Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.11.08 – Lựa chọn của trái tim, Nicholas Sparks, Love Rosemary

Nicholas Sparks là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất cả trong và ngoài nước Mỹ vì một lý do: Ông viết những câu chuyện cho thấy niềm khao khát điều quý giá nhất mà con người sở hữu là: tình yêu!

—-

Nhẹ nhàng và mang tới những rung động chậm, sâu sắc, cuốn tiểu thuyết tình yêu của Nicolas Spark là câu chuyện đẹp giản dị xoay quanh những năm tháng từ tình yêu đến cuộc sống hôn nhân trong đời những con người trẻ tuổi, để rồi hơn một lần đặt nhân vật chính và chúng ta đối diện trước những câu hỏi khó khăn về tình cảm, hy vọng và sinh mệnh:

“Ta nên đi xa tới đâu nhân danh tình yêu? Chỉ riêng hy vọng thôi có đủ để kéo dài một sự sống?”

Lua-chon-cua-trai-tim

Nhân vật chính là ai? Họ là người thế nào?

Travis Parker: Trong một thị trấn nhỏ ven biển vùng Bắc Carolina, Travis Parker, một bác sĩ thú y, là một người đàn ông thành đạt ở tuổi 30, anh đã có mọi thứ một người đàn ông mong muốn: công việc tốt, những người bạn hay, một ngôi nhà nhìn ra biển, du thuyền riêng , một cuộc sống tự do phóng khoáng, anh yêu động vật, trẻ nhỏ và tất nhiên. Anh độc thân 🙂

Gabby Holland: Một y tá tại bệnh viện nhi mới chuyển tới sống cạnh nhà Travis. Cô xinh đẹp, nhiệt tình, thông minh, tốt bụng, vị tha, kiên nhẫn, một mẫu con gái truyền thống điển hình, luôn ngoan ngoãn sống theo định hướng của cha mẹ, để vô tình không phát hiện được những niềm yêu thích đặc biệt riêng hay những khả năng tiềm ẩn trong cô. Cô có sự nhút nhát, bộc trực , đôi chút ngốc nghếch. Gabby đang yêu một người đàn ông khác rất thực tế, Kevin và nghĩ rằng sẽ chấp nhận chờ đợi một cuộc sống hôn nhân với anh.

Chuyện gì xảy ra với những con người ấy?

Gabby Holland xuất hiện trong một tình huống khá nực cười: Đập cửa nhà Parker để đòi sự công bằng cho Molly – chú chó cưng của cô nàng bỗng dưng mang thai, mà cô nghĩ “thủ phạm” chỉ có thể là Mobby – chó cưng của chàng!!!!

Mối quan hệ “hàng xóm” của Travis và Gabby đã bắt đầu như thế, từ sự quan tâm tới thú cưng, rồi những cuộc dạo chơi trên du thuyền, những buổi tiệc đêm, một ánh nhìn âu yếm, một nụ hôn bất chợt… Travis nhận ra mình đã “phải lòng” Gabby, dù sự thật là cô đã có bạn trai. Bất chấp tất cả, họ đã đến với nhau và kết thúc bằng một cuộc hôn nhân hạnh phúc, hai đứa trẻ xinh xắn, dễ thương. Travis và Gabby giống như hai mảnh ghép ăn khớp với nhau trong một bức hình, người này hỗ trợ cho người kia, dẫu không tránh khỏi những cãi vã hay xích mích của mối quan hệ hôn nhân thông thường, nhưng họ là một gia đình hạnh phúc, không ai có thể phủ nhận điều đó, cho đến một ngày tai nạn ô tô thảm khốc xảy ra.

“Ngày hôm sau, anh tỉnh dậy trong đau đớn với một cánh tay bị nghiến nát, còn Gabby thậm chí đến giờ vẫn chưa một lần tỉnh lại.”

Gabby ở trong tình trạng sống thực vật trên giường bệnh. Lúc này Travis đứng trước một lựa chọn khó khăn: nghe theo tiếng gọi trái tim mình hay là làm theo lời hứa với Gabby – lời hứa trong một bản di chúc sống, cam kết rằng sẽ để cho Gabby ra đi thanh thản nếu cô rơi vào tình trạng hôn mê như hiện tại. “Cái chết bao giờ cũng buồn, song cũng là điều không thể tránh, nên đó là lý do đầu tiên em ký vào tờ di chúc sống. Bởi em yêu anh và các con rất nhiều.”

Người ta nên đi xa đến đâu, nhân danh tình yêu? Hơn một lần, Travis đã tự hỏi bản thân mình như thế. Và cũng hơn một lần, anh để cho trái tim mình lên tiếng, để cho tình yêu dẫn đường. Chúng ta nên đi xa đến đâu? Thật khó để biết được khi cuộc đời này là muôn vàn khó khăn thử thách và những giới hạn mà đôi khi do cuộc sống, đôi khi do chính bản thân con người ta đặt ra. Những giới hạn là cần thiết để cân bằng và duy trì cuộc sống này, nhưng nhân danh tình yêu, cũng có lúc chúng ta cần phải tìm cách vượt qua giới hạn để sống tiếp. Đó là điều mà Travis đã làm, tin tưởng tuyệt đối vào sự lựa chọn của trái tim mình. Và anh đã đi xa hơn chính bản thân mình tưởng tượng, vượt qua giới hạn của sự sống và cái chết bằng sức mạnh duy nhất: thương yêu. Anh chọn để Gabby sống thực vật và chăm sóc cô hàng ngày với tình yêu thương chưa bao giờ vơi trong suốt những ngày tháng ấy.

