một màu đen kịt trên bầu trời hay xa xa vang vảng tiếng chó sủa… đều làm em thấy rùng mình. Ấy vậy, không ngăng được đọc các truyện ma hay nhất

dau thương den chet

Đau thương đến chết – cái tựa đề làm ta cảm nhận chắc bị hành hạ, bị tra tấn, bị giày vò bởi một “Con ma” nào đó cho tới chết. Nhưng cậu chuyện khi em đọc, hoàn toàn ngược lại.

Nhân vật chính của câu chuyện: là Mạnh Tư Dao – một cô gái vừa thông minh, xinh đẹp và gan dạ.

Truyện bắt đầu từ: Một nhóm thanh niên rủ nhau đi du lịch đến thắng cảnh Tân Thường Cốc, nơi có hang Thập Tịch đặt những cỗ quan tài treo huyền bí. Trước khi vào hang, họ đã được nghe lời tiên tri rùng rợn của một nhân vật bí hiểm “nếu ai vào đó đều bị chung số phận là chết”. Nhưng họ vẫn khăng khăng phải vào tham quan hang này. Bi kịch đã xảy ra, lời tiên tri chẳng khác gì một lời nguyền, những cái chết lần lượt đến với từng thành viên trong số họ. Một thành viên trong nhóm là cô gái Mạnh Tư Dao vốn rất hiếu kỳ và không bao giờ tin vào những chuyện tà ma, đã kiên quyết vào thăm hang Thập Tịch, sau đó đã phải rất cắn rứt và tự trách mình vì những người bạn của cô lần lượt chết một cách bí ẩn, không tìm ra nguyên nhân. Hàng loạt những hiện tượng quái dị và kinh hãi đã xảy ra xung quanh Tư Dao, khiến cô không thể tự chủ để rồi bước vào con đường đây nguy hểim khám phá những điều thần bí. Và cô đã đi vén bức màn bí ẩn để tìm câu trả lời cho sự thật: Tại sao bạn cô lại chết thảm thế? Tại sao họ cứ lần lượt bỏ cô? Có ma thật? hay là một bàn tay con người nào đó tạo ra?

Chuyện xoay quanh những cái chết bất ngờ, như bị lời nguyền cho bất kỳ ai đến tìm hiểu về hang quan tài đó. Tư Dao trải qua bao mối hiểm nguy hút chết, cô đã tìm ra bí mật nằm trong cỗ quan tài treo rỏ máu ở trong hang Thập Tịch. Những tưởng từ nay mình sẽ thoát khỏi những cơn ác mộng, thì thần chết – luôn mặc chiếc áo mưa, không bao giờ lộ mặt – lại thâm hiểm tuyên bố lời tiên tri rùng rợn: ác mộng của ngươi mới chỉ bắt đầu…

Những ngôi mộ cổ được lớp lớp dây leo xanh tốt bao phủ. Những cỗ quan tài treo trên cao chứa đựng những điều kỳ dị. Những giọt máu tươi rơi xuống từ bầu trời xanh ngắt. Mỗi vụ án mạng đều gắn với một hình ảnh người đàn ông mặc áo mưa không nhìn rõ mặt. Vậy hắn là ai?

Điều và đau đớn nhất khi truyện phơi bày sự thật, không phải là “MA” mà  chính là do con người – những con người lòng lang dạ sói. Đúng là “đau đến chết” khi kẻ kề vai sát cánh, kẻ như là bạn thân (người yêu của Tư Dao lại là người gây ra những chuyện này ở phần đầu), như người chung chăn gối lại ra tay sát hại mình. Người chết là hết nhưng người sống và khám phá bức màn bí ẩn đó mới chịu sự giày vò và đau tận xương tủy. Tư Dao không thể tin nổi đó lại là anh – người yêu của mình góp phần tạo ra, bảo sao những chuyện bí mật cô phát hiện ra, nơi cô đến đều bị lộ, hoặc cô nhiều lần chưa bị chết (Do anh biết trước và vì yêu cô nên đã cứu) hoặc vụ sập hầm bên người bạn của cô, khi cô vừa ra phía ngoài thì sập hầm… Những nơi cô đi qua đều có đau thương, đều có tai thương, có nhỏ máu… Cô đã bị dày vò bản thân mình, đấu tranh với chính mình và nhiều khi cô nghĩ do mình mà các bạn của cô bị chết oan.

