Mến Sách

Mỗi tháng 1 cuốn sách


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2015.07.01 – Ta là ai, Duy Tuệ, Ánh Nguyệt

“Ta là ai” – cuốn sách được Chị Tâm tặng từ hồi sinh nhật 2012, hơn 3 năm để cuốn sách trên giá sách, hồi đó dở ra đọc rất khó vào đầu, nên cứ xếp nó ở đó, cũng có lần định mang đi tặng người khác, nhưng lại nghĩ mình chưa đọc thì tặng người khác mình sẽ nói gì về nó? Vậy là bạn ấy cứ ở trên giá sách hơn 3 năm!

1

“Ta là ai” là cuốn sách được chọn cho chuyến đi dự Đại lễ Cầu Siêu tại Điện Biên, dù mình đã định chọn sách về bác Hồ hoặc bác Giáp rồi, nhưng cuối cùng “Ta là ai” đã đồng hành cùng mình hơn 1000 cây số trong hành trình 4 ngày Hà Nội – Điện Biên – Hà Nội đó 🙂

Về chuyến đi 4 ngày Điện Biên đã có một vài note ở Điện Biên 2015 còn đây là vài cảm nhận về “Ta là ai” của Duy Tuệ!

Có vẻ như thiên thời địa lợi, nên mình đọc “Ta là ai” thời điểm này vào đầu từng câu từng chữ, biết Duy Tuệ sau khi được tặng cuốn sách này bởi bộ sách “Chắp cánh thiên thần” – một bộ sách rất tuyệt vời cho các bạn học sinh cấp 1, đọc ngôn ngữ của Duy Tuệ trong Chắp cánh thiên thần thấy sự gần gũi, đầy sự “thấy biết và tình yêu thương” trong đó, bạn không biết dạy con như thế nào thì bộ sách “Chắp cánh thiên thần” như một công cụ hữu ích và tích cực dành cho cả bạn và những đứa trẻ tuổi thiếu niên 🙂

2

Trở lại với cuốn sách “Ta là ai” – tác giả Duy Tuệ sử dụng ngôn ngữ đời thường để lý giải những khái niệm “khó hiểu” trong Phật giáo, làm cho mình hiểu một cách đơn giản cuộc đời của Đức Phật Tất Đạt Đa, và Phật Việt Nam là Phật Hoàng Trần Nhân Tông, hiểu về Tứ Diệu Đế một cách cơ bản 🙂

Trải qua 4 ngày quan sát và tham gia cùng hơn 5000 Phật Tử trong Đại Lễ cầu siêu, đa số họ đều ở lứa tuổi trên 50, những đứa 30 tuổi như mình chắc chỉ chiếm 5% trong số đó, mình thấy họ để thấy mình, mình thấy câu nói “Thứ nhất tu tại gia. Thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa” rất chính xác – người ta nói tu ở chùa còn dễ bởi có không gian, thời gian, và môi trường ủng hộ, khi có một sự việc xảy ra, người ta có thể tranh cãi nhau nhưng ở chùa thì còn có ngũ giới, còn có Đức Phật khiến người ta khi nổi tham sân si lên thì có lời nhắc hãy giảm nó xuống, chứ ở chợ thì ai nhắc bạn, ở nhà nữa, rồi với chính bản thân mình, nếu bạn không có một sự kỷ luật bản thân đủ lớn thì bạn sẽ chẳng bao giờ “tu” được.

Trong sách có 2 bài mình thấy khá thú vị, nên đánh lại ở đây để nhắc nhớ bản thân mình

  1. Ba sức mạnh của con người (T159)

Một người có 3 sức mạnh to lớn, đó là nhãn thông, khẩu thông và ý thông

Nhãn thông nghĩa là khi nhìn thấy bất cứ vấn đề gì, mình luôn cảm thấy dễ chịu, không phát ra ý kiến riêng. Ngược lại, nhìn gì cũng phát ra nhiều ý kiến, gọi là nhãn “kẹt”. Trong cuộc sống gia đình và xã hội, nếu biết nhìn bằng nhãn thông thì rất hạnh phúc. 