Cuối cùng Gabby cũng tỉnh dậy. !

Có gì đặc sắc trong câu chuyện?

Nhẹ nhàng, sâu lắng, mạch văn đều đều tuôn chảy, Nicholas Sparks không lợi dụng kịch tính nhưng vẫn có sức dẫn dụ độc giả để chính họ có thể tìm lại được những rung động yêu thương của chính mình: gặp gỡ, làm quen, trở nên thân thiết, chìm đắm trong cảm giác nhớ nhung trống vắng rồi yêu thương và cuộc sống hôn nhân có cả sóng gió và hạnh phúc. Bên cạnh đó có sự hóm hỉnh, ấm áp trong giọng văn, yếu tố để làm thế giới truyện vừa lãng mạn, ngập tràn tiếng cười, tình yêu, niềm hy vọng vừa có cả những phút giây đau nhói.

Tác giả muốn truyền tải điều gì?

Rằng trong cuộc sống này, hạnh phúc không khó để kiếm tìm. Nó có thể ở ngay bên cạnh bạn, hàng ngày, hàng giờ. Thế nhưng việc tìm được hạnh phúc và nắm giữ nó lại hoàn toàn khác nhau. Để giữ gìn hạnh phúc, bạn cần rất nhiều đức tin, yêu thương và kiên nhẫn. Cho nên hãy nắm chặt tay khi còn có thể, và hãy để cho trái tim mình tự chọn đường đi…!

500_d455aa8a-edb0-4b6c-bbfa-2afba1bfbac6


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2011.10.06 – Lãnh đạo hướng nội, Jenifer B. Kahnweiler, Love Rosemary

Càng ngày nhận ra mình càng hướng nội, có phải vì thế mà hợp với những môi trường làm việc hướng nội và các sếp hướng nội không nửa ~.~ 2 sếp nữ ở trung tâm là hướng ngoại, còn 5/6 sếp ở dự án đều hướng nội. Mình không hiểu tại sao họ hướng nội mà có thể thành sếp và thêm nữa là sao…làm sếp rồi mà họ vẫn ko đỡ hướng nội : ))

lanhdaohuongnoi_1

Bốn thách thức chính mà nhà lãnh đạo hướng nội phải trải qua:

1. Sự căng thẳng: Người hướng nội sẽ phải trải qua công việc quá tải, các triệu chứng về sức khỏe và kiệt sức.  Để khẳng định năng lực của mình và thiện chí làm việc, người hướng nội không xác định được giới hạn và yêu cầu công việc của cấp trên, dẫn tới họ nỗ lực hoàn thành công việc ===> quá tải trong công việc, dẫn tới rạn vỡ trong mối các mối quan hệ với người yêu, bạn bè. Sự thiếu tự tin và an tâm trong các mối quan hệ xã hội, dẫn tới tình trạng căng thẳng và những triệu chứng về sức khỏe mà người hướng nội thường gặp phải: đau đầu, đau lưng, đau bụng. Những nhà lãnh đạo hướng nội có thể cảm thấy kiệt sức vì phải “diễn”, “phải thể hiện vai trò” trước “quá nhiều người sôi nổi và vui vẻ”. Những nhà lãnh đạo hướng nội thường xuyên tự ý thức về mình và điều này có thể làm họ hao tổn nhiều năng lượng.

2. Sự khác biệt trong nhận thức: Những người hướng nội gây ra những ấn tượng tiêu cực, bị cho là người có tư duy chậm và thiếu quả quyết.  Có thể giải thích như sau, người hướng nội thường im lặng, kiệm lời nên họ có thể tạo ra ấn tượng là người thờ ơ, lạnh lùng, thiếu nhạy cảm, thô lỗ, quá nghiêm túc…hay có thể đang ủ mưu gì đó @.@ Có vẻ như mọi người đã ấn tượng sai, bởi bên trong họ có sự mạnh mẽ, tự chủ và thông mình…! Thêm vào đó, những người hướng nội thường thích lắng nghe, nên họ được cho là chần chừ, không biết đấu tranh, thiếu kiên quyết. Nhưng, “người có tính cách trầm tĩnh- mới là một nhà lãnh đạo mạnh mẽ”.

3. Chệch hướng trong sự nghiệp: Những người hướng nội có kiến thức và chuyên môn nhưng hạn chế ở các kỹ năng giao tiếp, do đó họ thường bỏ lỡ các mối quan hệ, không được coi trọng đúng mức, không tham gia vào các “đề tài chính trị tại công sở” và họ làm việc chăm chỉ hơn nhưng không thông minh hơn.

4. Hình ảnh mờ nhạt: Do không thể hiện được mình trong công việc, họ thường rút lui về phía sau thay vì thường trực trong trí nhớ của cấp trên, họ thường ít đưa ra ý kiến (ý kiến về văn bản tốt hơn là ý kiến về lời nói),  điều này dễ gây hiểu nhầm, không được lắng nghe và không gây được ảnh hưởng tới người khác ===>> Họ có hình ảnh mờ nhạt.

Phương pháp 4P:

1. Prepare: Chuẩn bị: Bằng cách sử dụng thời gian yên tĩnh của mình, bạn lên kế hoạch và chuẩn bị  kiến thức, tinh thần, mục đích,suy nghĩ, các giả thuyết, ghi chép, tập luyện hay quan sát phong cách giao tiếp của người khác ==>> Sự căn thẳng sẽ giảm đi, sực khác biệt về nhận thức được rút gắn.