Những cái chết tưởng chừng do bàn tay của ma quỷ hóa ra do lòng thù hận của con người. Hận thù làm chai sạn con tim, tham vọng làm mờ mắt lý trí để con người chỉ tìm đến nhau trong dục vọng thấp hèn. Mùi của đồng tiền đã dẫn dụ cái ác, khiến con người hủy diệt lẫn nhau. Khi tay đã vấy bẩn, đã nhuộm máu tanh thì không thể quay đầu lại. Kẻ chủ mưu, đứng sau chi phối cục diện đã sử dụng điểm yếu con người là lòng đố kỵ và lòng tham không đáy để biến họ thành tay sai cho kế hoạch trả thù nhân loại của hắn. Và ông ấy (người đàn ông mặc áo mưa) chính là bố ruột của Tư Dao. Người đàn ông đó là người yêu cũ của mẹ cô, sau bao biến cố, bao hiểu nhầm, chính ông đã quay lại trả thù, và hại chính cô con ruột của mình cùng các bạn cô.

Và kế hoạch hoàn hảo của hắn thành công khi hắn đang hả hê chờ đợi giây phút chứng kiến kẻ hắn ám hại trút hơi thở cuối cùng nhưng chính vào lúc đó, hắn mới biết Tư Dao là cốt nhục của hắn. Chính tay hắn giết chết đứa con thất lạc, hắn trả thù đời nhưng lại bị đời chơi xỏ hắn. Những kẻ phải bỏ mạng trong kế hoạch của hắn luôn mang một dấu hiệu trái tim vỡ ở mắt cá chân. Vì hắn muốn họ phải đau đến vỡ tim như chính bản thân hắn. Đến cuối cùng, người đau nhất lại chính là bản thân của hắn. Là lời nguyền “đau thương đến chết” mà hắn đã dựng lên.

Kết thúc của câu chuyện là: Cả con gái – Tư Dao của hắn và cậu người yêu của Tư Dao đều bị trúng độc – một loại cực độ do hắn (người đàn ông mặc áo mưa) nghiên cứu chế tạo ra. Và loại thuốc này chưa có thuốc giải, và hắn đã vô tình giết chết đứa con yêu quý của mình bởi lòng thù hằn và lòng tham.

Kết thúc đó còn cho thấy: Trên đời này ma thật chưa chắc đã phải sợ, chưa chắc tàn nhẫn như “Ma người”. Và có thể đâu đó, ma không tồn tại, nhưng lòng tham, sự ích kỷ, ghen tuông, thù hận làm mù quáng họ, biến họ không còn là người nữa, họ trở thành những hồn ma vật vờ sống chui lủi và liên tục chỉ nghĩ tới trả thù, rắp tâm hại chính những người thân của mình xưa kia. Sự trả thù tàn độc tới mức “Đau thương đến chết” và cái này cũng chính là người trong cuộc phải nếm mùi.

Lời khuyên: Hãy sống tràn ngập yêu thương, hay đơn giản hóa mọi việc, biết lắng nghe, chia sẻ và khoan dung, không tạo ra những mâu thuẫn, hiểu nhầm… Bạn sẽ hiểu cuộc sống của mình hơn, hiểu và iu thương những người thân, bạn bè của mình hơn.

Cuộc sống đôi khi không là màu hồng, nhưng không nên là màu đen không lối thoát!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.11.02 – Bí quyết tuyển dụng và đãi ngộ người tài, Brian Tracy, Lê Hồng Quyên

Dạo gần đây, em bị áp lực bởi hai câu hỏi lớn: Làm thế nào để em hòa đồng trong môi trường đang có nhiều biến động trong khi vị trí số 1 của mình có nguy cơ bị lần chiếm J. Và làm thế nào để tuyển được người “Hiền tài” cho công ty khách hàng để kiếm về $ cho công ty, cái chính là kiếm tiền cho bản thân mình.