//Cái này mình luyện vẫn chưa tốt lắm 🙂

Khẩu thông nghĩa là mở miêng ra nói chuyện, trong lòng mình và người nghe cảm thấy phơi phới, thoải mái. Nếu mở miệng ra mà cả mình và người nghe đều cảm thấy bực bội, coi như khẩu “kẹt”. Từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ, mình nói rất nhiều, nên hãy cố gắng tập sao cho khi nói, lòng mình nhẹ nhàng và người nghe cảm thấy vui vẻ là được.

//Điều này rất khó làm, nhưng tập luyện thì có thể giảm thiểu được những lời nói khó nghe rất nhiều, suốt 6 năm qua mình vẫn rèn luyện, và có lẽ đã có những sự tiến bộ nhất định, nhưng cũng cần “tinh tấn” hơn nữa

Ý thông nghĩa là đứng trước mọi vấn đề, luôn cảm thấy bằng lòng, không chê bai, không phát ra những suy nghĩ đối lập với vấn đề. Còn thấy không hài lòng, phát ra những ý nghĩ hay nhận xét chê bai, bực bội, tức là ý còn “kẹt”.

// Cũng tập được một ít và phải rèn luyện nhiều hơn nữa ^^

  1. Đức Phật nói con người có năm “cái nhìn” (T161)

Đầu tiên là cái nhìn của hai con mắt thịt hay còn gọi là Nhục Nhãn, dùng để nhìn và thấy hữu tướng. Ví dụ nhìn một bông hoa, thấy hoa màu đỏ thật đẹp. Đó là nhìn bằng Nhục Nhãn. Dùng nhục nhãn thường đi liền với phân biệt. 

Thứ hai là cái nhìn của Pháp Nhãn. Nhìn theo Pháp Nhãn, mình thấy rằng bông hoa đủ nhân duyên thì nở, vài hôm sau lại tàn. Tức là đến rồi đi, không bền, không trường cửu. 

Thứ ba là cái nhìn của Thiên Nhãn, là cái nhìn rộng lớn bao la, đa chiều. Thiên Nhãn khác với Pháp nhãn ở chỗ, Pháp nhãn nhìn nhân duyên đến rồi đi, còn Thiên Nhãn nhìn xuyên suốt cả thời gian dài, có thể tới hàng ngàn năm. Ví dụ, vẫn cây hoa đó, năm sau mình cũng thấy nó nở hoa không khác gì bông hoa năm trước, nhưng mình biết chắc chắn nó không phải hoa của năm trước. Một ví dụ khác, tôi nhìn bằng Thiên nhãn là quý vị đọc bài pháp này, tôi thấy và tin chắc quý vị khó mà quên được, và dứt khoát năm năm, mười năm hay hai mươi năm nữa, tâm quý vị sẽ mở. Đó là cái nhìn của Thiên Nhãn. 

Thứ tư là cái nhìn của Huệ Nhãn. Ví dụ, khi nhìn bông hoa bằng Huệ nhãn, mình thấy rất rõ đấy là bông hoa nhưng không nói nó đẹp, cũng chẳng bao xấu. Tức là không nghĩ gì cả, mà chỉ thấy đó là bông hoa. Đơn giản vậy thôi, đầu không vướng bận gì trong cái nhìn. Nếu mình nói bông hoa đó đẹp, sẽ có người nói, đẹp gì đâu, hoa hồng mới đẹp. Hay mình nói nó xấu thì người khác lại nói mình bị đui mắt rồi, hoa đẹp thế mà bảo xấu. Mình không nói bông hoa đẹp hay xấu, chỉ biết đó là bông hoa thôi. Khi nhìn, đầu phát sinh thanh tịnh và có thể trí thấy và cảm xúc tự do xuất hiện trong trạng thái an lạc. 