2. Presence: Hiện diện: Hãy tập trung vào giây phút hiện tại và những người mà bạn đang ở bên, đặt những câu hỏi thông minh đã chuẩn bị trước , thể hiện sự quan tâm chân thành. Bằng cách thể hiện sự hiện diện, bạn cũng trở nên thật hơn.

3. Push: Thúc đẩy: “Hãy làm việc mà bạn sợ làm nhất”. Những nhà lãnh đạo hướng nội vượt ra khỏi vùng an toàn, chấp nhận rủi ro để có cơ hội cho người khác thấy tiềm năng của mình.  Có một lý lẽ để thuyết phục chính mình “Bạn vẫn muốn biết điều bạn có thể làm được trong thế giới này”.

4. Practice: Thực hành: Những hành vi thay đổi của bạn có thể lạ lẫm ban đầu, nhưng sự luyện tập có ý thức sẽ giúp khép lại những nhận thức khác biệt, gia tăng niềm tin và uy tín của bạn, đưa sự nghiệp của bạn phát triển.

Trắc nghiệm

Chương 3 là bản trắc nghiệm điểm mạnh và điểm yếu trong các kỹ năng: nói trước đám đông, quản lý và lãnh đạo, quản lý dự án, quản lý cấp cao, hội họp và xây dựng quan hệ.

Kỹ năng lãnh đạo và 4P

Chương 5-6-7-8-9 sẽ hướng dẫn bạn sử dụng quy trình 4P (chuẩn bị, hiện diện, thúc đẩy và thực hành) giúp bạn phát triển điểm mạnh và sửa chữa điểm yếu liên qian tới các kỹ năng lãnh đạo mà bạn nhận ra trong bài trắc nghiệm trên.

Cuối mỗi phần hướng dẫn về chữ P, sẽ có bảng tổng hợp rất xúc tích như thế này 😀 Độc giả có thể nhanh chóng tóm tắt được các ý quan trọng cho từng chữ P 🙂

2013-10-23 20.00.13

 

68

 

11

 

12

 

15

 

17

 

Chúc các bạn hướng nội sẽ hạnh phúc trong thế giới của mình, và chúc các bạn hướng ngoại sẽ thêm yêu quý các bạn hướng nội ;)) hihi

 

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.09.04 – Đi tìm niềm tin thời Internet, Alan Phan, Love Rosemary

Đi tìm niềm tin thời Internet!

“Chúng ta sống trong thời đại của Internet, thông tin đầy rẫy nhưng không phải cái gì cũng đáng tin; khi thông tin tràn ngập đủ loại, chúng ta dễ bị “tung hỏa mù”, lạc lối giữa cả rừng thông điệp chồng chéo, đan xen, nhập nhằng, rối rắm… Không biết phải nên tin cái gì và không tin cái gì. Cho nên, lẽ dĩ nhiên phải đi tìm niềm tin để định hướng cho nhận thức của mình”.

Một cuốn sách được phát triển logic, bắt đầu là những đánh giá, so sánh, nhận định về “tài sản mềm”, về bài học rút ra trong kinh doanh, về nguyên lý nền kinh tế thực và thế hệ 9X. Tiếp tới, là những bài viết về vấn nạn kinh tế Việt Nam. Tiếp ngay sau đó là những tư duy giải pháp rõ ràng, thiết thực, sâu sắc. Và cuối cùng ta sẽ bắt gặp Alan Plan ở “Góc nhỏ bình yên”, chứa đựng giá trị nhìn nhận của ông về tình yêu, tiền bạc, thú vui hưởng lạc, những miền đất, và một Việt Nam mà ông ấy yêu.

Cơ sở của niềm tin?

Phần đầu của cuốn sách ông có những so sánh về tài sản mềm của Việt Nam. Có lẽ nhiều người sẽ cảm thấy đó là so sánh lệch lạc giữa 1 nước đang phát triển, đầy khủng hoảng và rối rắm với một đất nước phát triển mạnh nhất trên thế giới, và nền văn hóa cũng như kinh tế của nó luôn gây ra những ảnh hưởng sâu sắc cho tất cả các quốc gia khác trên thế giới. Song ở góc nhìn của mình, sự so sánh này là đáng, đúng và cần.  

+ Tài sản mềm của Việt Nam mà Alan Phan nhắc tới là con người (tuy nhiên do nền giáo dục và tư duy sao chép nên con người Việt Nam chưa thực sự phát triển được sự sáng tạo và những đức tính tốt sẵn có); Thương hiệu quốc gia (đáng buồn là Việt Nam chỉ được nhớ tới với những chiến thắng vĩ đại quá khứ và chiến tranh, còn sau đó thì chưa có gì thực sự nổi bật); Vị thế trên thị trường (Alan Phan tin rằng Việt Nam sẽ dẫn đầu tại ASEAN nếu biết tập trung phái triển hai nghành là nông nghiệp công nghệ cao và IT); Văn hóa gia đình và xã hội (Người Việt đoàn kết và muốn thay đổi thì cần thay đổi tư duy từ trí tuệ của trí thức, đổi mới toàn diện, và tốt nhất chính phủ nên ít can thiệp vào vận hành kinh tế tư nhân).