Đấy, mục đích của em rất rõ rang. Độc lực của em rất cần được khuyến khích nhé.

Vậy là em lao vào đi tìm, đọc và mày mò học hỏi xem

–          Các doanh nghiệp làm gì để đãi ngộ người tài, họ quản lý lên tới hàng trăm, hàng nghìn con người mà tổ chức vẫn vững mạnh, hoạt động vẫn hiệu quả, thương hiệu cả thế giới biết tới. Trong khi bên công ty mình Nhân sự mới them có vài người mà mọi việc xáo trộn??

–          Các doanh nghiệp lớn họ thu hút người tài như thế nào??? Giữ người tài như thế nào??? Và các headhunter cao cấp họ săn ứng viên tốt từ đâu? Bằng cách nào? Thuyết phục như thế nào???

Và em tìm thấy quyển” Bí quyết tuyển dụng và đãi ngộ người tài” của tác giả Brian Tracy, Dịch giả: Trương Hồng Dũng – Trương Thảo Hiền, Nhà xuất bản: First News & NXB Tổng hợp TP. HCM

BÍ QUYẾT TUYỂN DỤNG VÀ ĐÃI NGỘ NGƯỜI TÀI

Nội dung sách cho thấy:  Quyển sách của Brian Tracy cho thấy con người là nhân tốt quan trọng, tiên quyết tới sự thành công hay thất bại của mỗi tổ chức, và quyết định tuyển dụng là quyết định quan trọng nhất của người làm quản lý. Bởi nếu nhà tuyển dụng chỉ bị đánh giá sai một chút về ứng viên, có thể sẽ bị mất UV đó mãi mãi, không bao giờ có cơ hội mời họ lần thứ 2 về cho tổ chức mình. Nhà tuyển dụng phải là người vừa có tâm, có tầm, làm việc khách quan và đánh giá chính xác, có cái nhìn chiến lược, biết phân tích sâu, chuẩn về mỗi Ứng viên và sắp xếp họ về đúng vị trí.

Và khi tuyển được, nhưng giữ chân được họ lại là một vấn đề khó. Cái khó ở đây không phải là ứng viên thấy những khó khăn của doanh nghiệp mà bỏ sang đơn vị khác. Mà chính là doanh nghiệp mình chưa có các chế độ đãi ngộ tốt, môi trường chưa thực sự phù hợp. Mà những yếu tố này đều xuất phát từ nhà quản lý đưa ra, triển khai và tạo tiền lệ để các nhân viên thực hiện. Từ đó môi trường làm việc mới dần chuyên nghiệp, là yếu tố cạnh tranh, thu hút nhân tài.
Những điều này nói thì dễ, làm cực khó. Minh chứng, HIP Việt Nam đang trong bước phát triển dần chuyên nghiệp, môi trường có những lúc thân thiện, có những lúc sẽ rất căng thẳng, quy trình, áp lực và luôn bị soi áp theo khuôn khổ. Đương nhiên những cá nhân như mình chẳng hạn, thích tự do, thoải mái sẽ cảm thấy gò bò…tuy nhiên nếu vượt qua được, sẽ là một môi trường hoàn toàn khác: mọi người đồng nhất, đồng lòng, làm việc trong quy trình rõ ràng, chuyên nghiệp và tiết kiệm thời gian, tạo hình ảnh đẹp cho chính doanh nghiệp của mình trước khách hàng.

Đọc quyển sách, em càng cảm nhận rằng, phải thay đổi, phải lắng nghe, phải …phải… rất nhiều. Quyển sách với 21 nội dung chính như:

  1. Hãy cân nhắc kỹ trước khi quyết định tuyển dụng
  2. Xem xét yêu cầu của vị trí tuyển dụng
  3. Lập bản mô tả
  4. Tìm kiếm nhân tài từ khắp mọi nguồn
  5. Phỏng vấn hiệu quả
  6. Tìm người triển vọng nhất (chứ không phải là người giỏi nhất)
  7. Tìm hiểu những thành quả trong quá khứ của ứng viên (một phần để hiểu rõ ứng viên hơn, một phần check lại sự thật so với bản CV, và từ đó có thể phát huy thế mạnh cho UV nếu nhận họ vào làm tại doanh nghiệp mình)
  8. Kiểm tra thật kỹ hồ sơ xin việc
  9. Áp dụng nguyên tắc số 3