//Đọc đến đoạn này mới ngấm cái buổi trà đàm với thầy Trị về việc tu để đạt trạng thái cân bằng trong cảm xúc, không vui quá cũng chẳng buồn quá, cái đồ thị hình sin của cảm xúc có tần số sóng càng thấp thì tâm càng an – giờ mới ngộ ra một chút, và hiểu khác hồi đó 🙂

Thứ năm là cái nhìn của Phật nhãn. Phật nhãn nhìn bông hoa thế nào? Phật nhãn là cái nhìn khó nói, chỉ có trải nghiệm thì mới hiểu được. Phật nhãn nhìn bông hoa mà không biết là gì. Tức là hoàn toàn không có khái niệm nào về bông hoa, chỉ nhìn thấy nó như một cái bóng của bản thể vĩnh hằng đang hiện diện. Đây chính là cá mà Đức Phật gọi là Phật Nhãn, cái nhìn tột cùng từ sự thấy biết là Phật tính. 

Chúng ta đều có cả năm cái nhìn như trên nhưng mới chỉ sống được với cái nhìn thứ nhất, hoàn toàn bằng Nhục Nhãn. Cái nhìn này ghi nhận và phát triển các quan điểm sống như nó chính là mình hay mình chính là nó vậy. Phải biết mình còn bốn cái nhìn cần phải được mở ra. 

//Cũng hiểu hơn về chữ “mở tuệ” mà thầy Trị vẫn hay nói trong mỗi buổi học Thiền 🙂

Đa số mình thấy ở Pháp nhãn, nhưng chưa ứng xử được như cách mình thấy, Cấp độ Thiên Nhãn và Huệ Nhãn thì có nhìn được ở 1 vài việc, chưa đáng kể, còn phải tập luyện nhiều ^^

Đúng là cuộc sống khi không “chấp” thì sẽ rất an lạc và hạnh phúc!

Mấy ai làm được điều đó nhỉ 🙂

Trong “Ta là ai” còn rất nhiều câu chuyện khác để bạn ngộ dần ra mình cần phải điều chỉnh những gì, cuốn sách có lẽ cần đọc lại nhiều lần hơn nữa, và tự bản thân phải rèn luyện nhiều hơn nữa để mình luôn hạnh phúc!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2014.10.03 – Ta Là Ai, Duy Tuệ, Phạm Ánh Dương

Nhân ngày đẹp trời, lại mới xuất sơn xem hổ đấu nên có thời gian viết lại mấy cuốn sách vừa qua em đã đọc. Cuốn sách “Ta Là Ai” này có lẽ là cái duyên khì mà em đã thấy hình ảnh tác giả Duy Tuệ rất nhiều lần khi đi mua sách cho các chương trình “Tủ sách lớp em” , gần như ăn sâu vào trong tiểm thức về hình ảnh của một hiền giả suy tư đứng vững trước phong ba cuộc đời.

Ta Là Ai - Duy Tuệ

Cũng là cái duyên khi hôm rồi hú cả nhà đi hội sách ở Hoàng Thành Thăng Long, ôi cái lần đầu của em sao mà nó tuyệt vời thế, từ thuở nhớn đến h mới được vào “sân” Hoàng Thành quả là kì tích của em. Âu cũng là cái duyên mà đi vài chục hiệu sách em chả dừng mà đến hiệu sách “quên mất tên rồi” thì em lại chợt nhận ra “gương mặt thân quen” của thầy Duy Tuệ.  Thế là em làm trọn bộ 4 quyển chân kinh của thầy luôn và đến giờ thì đã nghiền xong 2 cuốn. :x:X:X

Cảm xúc khi đọc cuốn sách thực sự là mở ra một thế giới mới với em. Mặc dù không có nhiều thời gian tiếp xúc với phật học nhưng là người luôn suy nghĩ về cái nhìn hợp lý của tự nhiên thì em thấy có một sự đồng cảm lạ lùng với thầy. Cảm giác thật yên bình khi giở từng trang sách, xác nhận lại, tìm hiểu thêm những kiến thức, suy tư của bản thân. Có những điều đã ngộ, có những điều chưa hiểu, có những thứ hiểu sai. Tựu chung, đọc xong cuốn sách, khiến cho em cảm thấy thoải mái hơn và tiếp cận gần hơn tới cái ngưỡng an nhiên trước mọi biến cố cuộc đời.