+ Trong khi đó, ở Mỹ, những tài sản được nhắc tới là niềm tin của người dân vào giao ước xã hội “tôi bình đắng và tự do”; Văn hóa mỹ quốc sáng tạo trong trí tuệ, hăng say trong công việc, tôn trọng riêng tư, luôn cố gắng trong mọi hoàn cảnh, và lạc quan vào sự thành công tối hậu của mục tiêu đời mình; Nguồn trí tuệ và tài năng; Thương hiệu quốc gia; Cơ chế chính trị và xã hội.

Tiếp theo sau đó là một vài câu chuyện về những người thành công và qua đó là bài học làm cơ sở cho những doanh nhân trẻ. “Bài học từ Gary” và  ”California Dreaming” đề cập tới nguyên lý chú trọng tới giải pháp và nếu biết sáng tạo, chúng ta sẽ tìm ra giải pháp cho mọi vấn đề; “Nguyên lý cho một nền kinh tế thực” nhắc tới nguyên lý dân có giàu, nước mới mạnh, phải có hủy diệt mới có sáng tạo, giá thị trường luôn chiến thắng, giấy tờ hay lời nói ko sản xuất được giá trị và cha chung không ai khóc (ý nói tới việc sử dụng tiền của người khác để thực hiện công việc của mình).

Thế hệ 9X cũng được ông nhắc tới trong phần này với những lời khuyên về yếu tố căn bản của mọi thành công bền vững trên thương trường: động lực, sức khỏe, thời gian, hành động, kiến thức và may mắn.

45box1_8fce1

Niềm tin phải đối mặt với vấn đề gì? Các vấn nạn kinh tế xã hội!!!

Đôi khi sống lặng lẽ trong thế giới lạc quan của mình, mà nhiều người quên mất cái hiện thực và cái nhìn về những yếu kém. Alan Plan với một cái nhìn lý trí hơn, chân thực và rõ ràng nhưng không hề trần trụi. Đâu đó trong những bài viết người đọc tìm được chính mình ở đó, nhìn vào sự yếu kém của mình mà nhận ra và phấn đấu. Ông luôn giữ một giọng văn mỉa mai nhẹ nhàng, nhưng không thù ghét vứt bỏ, mà chỉ là một sự nỗ lực mong người đọc có thể hiểu, tỉnh ra và đi tìm con đường thay đổi.

Hai yếu kém chết người của doanh nhân Việt Nam là khả năng quản trị tài chính và hai là rủi ro trong đạo đức kỷ cương. Sự lười biếng thay đổi. Đầu tư đa nghành. Lạm phát. Sự năng động không cân đối. Sự ngại ngùng ra biển lớn. Nợ xấu, nợ công. Gói kích cầu bất động sản chỉ làm tình hình rối hơn, cầm cự và chậm quá trình thay đổi tích cực. …”Những điều không thay đổi trong năm thì phần lớn các bạn đã biết: Việt Nam sẽ đứng đầu bảng thế giới về ăn nhậu tiêu xài, về chỉ số hạnh phúc, về tại nạn giao thông, về ô nhiễm môi trường, về kỹ nghệ làm quan và về ổn định chính trị”…Vâng, tôi tự viết bên cạnh những dòng này 3 từ cảm nhận “xấu hổ quá”./!!!

Các vấn đề mà theo ông được đặt ra trong nền kinh tế của Việt Nam là : sản phẩm hay dịch vụ đang tồn tại trong mô hình kinh doanh? Ban quản trị thực sự có kiến thức và kinh nghiệm? Kế hoạch tiếp thị có thực sự hiệu quả? Và hiệu quả tài chính có thực sự đạt được?

Niềm tin và tư duy giải pháp?

Phần quan trọng nhất đây. Có cơ sở, hiểu vấn nạn phải đối mặt và giải pháp là gì?

1239611_606878306001977_876148564_n

“Hãy để chúng chết đi” nhấn mạnh “Hãy tin dân và giao quyền lại cho các doanh nghiệp tư nhân tự ứng xử. Trong sáng tạo và hồi sinh sẽ có mồ hôi và nước mắt. Trong quá trình trưởng thành các em thường chịu nhiều gian truân đau đớn. Vài em sẽ không qua khỏi. Nhưng đây là định luật của thiên nhiên”. Vâng ở tầm vĩ mô là giải pháp kinh tế, ở tầm vi mô nó là giải pháp cho chính tôi!!!

“Cấm đái bậy” là cái nhắc về việc thay đổi thói quen, hành động nhỏ nhặt để từ đó, càng làm nhiều sẽ càng gặt hái được thay đổi tốt. “Con rắn không thay da thì phải chết. Những đầu óc không chịu cởi mở thay đổi sẽ ngừng hoạt động”. Một gáo nước lạnh nhưng mà tỉnh. 

“Để ngày mai tươi sáng hơn” nhấn mạnh tới việc tập trung đầu tư hai nghành nông nghiệp và công nghệ thông tin.

“Tự tin để vượt bão”, thay đổi để vượt bão.

“Tái cấu trúc”.

Các vấn đề về bất động sản, vàng, sàn chứng khoán, các thay đổi trong cơ cấu nghành nghề, Có một cái gì đó vẫn khó hiểu với mình, nên có lẽ mình cần đọc thêm hiểu sâu hơn và chia sẻ vào một dịp khác. Bây giờ , không khí sẽ được làm dịu nhẹ với những bài viết về “Góc nhỏ bình yên”.