Link nghe tại: https://www.youtube.com/watch?v=bNUyf05cR1I

  1. Tỉnh táo khi ra quyết định
  2. Thỏa thuận mức lương phù hợp
  3. Tạo một khởi đầu thuận lợi (để nhân viên mới không cảm thấy lạc long, và họ thích nghi nhanh hơn với môi trường công ty, tiết kiệm thời gian, nhanh chóng hoàn thành tốt công việc)
  4. Tạo bước khởi đầu mạnh mẽ (cũng như tạo ra động lực chiến và cố gắng cho các nhân viên)
  5. Nhanh chóng giải quyết các mâu thuẫn (tránh để phát sinh lâu, gây ảnh hưởng tới tâm lý làm việc chung của toàn công ty, tránh chia rẽ, gây bè phái, mất đoàn kết nội bộ)
  6. Phân công công việc hiệu quả (chia đầu việc theo đúng năng lực, thế mạnh của mỗi nhân viên)
  7. Tin vào những động cơ tốt
  8. Đáp ứng những nhu cầu của nhân viên (Đương nhiên phải là những nhu cầu chinh đáng)
  9. Chia sẻ trách nhiệm quản lý (tránh ôm đồm mà bị áp lực khối lượng công việc quá nhiều, và để các thành viên có thể phát huy quyền làm quản lý của chính mình)
  10. Làm cho nhân viên cảm thấy mình quan trọng (họ sẽ cố gắng dốc toàn sức vì mục tiêu chung của công ty)
  11. Tạo một môi trường làm việc lý tưởng (để các nhân viên thoải mái làm việc và hoàn thành tốt công việc, làm việc sáng tạo hơn)
  12. Luôn quan tâm tới nhân viên

Tóm lại, mượn tiêu đề giới thiệu quyển sách của nhà xuất bản, có thể kết luận như sau: Bí quyết tuyển dụng và đãi ngộ người tài là một cuốn sách hữu ích cho tất cả nhà quản lý, trợ lý, doanh nhân và nhà điều hành, những người có liên quan đến công việc nhân sự và tuyển dụng. Qua mỗi chương, bạn sẽ từng bước học được những bí quyết, những phương pháp và kỹ thuật mà bạn có thể áp dụng ngay để chiêu mộ nhân tài và nâng cao hiệu quả làm việc của họ sau khi tuyển dụng. Nếu áp dụng thường xuyên những nguyên tắc này, bạn sẽ trở thành một trong những nhà quản trị giỏi nhất, mang đến những đóng góp to lớn và giá trị cho tổ chức.

Bản thân em thấy rằng: Mỗi quyển sách cho em một ý tưởng mới về cách làm việc. Không nhất thiết cứ phải quá thành kiến với các quyết định của quản lý, họ cũng có những cái khó của họ, cái quan trọng quyết định đó mình nhìn thấy có lợi cho đa số, cho bản kế hoạch lâu dài, chiến lược.​


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2014.10.12 – Chân ngắn sao phải xoắn, Huyền Lê, Lê Hồng Quyên

“CHÂN NGẮN SAO PHẢI XOẮN”

chan-ngan-sao-phai-xoan

(Mặc dù chị Hường đã có một bài CNS này, nhưng vì nghe hấp dẫn, em trót mượn sách đọc và hứa viết CNS nên giờ em trả nợ nè, hihi. Hôm offline e trả sách chị nhé chị Hường 🙂 )

Có lẽ vì nhân vật câu chuyện có ngoại hình na ná như tôi, có lẽ nàng ấy cũng ngang ngạnh như tôi, có lẽ nàng ấy cũng quyết liệt như tôi…nên tôi đã chọn tác phẩm này làm cảm nhận đầu tay cho năm 2014 – một năm tôi tạm gọi là vật lộn với sự nghiệp học hành để xứng tầm với cái “bình dân” của thiên hạ, quyết tâm lấy bằng được cái bằng Đai học cho bằng anh bằng em, và chỉ còn vài tháng nữa là chạm tới niềm mơ ước nhỏ nhoi đó. Còn tỉ thứ tôi thấy phải học, song lúc này thấy học ở một cô nàng những tính cách đáng học hỏi để vươn mình trong cuộc sống thật cần thiết, tên cô ấy là ĐỖ TIẾN PHƯƠNG