Cuốn sách trải dài ra trước mắt em những kiến thức về tu tại gia hay xuất gia, thế nào là phật, thế nào là ngũ nhãn, thế nào là giàu nghèo, hiếu nghĩa. Suy đi nghĩ lại thì những câu nói kinh điển như “Phật Tại Tâm” – ” Thứ nhất tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa” … cũng thể hiện đúng bản chất của cái nghĩa đen mà câu chữ diễn tả.

Sống ở đời, đơn giản mà an nhiên, làm gì cũng đừng để cho ngoại cảnh tác động đến tâm trí, khoảng lặng bên trong mình, có như thế mới không bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc đời.

Một trong những điều mà em tâm đắc nhất đó là khái niệm về “Thiền Định” đó là tập trung cao độ vào một việc gì đó, không để lẫn tà ý (ý nghĩ khác không liên quan đến việc đang nghĩ) tức là đang thiền. Ngẫm lại thấy khi ngồi thiền mình cũng gặp được nhiều trạng thái khiến tâm trí sáng suốt giống như khi tập trung cao độ lúc làm việc hoặc suy nghĩ về một việc gì đó chứ không chỉ là ngồi già nhắm mắt nghe gaia hướng đạo. Hiểu được điều này khiến em hành thiền dễ hơn, kể cả đang ngồi ghế, trên xe, bàn làm việc… Gần đây tâm lý thoải mái nên có tăng cân quá độ nên bị anh chị em của hoài ;))

Để nói thực sự hiểu cuốn sách thì có lẽ em cần phải đọc thêm nhiều lần nữa, bởi có những thứ tạm hiểu nên không thể diễn tả, anh chị nào quan tâm, muốn tìm thấy sự yên bình trong tâm trí thì có thể tìm đọc cuốn sách này. Và rất mong có thể chia sẻ lẫn nhau để chúng ta hiểu hơn ạ.

Thân gửi!


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

6.3. Ta Là Ai – Duy Tuệ, Nguyễn Thị Tâm

“Trong cuộc đời chắc hẳn mỗi người đã ít nhất một lần tự hỏi mình “Ta là ai”. Và khi bật ra câu hỏi này mỗi người đều đi tìm câu trả lời cho riêng mình.

Đặt ra câu hỏi “Ta là ai?”, thể hiện rõ nhất mong muốn khẳng định mình, mong muốn tìm ra bản ngã đích thực.

Để trả lời câu hỏi này một cách thấu đáo, rõ ràng là hoàn toàn không dễ nhưng nếu không trả lời được người ta rất dễ rơi vào những mập mờ, mông lung thậm chí là mất phương hướng để rồi cuối cùng chẳng đạt được điều gì tích cực. Tác giả khẳng định, trước tiên bạn phải xác định “Ước mơ của mình là gì?”. Bởi người nào sống có ước mơ, có ý tưởng thì sẽ lấy những thiếu thốn làm động lực thúc đẩy bản thân phấn đấu đạt được ước mơ, lý tưởng ấy. Xây dựng ước mơ chính là bí quyết sống.
Tác giả lấy ví dụ Thái tử Tất Đạt Đa khi còn ở hoàng cung, cuộc sống của ngài được bọc trong nhung lụa, không thiếu thứ gì. Nhưng chính vì thế thái tử cảm thấy buồn chán vì không thể tìm ra được ý nghĩa của cuộc sống. Khi so sánh với những người dân nghèo bởi những người dân nghèo ấy luôn mong ước có một cuộc sống đầy đủ, khấm khá hơn và họ luôn phấn đấu vì ước mơ ấy. Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Tất Đạt Đa cuối cùng quyết định rời bỏ hoàng cung, lấy việc tìm ra căn nguyên của mọi khổ đau làm mơ ước của đời mình và sau đó trở thành Đức Phật (Thích Ca)