“Góc nhỏ bình yên của Alan Phan”

1186275_607626722593802_1070958817_n1236801_607626622593812_590677659_n

Đó là Eau Vive với mối tình đầu và hình ảnh người con gái đẹp trong trẻo. Đó là Buôn Mê Thuật của thiên nhiên và tuổi trẻ. Đó là cái nhìn về phần còn lại, người phụ nữ Việt, hãy luôn là người lý tưởng để tìm được người lý tưởng của đời mình. Đó là hình ảnh về người cha với con trai. Đó là quan điểm về tiền khi ông nhận ra tất cả những người mà ông yêu thương đều cần hoặc là yêu tiền. Và đó, vẫn còn đó trong ông là tình yêu quê hương Việt Nam trong “50 điều đáng yêu của Việt Nam”.

Có lẽ quá dài cho một bài cảm nhận sách, nhưng quá ngắn cho những gì nó thực sự chứa đựng và quá đơn giản so với những cảm xúc phức tạp khi đọc cuốn sách. Đâu đó, sự đổi thay sâu thẳm đang lớn lên.

22.09.2013


2 phản hồi

2013.06.12 AQ – Chỉ số vượt khó, Paul G.Stoltz, Love Rosemary

Trong bài phát biểu đầu năm học của thầy hiệu trường Nguyễn Hòa, Trường Đại học Ngoại Ngữ- Đại học quốc gia Hà Nội. Thầy có nói hai câu như thế này:


“Chỉ số thông minh IQ cũng rất quan trọng, nhưng nó chỉ chiếm 20%- 30% thành công thôi, điều quan trọng nằm ở chỉ số đam mê PQ và quản lý nghịch cảnh AQ.
Tôi không chúc các em giàu có, kiếm được thật nhiều tiền. Tôi muốn chúc các em làm được điều gì đó có ích cho bản thân và cho cộng đồng, cho xã hội”. 

Có hai chỉ số đã được thầy Hòa nhắc tới. Đó là PQ- Chỉ số đam mê và AQ- Chỉ số vượt khó. Sau khi “vượt khó” để đọc đi đọc lại cuốn sách này và đã có  ứng dụng, em Loan mới dám chia sẻ với mọi người về một yếu tố để hiểu và thúc đẩy thành công, một thước đo phản ứng của chúng ta với khó khăn nghịch cảnh và một công cụ có cơ sở khoa học vững chắc giúp chúng ta nâng cao khả năng phản ứng với nghịch cảnh- AQ (Adversity Quotient – /əd´və:siti/ /´kwouʃənt/). Cuốn PQ em sẽ chia sẻ sau khi em ứng dụng nó thành công ^^

Mến sách – AQ Chỉ số vượt khó

 
Và nghịch cảnh trước mắt là sẽ có một bài cảm nhận sách rất dài đấy ạ ^^ Mọi người bình tĩnh, em muốn mọi người làm như sau: Nhận diện và suy nghĩ ngay rằng bài CNS này sẽ rất dài và tốn thời gian đọc, thậm chí đang đọc chán quá có thể bỏ dở ko đọc nữa :)) => Dài do em viết, nhưng đọc hay không là quyết định của mọi người, dù có dài hay ngắn thì nếu đã muốn đọc là đọc hết cho xem =)) => Mọi người có thể hoàn toàn hiểu rằng mình có thể kiểm soát việc mình muốn đọc hay không rồi, giờ hãy hướng suy nghĩ của mọi người rằng “biết đâu bài CNS này lại cung cấp 1 kiến thức mà có ích cho mình vào một lúc nào đó” và biết đâu đọc tới chữ cuối cùng thì lại có gì đó bất ngờ ;)) hihi => Xong rùi, ko nghĩ nữa, giờ mọi người hành động bằng cách chầm chậm “See more” và đọc xong thì comment cho em phát 
 