Tiến Phương, cái tên tôi cảm nhận có phần nam tính sở hữu ngoại hình không thể mê nổi “đôi mắt híp như sợi chỉ…mặt đen, mắt híp…nhan sắc thuộc dạng khó cải tạo bởi ngoài làn da điển hình của Bao Công và đôi mắt sợi chỉ của nàng Tây Thi Đậu Phụ ra, thì phải nói rõ thêm một chân lý nữa, thì đó là dù sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng cặp chân của tôi thì mãi mãi dừng ở 89 phân…” Và sự vớt vát lại là cô nàng này rất thông minh, học hành sáng dạ, thi đỗ Đaị học, được tuyển thẳng lên Cao học, lấy bằng Thạc sỹ khi 25 tuổi, nàng có tới tận 2 thằng bạn cực thân là Bi Ve và Cây Sậy. Điểm nổi bật nữa là Nàng là người rất tự tin, tính tình ương ngạnh cùng bản tính mê trai đẹp đó gây ra biết bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười cho chính cuộc sống của nàng thêm thi vị hơn…

Đầu tiên là cuộc đụng độ với anh chàng cảnh sát đẹp trai như siêu mẫu Vương Lực Hoành, khi mà cô trót “vượt đèn đỏ”, phải nói rằng đoạn tả về cuộc trao đổi này, tác giả đã lột trần được nét ngây thơ, háo trai và rất đời thực những suy nghĩ cũng rất thực với lối sống hàng ngày, không hoa mĩ nhưng lại rất lung linh. Tôi thích nhất câu cuối “Tôi thầm rủa anh ta, nhưng anh ta lại nhìn tôi mỉm cười, thế là tôi…. Chết lịm. Đấy, đến chết vẫn còn háo sắc là thế đấy”. Câu này làm tôi bật cười sảng khoái và tôi bắt đầu đọc tiếp câu chuyện với sự tò mò về cô nàng cá tính này.

Bản tính mê trai luôn thường trực trong nàng, nàng thức hàng đêm để viết hàng ngàn lá thư cho anh chàng Lãng Tử “Minh Phúc”, nàng biết anh chàng đó rất nãng tử và đã có người yêu, nhưng nàng vẫn cố tiếp cận và yêu đơn phương. Lần đầu nàng gặp mặt anh khi chả may chạy thẳng vào nhà vệ sinh, khi thì đứng ở điểm chờ xe buýt, anh ấy vẫy cô người yêu thì nàng tưởng vẫy mình và nàng hồn nhiên đáp lại, mà sau này chàng bảo nàng lúc đó trông như đứa hâm hâm J. Cho tới khi anh chàng ấy đi lấy vợ thì nàng biết mình hết cơ hội, nàng bị thất tình, nhưng cách nàng thất tình cũng thật dễ thương, nàng tỏ ra ngang ngạnh và chứng tỏ cho anh chàng Minh Phúc phải hối hận khi bỏ qua nàng, cuối cùng nàng đạt được mục đích khi Lãng Tử ly hôn vợ và 2 người đã có thời yêu nhau, nhưng 2 người cặp với nhau không lâu thì chia tay. Với hàng loạt hành động ngộ nghĩnh và hơi điên tí khi nàng thả cái khăn tay mà bà ngoại tặng để gây chú ý cho Lãng Tử thì cái khăn bị cơn gió đưa lên tận ngọn cây, nàng cố nhớn người lấy khăn thì bị thiên hạ tưởng nhầm nàng tự tử. Chính sự hiểu nhầm đó thu hút sự chú ý của Lãng Tử và Lãng Tử ngày càng chết mê chết mệt cô, bằng mọi cách tán đổ cô: khi thì nhờ anh chàng Hô – Răng (Răng Hô) tặng hoa, khi thì bay từ Sài Gòn về thăm cô một tí buổi trưa vì biết cô bị ngã và bị khâu 5 mũi, khi thì đưa đi dạo dưới khung trời mưa, khi tặng dây chuyền, khi thì nói những câu mùi mẫn và lãng mạn… nói chung là đã chạm tới đáy trái tim rung động của cô, và  2 người đã yêu nhau. Nhưng cuộc tình đã nhanh chóng kết thúc khi Mẹ chàng xúc phạm tới nàng theo kiểu nàng yêu anh ấy chỉ vì tiền. Cái sự thất tình cũng thật dễ thương, nàng rủ anh chàng Hoành Tá Tràng vào nhà nghỉ J))) nhưng không như mọi người nghĩ nhé, tình huống này cực kỳ trong sáng! Vậy là kết thúc mối tình đẹp từ đơn phương tới tình yêu dành cho nhau và nàng đơn phương chấm dứt tình yêu với chàng Lãng Tử.