Để xác định được mơ ước của đời mình và hiện thực hóa nó như thế nào thì trước nhất chúng ta cần có một đầu óc tự do hoàn toàn giải thoát được khỏi tất cả những vướng mắc lo toan đang hàng ngày hàng giờ đang cuốn mỗi người đi để rồi mơ ước mãi là ước mơ mãi không bao giờ với tới được.
Bằng cách diễn giải dễ hiểu, đặc biệt logic lấy ví dụ từ các câu chuyện, phương pháp thiền của đạo Phật, tác giả từng bước dẫn dắt người đọc tới một thế giới khác với suy nghĩ hoàn toàn mới mẻ và sống động.”

Ta là ai? – “Thông tỏ sự hiểu lầm sau hàng ngàn năm”, là cuốn sách tác giả Duy Tuệ  – Hay được gọi là Đạo sư Duy Tuệ Dành cho những người thực sự muốn thay đổi đời mình.

Thoạt đầu, tựa đề cuốn sách có sức lôi cuốn tôi rất mạnh với cách dùng đại từ Ta thay cho Tôi của tác giả. Đọc nó đúng dịp học thiền (Mensach Off7 25.5), khiến tôi tới gần hơn với Thiền nhưng tôi vẫn như lạc vào thế giới có sự mê tín dị đoan và mang đậm màu sắc phật giáo nhưng không phải thế, các khái niệm liên quan tới Phật giáo và Đạo Phật được tác giả Duy Tuệ giải thích khoa học, phân tích rõ ràng – giúp người hiểu được mình đang ở đâu trong thế giới đầy hỗn tạp với các loại đạo này. Và lúc này tôi mới được rõ hơn về Đức Phật Thích Ca (Ấn Độ) và Phật Hoàng Trần Nhân Tông – nhà tư tưởng vĩ đại, người anh hùng dân tộc với văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam. Nội dung cuốn sách được gói gọn trong bốn bài thuyết giảng chính giàu tính định hướng và nhân văn:

I. Con đường đến với Đức Phật

II. Cuộc sống của người Phật tử tu tại gia

III. Ta là ai

IV. Liên hoa pháp – Chuyển kiếp hiện tiền từ bất an đến mãn nguyện

Cùng với đó, tác giả giúp ta hiểu và dùng luật nhân quả và Đối thoại với tác giả.

“Không có sự màu nhiệm nào có thể vĩ đại hơn việc biết mình là ai, mình là cái gì, cái gì là mình. Không có tôn giáo nào hay hơn những điều này, không có gì quý hơn những điều này và không có đức tin nào giá trị hơn đức tin vào sự thấy biết và tình yêu.”

“Chỉ những người hiểu mình là ai thì may ra mới có được hạnh phúc. Cho nên người ta nói vui nhưng lại không có hạnh phúc. Không phải nhiều tiền là hạnh phúc, an lạc. Người nào hiểu được mình là ai sẽ an lạc ngay. Song để đạt được điều đó quả rất khó!”

Việc tiệm cận tới hạnh phúc chính là sự thấy biết và thông tỏ chính mình.

Tựu chung lại, cuốn sách đặt ra câu hỏi nhưng không trả lời trực tiếp cho câu hỏi đó mà thông tỏ những lầm hiểu, tạo động lực giúp người đọc sống thực tế hơn, tạo ra niềm tin theo đạo của riêng mình. Cùng với nó, sự hướng tới và cảm nhận tâm bình an trước bộn bề cuộc sống không phải là lánh ẩn thực tại mà là “đối diện” bằng sức mạnh và sự tĩnh tại nhất!