Chúng ta sẽ có 3 chặng theo 3 phần cuốn sách. 
Chặng 1: Hãy tưởng tượng trước mắt bạn là một ngọn núi cao, phủ đầy băng tuyết. Bạn đứng ở phía xa và hướng ống nhòm về phía ngọn núi ấy. Bạn thấy có những người vẫn đứng ở chân núi chưa dám bắt đầu cuộc hành trình, bạn cũng thấy có những người đã bắt đầu dựng trại ở lưng chừng ngọn núi, và trên cao hơn, có những người đang nỗ lực leo lên. Nếu thành công là ” mức độ mà con người có thể tiến về phía trước và lên cao, phát triển sứ mệnh cả cuộc đời mình , vượt qua tất cả mọi trở ngại hay các kiểu nghịch cảnh”, thì người bỏ cuộc, người cắm trại hay người leo núi, ai là người thành công nhất? (Phần này câu phản ứng, anh/ chị có câu trả lời mà ;))
Người bỏ cuộc thích sống cuộc sống thỏa hiệp, đối phó với công việc, có những mối quan hệ quen biết ko đích thực, chống đối sự thay đổi, luôn nói ngôn ngữ tiêu cực, mang lại ít đóng góp cho xã hội và đương nhiên khi gặp nghịch cảnh, họ ko có khả năng đương đầu. 
Người cắm trại có sự hài lòng với những hy sinh mà mình đã bỏ ra để leo tới lưng chừng ngọn núi, có chút chủ động trong công việc, có những mối quan hệ an toàn, có thể chấp nhận sự thay đổi, có ngôn ngữ lý do cho sự dừng lại của mình, có một số đóng góp ko lớn, có nỗ lực đương đầu với nghịch cảnh, nhưng nỗ lực lại giảm dần theo thời gian.
Người leo núi sống có mục đích, tin tưởng vào bản thân họ, họ làm cho mọi việc xảy ra theo quyết tâm của họ, họ có những mối quan hệ cam kết, có nghĩa và họ luôn muốn phát triển mối quan hệ đó, họ là người phát triển những thay đổi tích cực, ngôn ngữ thể hiện hướng đi của họ, họ là người có nhiều đóng góp cho xã hội và luôn ý thức phát triển bản thân. Với họ, nghịch cảnh là một phần cuộc sống.
Bạn là ai trong 3 nhóm người này? Trả lời rồi chúng ta tiếp tục đi tới chặng 2 nhé 🙂 (Tiếp tục câu phản ứng, trả lời rùi mới đc tiếp tục ^^) 
=> Phần đầu cuốn sách cung cấp quan niệm với về thành công, các kiểu phản ứng với nghịch cảnh (tạo ra 3 loại người) và quan trọng là ba khối căn bản của AQ: tâm lý học nhận thức, bệnh học thần kinh và tâm lý thần kinh miễn dịch học @.@ ^^ 
Tâm lý học nhận thức: Những người coi nghịch cảnh là lâu dài, có ảnh hưởng sâu rộng và ngoài tầm kiểm soát thường đau khổ @.@ trái lại những người coi khó khăn là tạm thời, có giới hạn, do bên ngoài và trong tầm kiểm soát lại thường thành công rực rỡ ~.~
Bệnh học thần kinh: Não bộ có thể hình thành thói quen ở vùng tiềm thức của não bộ về cách phản ứng với nghịch cảnh. Nếu bạn hình thành một suy nghĩ, hành động tích cực, thì nó sẽ ăn sâu vào vùng ý thức não bộ và bắt đầu một lối mòn thần kinh mới. Hãy hình thành thói quen phản ứng tích cực với ngay chính nghịch cảnh. Làm ít nhất 21 lần, sau đó não sẽ tự động giúp bạn làm điều đó ^^
Tâm lý thần kinh miễn dịch học: Cách phản ứng với nghịch cảnh, sức khỏe thể chất và tinh thần có mối quan hệ với nhau. Nếu bạn có thể phản ứng tốt với nghịch cảnh, bạn sẽ có sức khỏe thể chất tốt, sức sống, hạnh phúc và niềm vui ^^
 
Chặng 2: 
Nếu các anh/ chị đã đọc tới đây thì hãy tự khen mình đi nhé ^^ Bởi chúng ta đã vượt qua ngay chính sự sợ hãi với cái bài cảm nhận sách dài loằng ngoằng này của em roài :)) Nhưng cũng chia buồn với mọi người là……đây là phần khó hiểu nhất =)) 
Phần 2 của cuốn sách giúp chúng ta đo lường và giải thích chỉ số AQ của chúng ta. Phần này có 1 bảng trắc nghiệm 30 câu, là 30 tình huống nghịch cảnh. Nói thật là em đã loay hoay mãi mới hoàn thành đc bài này, bởi ban đầu ko hiểu bản chất các câu hỏi, mục tiêu của các đáp án, cơ bản là câu trả lời khó hiểu ^^ Sau đó đã phải đọc lại phần 1, đọc trước cơ bản phần sau (đọc lướt để ko ảnh hưởng tới chính kiến khi làm câu hỏi). Và kết quả chỉ số vượt khó của em là 139 điểm. 
Trong đó giải thích: 
C- Control- Khả năng kiểm soát- 38/50
O- Origin and Ownership – Xác định nguồn gốc nghịch cảnh và trách nhiệm giải quyết – 27/50
R- Reach- Phạm vi ảnh hưởng của nghịch cảnh- 40/50
E- Endurance- Tính lâu dài của nghịch cảnh – 34/50
=> Vậy kiểu phản ứng của em có thể là:  CO2RE, CO2RE,=> Từ đó đọc bảng mô tả sẽ hiểu được điểm mạnh, điểm yếu, điểm cần phát huy, điểm cần sửa trong cách phản ứng của mình. Hiểu được hồ sơ phản ứng nghịch cảnh của mình, chúng ta sẽ có cách để tăng chỉ số vượt khó lên ^^ 
Điểm của em: 139/ 200 ^^ => Thuộc khoảng 135-165: Mô tả chung : Bạn có thể kiên trì vượt qua khó khăn tương đối tốt và phát huy được những tiềm năng không ngừng lớn mạnh của mình mỗi ngày. Bạn có thể nâng cao hiệu quả của mình bằng cách điều chỉnh một số lĩnh vực nhất định trong AQ của bạn. Sau đó, đọc cái mô tả trong CO2RE, CO2RE sẽ cụ thể hơn ^^
Cả nhà nên làm thử 1 lần như là làm IQ, EQ. Rất thú vị khi đọc kết quả đấy ạ ^.*
 