Lại nói tới Hoành Tá Tràng, phải nói anh chàng này là trung tâm của mọi sự rắc rối mà cô gây ra, cũng như là người luôn bên cạnh cô khi cô đau khổ nhất hay tức giận nhất. Trong mọi tình huống khó khăn anh luôn là người xuất hiện đúng lúc, hay nói chính xác đa phần do cô gọi với kiểu ra lệnh anh phải tới thì đúng hơn. Đại loại như anh chàng này là người lấy chiếc khăn từ ngọn cây xuống cho cô ấy, là người đưa cô ấy vào nhà nghỉ theo lệnh cô ấy, là người tới đón cô ấy khi bị mẹ Lãng Tử nhục mạ, cũng là người gián tiếp gây ra vết khâu 5 mũi ở chân để ngày ngày phải đón đưa cô đi làm… bất ngờ lại là anh chàng hàng xóm một thời trẻ trâu cô ném cho chảy máu đầu, vì thế mà cái tường giữa hai nhà bị xây cao hơn 3m, con trẻ không chơi với nhau….thế nhưng nói như cô ấy tự nhận, dù có gây ra hàng tá chuyện rắc rối thì anh ấy vẫn không làm mất đi vẻ mặt dễ thương. Hình ảnh anh chàng này xuất hiện không nhiều như Lãng Tử xuất hiện trong cuộc sống của cô, nhưng đọc tác phẩm mọi người sẽ luôn thấy một hình bóng quen thuộc luôn theo sát và bảo vệ cho Tiến Phương.

Đoạn lại nói tới khi nàng đi làm, nàng luôn là trung tâm của sự chú ý của cả công ty từ ngày đầu. Lý do nàng bám trụ và đi làm tại nơi có ông Sếp vừa già vừa xấu chỉ vì Lãng Tử làm ngay tầng dưới. Nhưng chính điều đó đã giúp nàng phát hiện ra một bí mật mà mẹ nàng che giấu bao nhiêu năm, cuối cùng nàng lại là con gái của sếp – cô chủ nhỏ của công ty. Khỏi phải nói, nàng cảm thấy hạnh phúc nhường nào.

Câu chuyện kết thúc có hậu, nàng đã tìm được Bố sau bao năm thất lạc, gia đình nhỏ hạnh phúc, và giờ nàng chính thức không còn FA nữa, nàng đã tìm thấy một tình yêu đẹp với anh chàng cảnh sát Vương Lực Hoành. Hai thằng bạn thân thì Cây Sậy có vợ con, Bi Ve cũng có cô người yêu dễ thương… Nàng mỉm cười hạnh phúc và mãn nguyện, hài lòng với cuộc sống hiện tại và những gì mình có. Bản thân tôi đọc câu chuyện này cũng phải phá lên cười nhiều lần vì tính hồn nhiên, những pha gây cười rất ngộ nghĩnh của cô nàng tuổi dần này, trông nàng như trẻ con và cực kỳ đáng iu ở tính cách và sự lạc quan.

KHÔNG TIN, BẠN THỬ ĐỌC MÀ CẢM NHẬN XEM!

Đấy, chân ngắn tại sao phải xoắn, chúng ta – những cô gái chân “dài 89 phân” hãy cứ tự tin nhóe J