Chặng 3: 
Yeah…nếu ai đọc tới đây thì em đoán chỉ số vượt khó cũng phải từ trung bình khá trở lên đấy ạ (từ 95=>200 điểm)
Đây mới là phần quan trọng nhất ạ. LÀM SAO TĂNG CHỈ SỐ VƯỢT KHÓ CỦA MÌNH LÊN? Có thể chỉ tăng bằng cách tăng nhận thức, tăng hình thành thói quen cho não, hay ăn uống tốt hơn để tăng sức khỏe và AQ lên ;)) Chúng ta có một công cụ, Chuỗi LEAD ^^ Em thử làm cái này roài ;)) chưa có phản ứng phụ đâu ạ :))
Phần sử dụng chuỗi LEAD để nâng cao AQ cho bản thân và người khác em đã ứng dụng em sẽ viết. Còn phần “xây dựng văn hóa leo núi” và AQ cho tổ chức thì em ko dám chém vì em có nói thì nó cũng chỉ là lý thuyết, mà em ko thích thế. Có vị lãnh đạo nào qua cầm sách của em đọc, rồi ứng dụng và viết tiếp cho em cái ạ ;))
LEAD => Listen, Explore, Analysis, Do => Lắng nghe, Tìm hiểu, Phân tích và Hãy làm cái gì đó. 
Cho bản thân: Hãy lắng nghe cách phản ứng của chính mình với nghịch cảnh hay chính là cách mà từ trước tới giờ chúng ta hay suy nghĩ và hành động khi có một nghịch cảnh xảy ra. Đó là Listen. Tiếp tới hãy tìm hiểu nguồn gốc và xác định trách nhiệm của bạn đối với kết  quả. Nguồn gốc nghịch cảnh là gì, và mức độ trách nhiệm của bản thân là như thế nào. Nhận trách nhiệm chính là tiếng gọi để hành động. Nhận trách nhiệm, không phải nhận lỗi ạ^^. Đó là Explore. Rồi chúng ta Analysis để phân tích khả năng kiểm soát của bạn thân, mức lan rộng của nghịch cảnh và tính lâu dài của nghịch cảnh. Dựa trên phân tích đó, cuối cùng chúng ta sẽ phải DO- hành động, làm gì đó để vượt qua nghịch cảnh 🙂 
Cho người khác: Trong cuốn sách có rất nhiều tình huống minh họa đc đưa ra và phân tích, việc áp dụng và hướng người khác phát triển AQ theo chuỗi LEAD. Cái này dài quá nên em chỉ chú thích là mọi người nên đọc ạ ^^ Em đã thử ứng dụng lên chị cùng phòng em, bởi chị ấy suốt ngày kêu ka về khó khăn trong gia đình. Giờ chị ấy ít kêu rồi và bắt đầu hành động. Mong là thời gian tới chị ấy có thể đạt được nhiều thứ hơn 🙂 
 
Như vậy tới đây em có thể chốt lại, AQ- Chỉ số vượt khó chính là một thước đo về khả năng phản ứng với khó khăn của mỗi người. Có 4 nhân tố trong AQ- Là khả năng kiểm soát, khả xăng xem xét nguồn gốc vấn đề, trách nhiệm, khả năng làm giảm phạm vi ảnh hưởng và giảm tính dài lâu của nghịch cảnh 🙂 Chuỗi LEAD là phương án có thể giúp bản thân nâng cao AQ, giúp người khác và cả tổ chức vượt qua được một số khó khăn trong giai đoạn cạnh tranh, thay đổi, sự tự mãn trong doanh nghiệp tăng, hay tình hình nhu cầu về khả năng sáng tạo và đổi mới (cái này chưa ứng dụng nên e chém cho mát :)) 
 
Nếu mọi người đọc tới đây, thì có thể quay lại đọc lại dòng in đậm phía trên. Chính là em đã dùng chuỗi LEAD để câu mọi người đọc CNS đấy ạ =)) Và nếu ai “bị lừa” tới đây thì comment cho em phát nhé ^^ (Để em biết là nó hiệu quả thật 😀
 
Rất willing cho mọi người mượn sách, đọc và ứng dụng 🙂 
 
Chúc cả nhà một ngày chủ nhật tốt lành 🙂 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2013.1.2. Ngược chiều vun vút, Joe Ruelle, Love Rosemary

Cảm nhận sách tháng 1- 2013

Em Love Rosemary gửi lời chào tới tất cả anh chị, sau một thời gian “nằm im” đọc cảm nhận sách của mọi người,em thấy hứng thú lắm  Hum nay nhân dịp ko đc ai rủ đi chơi và vô tình gặp cuốn “Ngược chiều vun vút” của anh Joe, em đọc một lèo hết luôn và kết quả là cái CNS của em Rosemary “mới toanh” đây ạ ^^

Joe Ruelle là một thanh niên người Canada, anh sang Việt Nam từ năm 2002 và anh được biết đến là một người nước ngoài có thể nói tiếng Việt rất tốt, MC, giám khảo các trương trình, tham gia đóng phim…. Chắc mọi người đã thấy anh trong nhiều chương trình truyền hình rùi. Ai mún tìm hiểu thêm có thể vào blog của anh ấy:

http://joe.vn/#story_vi

http://ladybjrd.wordpress.com/2010/08/21/mr-joe-la-ai/

hoặc facebook ạ:

https://www.facebook.com/mrdautay

 

Ngược chiều vun vút – Joe

 

“Ngược chiều vun vút” là cuốn sách thứ 2 của blogger này, sau cuốn “Tớ là Dâu”(năm 2007) (cuốn này em chưa đc đọc  ) . Cuốn sách là tuyển tập hơn 60 bài viết đặc sắc nhất của Joe trong suốt 4 năm qua với một hy vọng trình làng một “phiên bản tác giả mới nhất”- một “tôi bây giờ khác nhiều với tôi cách đây mấy năm”. Vừa đọc em vừa cười thích thú và cảm thấy rất mới lạ với góc nhìn của anh ấy, góc nhìn của một người sống trải nghiệm ở hai nền văn hóa Đông Tây khác nhau, góc nhìn về mọi điều trong cuộc sống.

 

“Độc, Lạ và Sáng tạo” là cảm nhận đầu tiên của em về cuốn sách  Các bài viết đều có tiêu đề rất lạ và ko đọc hết bài có lẽ sẽ ko hiểu cái tiêu đề có nghĩa là gì =)) ví như “Tạm biệt Hello”, “Dịch vụ TTBT” (nghĩa là  “Thằng Tây Bê Tráp” ạ!), “Tom Lạc Đà”, “Hoa chuối và cảm giác nhàm chán”, “Lễ ăn dọn”, “Cái chết của chữ Đ”,.v.v.

Các bài viết đều được nhóm theo các chủ đề “Bực một tí”, “Vui một tẹo”, “Hơi hơi tiếc”, “Rất tò mò” và “Muốn giãi bày”. Và những trang trắng bỏ lững, những dòng chữ chủ đề nhỏ đặt góc trên cùng bên phải trang giấy, hay dòng chữ chạy zích zắc cũng làm em muốn đọc tiếp sau đó là cái gì ^^.

 Lạ và sáng tạo cả ở cách viết và sử dụng từ ngữ, miêu tả sự vật, tình huống, cách giải thích @.@ Bài Đổi mới 12 con Giáp là một ví dụ ạ ^^ “Con tuổi Máy Giặt, anh ấy tuổi Điều Hoà, có hợp nhau không hả thầy?” . 12 con giáp đc thay bằng 12 đồ dùng trong gia đình, nhưng cách mô tả lại là tả về 12 con người, 12 màu tính cách hì hì. Đó có đc gọi là sáng tạo chứ ạ ^^

 

“Đa dạng và tất cả mọi vấn đề đều được miêu tả đơn giản, chân thực như nó vốn có nhưng lại bao hàm ý nghĩa sâu sắc bên trong. Mọi vấn đề được nhìn ở góc nhìn khác với góc nhìn truyền thồng, góc cảm nhận khác. Hóm hỉnh, hài hước nhưng lại sâu sắc”. Đó là cảm nhận thứ hai mà em có khi đọc cuốn sách. Từ đám ăn hỏi truyền thống của Việt Nam, văn hóa Đông Tây, mùa thu Hà Nội tới việc giáo sư Ngô Bảo Châu giải bổ đề cơ bản, thậm chí cả tình yêu, việc ế vợ và giới trẻ 9X đều được anh “Tây” ấy phân tích lại theo chứng kiến của mình nhưng dưới góc nhìn có gì đó nghịch nghịch mà lại “ngây ngây” của một người nước ngoài khi đến với Việt Nam. Không có ngôn ngữ trau chuốt văn hoa đâu ạ (dù chị Võ Hằng Nga ở công ty sách Nhã Nam và các bạn biên tập cũcủa anh ấy đã “đánh bóng câu chữ ạ), cả bài viết đều là ngôn ngữ đơn giản, ở cuối bài viết mới có thể bắt gặp 1 vài câu chiêm nghiệm và triết lý. “Một số ít người càng già, càng thích nhìn lên bầu trời đêm”!.

 

Em thích 3 bài viết trong cuốn này. Bài thứ nhất như thế này, anh ấy nhìn thấy bức tranh có 4 bộ xương ngồi ở mỗi bàn với 1 món đồ:mũ màu hồng, túi trang điểm, đôi giầy cao gót và khăn quàng cổ hàng hiệu.Ở dưới ghi dòng chữ “Chờ người đàn ông hoàn hảo” và cuối bài viết, sau những phân tính của mình anh ấy đã nghĩ họa sĩ nên vẽ thêm 1 poster khác với 4 bộ xương thuộc 4 người đàn ông ngồi ở bàn bia hơi và ở dưới ghi dòng chữ “Chờ người phụ nữ bình thường”!

Bài thứ 2 em thích là bài về thế hệ 9X, trái ngược với cái nhìn tiêu cực cho rằng 9X nghịch, hư…thì anh Joe thấy 9X biết tiếp cận với thế giới bên ngoài, biết lịch sự, biết đánh giá, gu thẩm mỹ tốt, biết nói đùa, biết quan tâm tới môi trường, biết mình là ai,…Anh ấy đã nhận xét “Họ là các em thông minh và chân thành sẽ đưa Việt Nam đi lên”. Em là đầu 9X mà, 1 vote cho anh ấy ạ ^^

Bài thứ 3 là một bài cảm nhận về Hà Nội với câu kết “Đây là vợ của mình. Đây là Hà Nội của mình”.!!

 

Cũng phải nói những bài viết của anh ấy sâu sắc, những bài viết về báo chí Việt Nam, taxi, cách ứng xử, ngôn ngữ, lối sống ở Việt Nam. Dù những bài viết không đề cập trực tiếp thì người đọc cũng có thể ngầm hiểu anh ấy mún nói gì  Nhưng anh ấy chấp nhận và quen với văn hóa ấy chứ không hề muốn phê phán hay chỉ trích gì 🙂 Đó cũng là lý do anh ấy vẫn gắn bó với Việt Nam.

 

Em viết tới đây thôi, còn mọi người phải đọc thì mới biết nó có gì hay nữa chứ, mỗi người lại có cảm nhận riêng và lại tìm ra một điều gì đó cho riêng mình thì sao? Em chỉ nhắc mình thêm 1 điều “Hãy nhìn mọi thứ đơn giản, nhưng hãy cảm nhận nó sâu sắc hơn”!!

Chúc anh chmột tuần làm việc tốt lành nhé ^^